Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 37

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Juu: haha, cái tiêu đề rõ ràng quá rồi nhỉ, “sắc dụ” là lấy sắc đẹp để dụ dỗ, “mỹ quân” là chồng đẹp =]])

Ngọc Phi Yên chấp nhận làm vợ của Long Diệc Hân, thực hiện ước định mà nàng ấn tay

khi mê mang, nhưng cũng không có hôn lễ. Lý do là, nàng đã bái đường một lần rồi, không muốn bị bài bố nữa, cái loại cảm giác như rối gỗ này

chịu một lần là đủ rồi. (Juu: là do Phi Yên nhé, không phải tại Hân ca kém tắm đâu )

Long Diệc

Hân không nói gì, những người khác tất nhiên cũng sẽ không ý kiến. Thứ

nhất, trên Phi Long Sơn hắn là lớn nhất; thứ hai, vợ là của hắn. Nói tóm lại, chẳng liên quan đến người khác.

Tuy nhiên,

Ngọc đại thần y cũng kiên trì, nàng phải vào ở trong Trúc Uyển, vợ chồng ở chung một chỗ, xưa nay không thay đổi. Long Diệc Hân cũng ngầm đồng

ý.

“Dì Yên, dì quả nhiên là có ý đồ với Long thúc thúc.” (Juu: oan chưa kìa ~.~, trai đẹp luôn được thiên vị)

Trong phòng khách của Lan Hiên, Nha Nha chỉ vào Ngọc Phi Yên đang đếm đan dược trong hộp gấm lớn tiếng nói.

“Oái!” –

Ngọc Phi Yên bị con bé làm cho giật mình tay run lên, hộp gấp rơi “bịch” một cái xuống sàn, đan được trong hộp như châu ngọc vương vãi tràn lan

khắp nền đất. Đại Hoàn Đan đấy! Vừa rơi xuống đất dược hiệu giảm đi phân nửa, ngàn vàng khó kiếm Đại Hoàn Đan đấy!

“Thượng Quan Quỳnh Ngọc, cô nghĩ cô đang làm cái gì thế?” – Trừng mắt nhìn Nha Nha,

con bé hại nàng mất nguyên một hộp Đại Hoàn Đan.

“Con gái ta

họ Tiêu, về sau cảm phiền đừng nhầm nữa.” – Tiêu Trác Nhiên tao nhã cười nói, lần này tâm tình hắn tốt lắm, không so đo với nàng. Haha, có người thẹn quá thành giận.

“Dì Yên, dì có tật giật mình sao?” – Bằng không sao lại làm rơi hộp gấm xuống đất?

Có tật giật mình? Nàng bị lừa cho như vậy, còn có tật gì được?

“Tôi bị cô

dọa ý, nha đầu chết tiệt kia! Nói đi, lão cha cô cho cô cái gì mà cô đến hại tôi như vậy?” – Ngọc Phi Yên cười mắng, Nha Nha mặc dù thông minh,

nhưng còn nhỏ như vậy, có thể khiến nàng luống cuống như vậy, nhất định

là có người xui khiến, mà kẻ xui khiến ngoài Tiêu Trác Nhiên vẫn có hiềm khích với nàng ra, làm gì còn ai khác nữa.

“Phụ thân

hứa sẽ sinh cho con một đệ đệ ngốc nghếch để con trêu chọc…A! Nói lỡ…” – Nha Nha liền che lại cái miệng nhỏ nhắn nín tiếng mặc dù đã muộn, bay

nhanh tới trốn sau lưng Ngọc Phi Yên, lo lắng dò xét xem phụ thân mình

có tức giận không. Ôi, cô bé không cố ý mà!

“Ha ha…………………”

Mọi người

đều cười vang, đặc biệt là Ngọc Phi Yên cười đã nhất. Tiêu đại ca à, ăn

vụng không xong còn bị đánh, thật là tiền mất tật mang mà! Ha ha ha!

Tiêu Trác

Nhiên thực sự khóc không ra nước mắt, câm nín than trời! Có đứa con gái

như thế, thật thẹn với liệt tổ liệt tông nhà họ Tiêu! Than ôi!

*

Một mảnh

trăng cong như lưỡi câu, không được treo trên cao mà chìm trong bóng tối nặng nề. Đêm vừa xuống, nhu tình như nước tràn đầy. Trong Trúc Lương

phòng ngủ, thời tiết nóng nực bị xua đi mạnh mẽ.

Bảy viên dạ

minh châu được đặt theo thứ tự, ánh sáng nhẹ nhàng lan tới từng ngóc

ngách, Long Diệc Hân ngồi ngay ngắn trên giường tĩnh tâm thiền định.

