Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 38

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Quân triều

đình bị vây ở Mạc Bắc Thổ Phương thành đã hơn một tháng, nguyên soái

phái thuộc hạ tới mượn binh của nhị thiếu chủ.” – Một vị tướng quân trẻ

tuổi thân mặc trọng giáp, phong trần mệt mỏi đứng nghiêm trang trong

phòng nghị sự, không hề vòng vo mà trực tiếp bẩm bảo với Long Diệc Hân.

“Tình hình cụ thể như thế nào?” – Tiếng nói mềm nhẹ của Long Diệc Hân từ trong mũ sa truyền tới.

“Một tháng

trước, nguyên soái đem quân đánh chiếm Thổ Phương thành, dự định cho

quân nghỉ năm ngày rồi tiếp tục tiến quân. Không hiểu vì sao, trong quân đội Đột Quyết(A Tuyết: 突厥 – dân tộc thiểu số thời cổ, ở Trung Quốc, sau bị nhà Đường tiêu diệt – Từ điển Thiều Chửu) xuất hiện cao thủ tinh thông ngũ hành bát quái phong thủy, lợi dụng vị

thế địa lý của Thổ Phương thành ba mặt núi vây quanh, bày thượng cổ kỳ

trận – Hỏa Long Thanh Vân trận ở con đường qua lại duy nhất bên ngoài

thành, khiến quân ta tiến thoái lưỡng nan. Mà lương thảo trong gần đủ

cho ba tháng, cho nên, nguyên soái mong nhị thiếu chủ có thể phái binh

cứu viện, cũng mang thêm lương thảo tới.” – Viên tướng trẻ tuổi báo cáo

lại, về cuối còn có phần hoảng hốt.

Một lúc lâu

sau khi cậu ta báo cáo xong, Long Diệc Hân cũng không có phản ứng gì,

những người khác cũng không dám nói gì, trong đại sảnh tĩnh lặng đến

đáng sợ.

Trán của

viên tướng trẻ bắt đầu đổ mồ hôi, đều tại Thạch Thanh ấy! Không dám tự

mình đi gặp nhị thiếu chủ nên mới đẩy cho hắn đi, ai chẳng biết nhị

thiếu chủ nhà hắn tính tình siêu cấp khó chơi? Trộm nhìn xa xa cũng đã

thấy lòng hoảng sợ.

“Ực.” – Viên tướng trẻ nuốt ngụm nước miếng, như nuốt miếng băng mỏng nói –“Nguyên

soái còn sai thuộc hạ nhắn nhủ lại với nhị thiếu chủ, hôm trước có nhận

được bồ câu đưa thư của Hoàng thượng, Hoàng thượng muốn biết ngài đang ở đâu.” – Nói là nhắn nhủ, thực ra ra uy hiếp. Ý tứ nguyên soái nhà hắn

rất rõ ràng, nếu nhị thiếu chủ không cho mượn binh tiếp lương, vậy cứ

chờ bị Hoàng thượng đáng ghét kia quấy nhiễu cho phiền chết đi.

Hứ? Vì sao

đều là hộ vệ của nguyên soái, lại cứ nhất định phải là hắn đi đối mặt

với nhị thiếu chủ? Mà Thạch Thanh nhàn nhã ở lại bên cạnh nguyên soái,

thoải mái tự tại? Chẳng lẽ mặt mũi hắn kém cỏi hơn sao? Không phải chứ,

hắn mặt như khuôn ngọc, ra dáng Phan An thế cơ mà!

Nhận được những ánh mắt đồng tình của mọi người, vẻ mặt hắn càng thêm ai oán.

Lại qua ba khắc nữa(A Tuyết: 45p =.=”), đại sảnh yên tĩnh rốt cuộc cũng vang lên tiếng nói như ‘tiếng trời’ của Long Diệc Hân.

“Chủ tử của ngươi dự định làm sao?”

Oa! Lợi hại! Ngay cả phương án nguyên soái nhà hắn nghĩ đến để phá trận cũng đã hiểu được.

“Nguyên soái chỉ cần viện binh cùng với quân đội triều đình trong thành có thể trong ngoài phối hợp là được, phương án cụ thể chờ viện binh lên đường rồi

bàn tiếp.” – Việc quân cơ quan trọng, không thể tùy tiện lộ ra.

“Hách Xích,

Mạc Lục, Ngải Lam chỉ huy kỳ chúng sáng sớm ngày mai theo Thạch Vân đi

Thổ Phương thành. Trác Nhiên, phái người áp tải mười vạn lương thảo theo sau.”

“Tuân mệnh!”

Thạch Vân,

cũng chính là viên tướng trẻ tuổi, lúc này mới thở ra được một hơi nén

nghẹn đã lâu, thoát khỏi kiếp nạn đưa tay lên lau mồ hôi lạnh trên trán. Nhiệm vụ hoàn thành!

Vừa bình tĩnh lại, đã bị ai đó vỗ vỗ vai từ phía sau, hoảng đến nỗi suýt nữa thở không ra hơi(A Tuyết: tướng gì nhát nhở =.=”). Quay lại chỉ thấy một vị cô nương toàn thân áo tím đứng trước mắt mình.

“Cô là ai?”

“Ta là ta” – Cô gái áo tím thản nhiên cười. – “Thế còn huynh là ai?” – Cậu ta ngáng đường nàng.

“Ta là Thạch Vân nha!” – Thạch Vân trả lời theo phản xạ, ánh mắt của nàng thật trong sáng.

“Được rồi,

Thạch Vân, bây giờ phiền huynh tránh sang bên phải một bước, cho ta đi

qua.” – Nàng đây còn phải đi kiếm tướng công nhà nàng.

“Vâng.” – Thạch Vân (lại) theo phản xạ tránh qua bên phải một bước, xong việc rồi mới nhận ra có

gì đó không thích hợp, nàng ta là ai chứ? Hắn nghe lời như vậy để làm

gì? Đều tại mình bị đắm chìm trong ánh mắt trong trẻo kia.

Bên tai vang lên từng trận cười khẽ, khiến hắn lúng túng xấu hổ vô cùng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...