Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn – Chương 121

Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn

Tác giả: Hạ Tường Lam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Marry Scarlet lắc đầu vẻ mặt vô cùng đau thương: “Nếu anh không yêu một cô gái kiêu kỳ ngạo mạn như em thì anh đã không phải rời xa gia đình của mình, nếu anh không chiều chuộng theo ý muốn của em thì có lẽ Vân Kiệt và Vân Tường đều có một cuộc sống khác…chúng ta đi đến bước đường ngày hôm nay đều là lỗi do em quá mù quáng tin tưởng vào William Author rốt cuộc lại làm tổn thương những người mà mình để tâm nhất”.

“Là lỗi của chúng ta không thể để em một mình gánh hết trách nhiệm được”.

Marry Scarlet nghĩ gì đó rồi nói: “Em cảm thấy mình nợ ba mẹ anh một lời xin lỗi, em nợ Vân Kiệt và Vân Tường tình yêu thương của người mẹ, Tứ Thiên nếu chúng ta chết mọi người liệu có tha thứ cho em không?”.

Vân Tứ Thiên lên tiếng động viên Marry Scarlet: “Em đừng bi quan quá, chúng ta phải sống còn phải bảo vệ Vân Tường nữa”.

Cửa căn phòng bị đập mạnh một cái, Phạm Thế Nam vừa bước vào vừa vỗ tay bôm bốp kèm theo nụ cười khoái trá trên gương mặt giang ác của hắn: “Ô hô đã trong hoàn cảnh nào rồi mà vẫn còn ở đó mạnh mồm vậy hả? Bảo vệ Vân Tường cơ à??? thật nực cười tao sẽ cho Vân gia bọn mày chôn cùng một mồ trong nay mai thôi”.

Vân Tứ Thiên nhìn người đàn ông trung niên trạc tuổi của mình bằng ánh mắt sắc lạnh đầy khinh miệt: “Phạm Thế Nam, không ngờ là mày vẫn còn sống”.

Phạm Thế Nam nở một nụ cười đầy ma mãnh: “Không ngờ người nhận ra tao sau ngần ấy năm lại là mày Vân Tứ Thiên, mày vẫn còn sống thì làm sao mà tao chết được chứ”.

Vân Tứ Thiên cau mày lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc là mày muốn gì đây Phạm Thế Nam???”.

Phạm Thế Nam khẽ nhếch môi mỉm cười đầy ấn ý: “Tao muốn gì cơ à?! Tao muốn san bằng cả Vân gia của mày, muốn bọn mày phải đau khổ sống không bằng chết để tế vong hồn của 14 mạng người của Phạm gia năm đó”.

Vân Tứ Thiên nhướng mày lên tiếng: “Sao cơ, mối hận máu năm đó mày muốn tính lên đầu Vân gia mà không thấy vô lý hay sao?”.

“Có gì mà vô lý chứ???” Phạm Thế Nam gắt giọng hỏi.

Vân Tứ Thiên đáp: “Năm đó Phạm Đạt không đủ bản lĩnh trên thương trường nên làm Phạm gia thất thế chẳng liên quan gì đến Vân gia hết, Phạm Đạt trong cơn điên loạn thảm sát Phạm gia của mình rồi tự sát lúc ấy cũng chẳng thấy người con như mày xuất hiện đưa tang, là Vân gia của tao lấy đức báo oán đứng ra lo tang sự cho gia đình mày, Phạm Thế Nam mày không cảm ơn thì thôi đi còn ở đó mà ghi hận Vân gia của tao sao???”.

Trong mắt của Phạm Thế Nam hằn lên những tia máu đỏ tươi, hắn nở một nụ cười quỷ dị: “Vân Bạch Kỳ và Vân Tứ Thiên mày thì quang minh lỗi lạc rồi nhưng những người khác của Vân gia thì sao, bọn chúng cũng dùng thủ đoạn bẩn thỉu để đẩy cả gia đình tao vào bế tắc vậy, do đó tao phải triệt hạ được Vân Bạch Kỳ thì mới có thể kéo toàn bộ Vân gia xuống”.