Bỗng nhiên,

ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân rất nhỏ. Khóe môi hắn khẽ nhếch,

tiểu thê tử của hắn thật không an phận mà, muốn giữ lấy con người có tư

tưởng đặc biệt, tự do như gió này; dịu dàng đối xử, là lựa chọn không

khôn ngoan; bá đạo độc chiếm, là hành vi ngu xuẩn. Cho nên, hắn chỉ có

thể…

“Phanh!”

Cửa phòng ngủ bị đá văng một cách thô lỗ, phương thức mở cửa của nàng đã thành bất biến.

Long Diệc Hân tiếp tục thúc giục chân khí trong cơ thể vận hành.

“Diệc Hân,

hôm nay ta muốn ngủ với chàng, lạnh ơi là lạnh!” – Nói đoạn Ngọc Phi Yên liền tiện tay đóng luôn cửa phòng lại. Hôm nay nàng nhất định phải ôm

được hắn! Gì chứ, bọn họ mặc dù đã là vợ chồng, nhưng thái độ xa cách

của hắn đối với nàng chỉ có tăng chứ không giảm. Không nói chuyện với

nàng một câu thừa thãi, không cho nàng tới gần hắn trong phạm vi một

thước, càng đừng nói cùng nàng thân thiết, hắn cũng không cho phép nàng

tới gần giường hắn, ba thước đã là kịch hạn. Nói cách khác, từ sau khi

danh phận của nàng được xác định, bọn họ cũng không vượt qua lễ nghi

bình thường, thật là chán ngán đến cực điểm!

Lạnh? Trên

Phi Long Sơn bốn mùa như xuân, đang giữa hè dù có không nóng bằng dưới

chân núi, nhưng cũng không đến mức làm cho người ta cảm thấy lạnh chứ?

Long Diệc Hân chậm rãi mở ra đôi mắt phượng, trong lòng cười thầm mãi không thôi, nàng đang quyến rũ hắn(Juu: nham hiểm quá đi :”>). Lông mày kẻ nhạt, phấn trắng nhẹ nhàng, lớp lụa mỏng manh không khe

được thân thể lả lướt, mặc dù duyên dáng quyến rũ, nhưng với thân thể

gầy yếu này, thật khó mà khơi gợi hứng thú, người mang thể chất thiên

hàn mà ăn mặc phong phanh như vậy, trời hè nóng mấy cũng không sao!

“Không trả lời tương đương cam chịu!” – Đây là cách giải thích duy nhất của nữ thần y.

Nhưng khi nàng sung sướng lao tới cách giường ba thước, lại bị một cỗ nội lực đẩy ngược về té ngã trên nền thảm. Í?

“Không trả lời cũng tương đương phản đối.” – Tiếng nói ôn hòa không trầm không bổng vang lên.

Ơ?!

“Đừng có tìm cách lại gần giường của ta, còn nữa, phòng của nàng ở cách vách.”

“Ta là thê tử của chàng mà!”

Không nói gì.

“Ta rất lạnh.”

Dứt lời, một tấm áo bào bay tới phủ lên người. Hừ! Tính hắn còn có chút lương tâm.

*

Trở về phòng mình, Ngọc Phi Yên lăn ra giường. Có đôi khi, nàng băn khoăn không biết nam tử đã từng cùng nàng vu sơn vân vũ với vị tướng công lạnh lùng có

có đúng là cùng một người.

Lần đầu tiên nhìn thấy một người nam nhân so với Liễu Hạ Huệ còn “Liễu Hạ Huệ” hơn,

nàng đúng là nên bội phục. Yêu thương nhung nhớ nàng dành cho hắn, hắn

tránh như rắn rết, nàng ăn mặc hở hang ẩn ẩn hiện hiện trước mặt hắn,

hắn làm như không thấy. Đúng là nên bội phục hắn, phải nam nhân khác, có cơ hội tốt như vậy sớm đã hóa sói rồi. Nhưng mà, hắn là chồng nàng mà,

có lẽ cũng nên làm tròn trách nhiệm của một người chồng chứ nhỉ, bằng

không, thân là nữ nhân, nàng cũng quá thất bại. Chẳng lẽ mị lực của nàng không đủ mới không gợi được hứng thú cho hắn? Không! Nàng tuyệt đối

không thừa nhận sức quyến rũ của mình có hạn, nói thế nào đi nữa thì

nàng cũng có dáng có dấp, có mặt có mũi, ý, nàng thừa nhận mình so ra

kém hắn “quốc sắc thiên hương”, thậm chí không xinh đẹp bằng lục sư muội của hắn, nhưng nàng cũng không xấu mà!

Nói tóm lại, hắn căn bản không có khả năng trốn tránh nàng. Dù sao chính hắn đã lừa

nàng làm vợ hắn, nàng bị ép mà, dù gì đi nữa, tuy là bị ép, nhưng nàng

cũng đã là vợ hắn, cho nên, nàng nhất định phải ôm được hắn! Nàng cũng

không tin mình đây trí lực vô cùng cùng với mị lực phi phàm mà không ôm

được hắn!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...