Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn – Chương 123

Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn

Tác giả: Hạ Tường Lam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tốp người của Tiểu Thành rút khỏi đó hộ tống xe của Thịnh Hạ Nghi đi đến bệnh viện, giữa đường đi lại gặp một đoàn xe hơi BMW màu đen chừng 5 xe khác đuổi theo nên tăng tốc mà chạy.

Lúc chiếc xe đầu bên đoàn xe kia chạy song song với xe của Tiểu Thành thì hạ kính xuống nói chuyện, Tiểu Thành còn tưởng là kẻ thù liền rút súng ra tính bắn cũng may người bên kia lên tiếng ngăn cản kịp thời: “Đừng bắn tôi là bạn không phải kẻ thù…tôi là người của Bạch Luân thiếu gia cử đến hỗ trợ giải cứu cho lão gia và phu nhân nhà các người”.

Thấy người kia đưa ra tộc hiệu của Bạch gia, Tiểu Thành mới hòa hoãn cất súng vào, người kia thấy Tiểu Thành đã hiểu được chuyện nên lên tiếng nói tiếp: “Các vị hãy đưa Vân lão gia và Vân phu nhân đến bệnh viện T để chữa trị Đới thiếu gia đứng ra đảm bảo nhất định sẽ chăm sóc sức khỏe cho họ tốt nhất có thể”.

Tiểu Thành gật đầu: “Phiền anh dẫn đường, bọn tôi từ nhỏ không sống ở Hoa Đô nên không rành đường cho lắm”.

Người kia liền gật đầu đáp: “Được mời mọi người theo tôi”.

Đang nửa đêm Bạch Luân bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, anh cau mày nhìn vào màn hình rồi bắt máy: “Tôi nghe đây”.

“Thiếu gia, Vân Tứ Thiên và Marry Scarlet đã được người của Vân gia giải cứu thành công rồi hiện đang trên đường đến bệnh viện T để cấp cứu vì họ hít phải một lượng lớn khí độc”.

“Tôi hiểu rồi tiếp tục theo dõi bảo vệ họ cho tôi”.

“Dạ rõ thưa thiếu gia”.

Bạch Luân liền đi qua phòng của Đới Thiên Sơn, giờ này anh vẫn ngồi nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt đăm chiêu lo lắng.

Bạch Luân lên tiếng: “Này, sao giờ này còn chưa ngủ vậy em trai?”.

Đới Thiên Sơn quay sang lườm Bạch Luân một cái rồi hỏi: “Chẳng phải anh đi ngủ lâu rồi sao, tự nhiên qua đây làm gì?”.

“Có tin tức ở Hoa Đô báo về”.

Nét mặt của Đới Thiên Sơn bừng tỉnh hẳn ra: “Là tin tức gì vậy?”.

Bạch Luân khẽ bĩu môi: “Xem cậu kìa cứ như là vừa trúng số không bằng, ba mẹ của Vân Tường đã được giải cứu rồi đang trên đường đến bệnh viện T đây là lúc để con rể tương lai như cậu thể hiện chút lòng thành đó nha”.

Đới Thiên Sơn trở nên lúng túng: “Làm sao tôi bay về Hoa Đô kịp, còn Vân Tường thì sao???”.

Bạch Luân cong môi lên mỉm cười: “Cậu bị ngu rồi hả Đới Thiên Sơn? Bệnh viện T là bệnh viện dưới trướng của tập đoàn Ngự Long mà, cậu gọi điện về bảo viện trưởng quan tâm đến ba mẹ của Vân Tường một chút là ghi điểm rồi”.

“Ừ ha” Đới Thiên Sơn ngơ ngẩn thốt lên.

“Còn không mau gọi điện đi tôi về ngủ đây”.

Đới Thiên Sơn liền nhấn điện thoại gọi cho viện trưởng bệnh viện T: “Chú Tần cháu là Thiên Sơn đây, có hai bệnh nhân bị ngộp khí độc đang trên đường đến bệnh viện T chú sắp xếp cho họ được điều trị tốt nhất có thể giùm cháu nhé”.

“Dạ được thưa thiếu gia”.

“Cảm ơn bác”.

Đới Thiên Sơn cũng thầm mừng rỡ nếu ba mẹ của Vân Tường đã được an toàn rồi thì cô chắc chắn sẽ không kết hôn với cái tên William Author kia nữa.

Ở ngôi biệt thự cũ kỹ của Phạm gia, Vương Trung đứng nhìn Phạm Thế Nam bằng ánh mắt sắc lạnh chứa đầy thù hận, anh chĩa súng vào giữa trán của hắn rồi nói: “Năm đó vụ tai nạn của Vân Kiệt thiếu gia là do một tay mày sắp xếp đúng chứ, mày đã thành công làm cho thiếu gia nhà tao trở thành người thực vật trong suốt nhiều năm qua nhưng chắc là mày sẽ thất vọng lắm bởi vì Vân Kiệt thiếu gia của tao đã khỏe lại rồi, thiếu gia của tao sẽ tự tay xử lý Phạm Lạc, nhất định sẽ diệt hết tộc nhân của mày không để bọn mày làm loạn nữa”.

Phạm Thế Nam mở to mắt ra tỏ vẻ ngạc nhiên: “Mày nói láo, năm đó tao tận mắt chứng kiến Vân Kiệt chết ngay tại hiện trường, nó không thể nào còn sống được”.

Vương Trung nhếch môi mỉm cười lạnh một cái: “Không làm như vậy thì làm sao thiếu gia của tao vẫn còn bảo tồn được tính mạng cho đến giờ phút này…ngày tàn của Phạm gia bọn mày bây giờ mới thật sự bắt đầu thôi”.

A Độ đứng một bên nghe Vương Trung nói chuyện với Phạm Thế Nam cũng không khỏi ngạc nhiên: “Vương Trung nói vậy là Vân Kiệt thiếu gia vẫn còn sống sao?”.

Vương Trung gật đầu: “Phải năm đó thiếu gia bị tai nạn may mắn giữ được tính mạng nhưng lại trở thành người thực vật, thiếu gia đã biết trước thế nào cũng như vậy nên sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, bao nhiêu năm chờ đợi cũng đã đến lúc tung lưới tóm trọn kẻ thù rồi”.

Phạm Thế Nam lắc đầu liên tục hắn trở nên hoảng loạn: “Không thể nào kế hoạch của tao đã rất hoàn chỉnh rồi sao nó lại còn sống cơ chứ, không thể nào”.

A Độ quay sang hỏi Vương Trung: “Cậu chắc hẳn là nhận lệnh của Vân Kiệt thiếu gia dến đây cứu người đúng chứ?”.

Vương Trung gật đầu: “Phải, chú là nhận lệnh của lão gia phải không?”.

“Ừ, vậy Vân Kiệt thiếu gia có nói xử lý Phạm Thế Nam thế nào không?”.

Vương Trung gật đầu đáp: “Thiếu gia muốn giữ mạng hắn lại để cứu Vân Tường tiểu thư”.

A Độ liền hạ lệnh cho cấp dưới của mình: “Áp giải hắn về chờ xử trí sau”.

Phạm Thế Nam dùng tất cả sức lực của mình vùng ra khỏi hai người vệ sĩ đang giữ hắn, hắn cắm đầu chạy vào trong biệt thự của Phạm gia làm cho A Độ và Vương Trung không kịp trở tay.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...