“Cứ cho là ba tao và Vân gia có liên quan đến 14 mạng người của Phạm gia đi nhưng Vân Kiệt và Vân Tường lúc đó chỉ là hai đứa trẻ con thôi tại sao mày và thằng cháu khốn nạn đó của mày phải hại con của tao chứ?”.

Phạm Thế Nam đập tay lên bàn quát lớn: “Vậy còn con của tao thì sao? Năm đó vợ tao đang mang thai, con của tao còn chưa được nhìn thấy ánh sáng mặt trời thì đã chết mất rồi, tao mất hết tất cả trong đêm đâu có sống sung sướng như mày bao nhiêu qua đâu Vân Tứ Thiên”.

“Hóa ra từ đầu mày đã lên kế hoạch tất cả rồi”.

Phạm Thế Nam liền gật đầu thừa nhận: “Đúng là tao và Will à không phải gọi nó là Phạm Lạc mới đúng đã toan tính kế hoạch từ trước, nó đến sống với vợ chồng mày để thăm dò những tin tức mà tao cần, năm đó vụ tai nạn của Vân Kiệt cũng là do tao một tay sắp xếp…mày biết không Vân Tứ Thiên tao đã mất rất nhiều công sức mới lấy được mạng của con trai mày thật là mãn nguyện”.

Vân Tứ Thiên nổi giận lên quát: “Thằng khốn sao mày có thể làm như thế với con trai tao chứ?”.

Phạm Thế Nam đắc ý tiếp tục trêu tức Vân Tứ Thiên: “Sao hả cảm giác nuôi kẻ thù trong nhà còn hại chết cả con trai như thế nào mày cảm nhận được chưa? À mà chưa hết đâu tao báo cho mày một tin vui nữa là con gái mày sắp kết hôn với Phạm Lạc rồi…chờ Phạm Lạc hủy hoại đời nó xong tao nhất định sẽ chôn nó chung với bọn mày”.

Marry Scarlet nghe như thế liền òa khóc lên: “Vân Tường…mẹ xin lỗi là mẹ không tốt mới đẩy con vào nguy hiểm như hôm nay”.

Vân Tứ Thiên cũng nổi nóng lên, ông muốn đứng dậy mà không được do bị trói nên ngã nhào lăn ra sàn: “Phạm Thế Nam, tao không cho phép mày hại con gái tao, dù có chết cũng phải bảo vệ cho Vân Tường”.

“Thật nực cười tao chống mắt lên xem mày làm sao bảo vệ con bé đó đây”.

Vân Tứ Thiên nhìn Phạm Thế Nam bằng ánh mắt sắc lạnh: “Tao giết chết mày Phạm Thế Nam”.

Phạm Thế Nam ra lệnh cho thủ hạ của mình: “Dạy dỗ cái tên ngông cuồng này một trận nên thân cho tao”.

“Dạ”.

Một đám người bước đến bắt đầu tra tấn Vân Tứ Thiên, người thì đánh, người thì đá, Vân Tứ Thiên bị trói không thể phản kháng nên bị đánh đến nỗi nôn ra từng ngụm máu tươi.

Marry Scarlet rất muốn làm gì đó để cứu chồng nhưng ngặt nỗi bà cũng bị trói chỉ có thể ngồi ở góc tường gào khóc thật to: “Cầu xin các người đừng đánh chồng tôi nữa…huhuhu…xin các người”.

Vân Tứ Thiên mặc dù thất thế nhưng khí chất cao quý vẫn không mất đi một phân nào ông nhìn Marry Scarlet cố gắng lên tiếng: “Không được…cầu xin bọn chúng…”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Năm Ấy Chúng Ta Lỡ Hẹn
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...