Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 16

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ai da!”

Vừa rẽ qua một cái gấp khúc của hành lang, Ngọc Phi Yên liền đụng phải một bóng người nhoáng cái ngã xuống đất.

“Không có mắt à?”

Một giọng

nói như hoàng oanh xuất cốc lọt vào tai nàng. Hử? Có người cướp lời

nàng. Ngảng đầu nhìn, đập vào mắt là một mỹ nữ áo xanh kiều diễm như

hoa, nhưng trong đôi mắt đẹp kia tràn đầy chán ghét. Haha, thú vị!

“Hình như cô nương đ//â//m vào ta trước thì phải?” – Nàng cười nói không nóng không lạnh – “Nhìn ngươi vội vàng như vậy, không phải đi gặp người yêu chứ?”

Lời này vừa

nói ra, cô gái áo xanh mặt ửng hồng lên, như bị nói trúng tâm sự, trong

đôi mắt đẹp lóe lên sát khí. Cuối cùng mắng một câu – “Vô sỉ!” – rồi đi

nhanh như bay.

Ngoài nha

đầu Vân Tranh thỉnh thoảng khiêu khích nàng ra, trong tổ chức Phi Long

còn ai dám tùy tiện chống đối Lục kỳ kỳ chủ nàng chứ, hừ! Nếu không phải nóng lòng đến phòng nghị sự gặp sư huynh, nàng nhất định phải cho nha

đầu hoang dã không ai dạy dỗ được kia một bài học.

Vô sỉ?

Ngọc Phi Yên nhìn bóng dáng xa dần kia, mắt ướt cong lên, haha, hình như có người bị nói trúng tâm sự thẹn quá hóa giận. Nhớ tới sự chán ghét trong mắt mỹ

nhân vừa rồi, ơ, nàng cũng không biết mình làm gì mà khiến người ta

ghét, xem ra nên cẩn thận kiểm điểm lại.

“Này, Tiểu Phi Yên, nàng ngồi dưới đất làm gì?”

Một giọng bỡn cợt từ trên đầu vang lên.

“Dưới đất có vàng, ta vừa đào được một khối.” – Nàng nghiêng đầu mỉm cười nói với Thanh Ảnh vừa xuất hiện.

“Ở đâu?”

“Ở đây….ôi!” – Vừa mới xoay người, mắt cá chân truyền tới một trận đau đớn.

“Làm sao vậy?” – Thanh Ảnh quan tâm nói.

“Hình như bị trẹo chân.” – Nàng đau đến nhăn răng há miệng.

“A? Haha…”

Thanh Ảnh vừa nghe thấy liền cười ha hả rất vô tình.

“Đau lắm ấy! Huynh có lương tâm không hả?”

Ngọc Phi Yên ai oán trừng mắt nhìn hắn, mắt ươn ướt mênh m//ô//n//g sương mù, Thanh Ành

liền sặc sụa một trận. Trời ạ, nàng đừng có lấy cặp mắt ướt đó ra nhìn

hắn, rất dễ làm hắm bị nhấn chìm.

“Được được được, không cười. Ta đưa nàng về Cúc Viên.”

“Không,

huynh làm người tốt thì làm một thể đi, đưa ta đến gặp Tam ca.” – Nàng

cũng không dám kéo theo cái mắt cá chân về Cúc Viên, có về cũng phải lôi theo cái đệm lưng. (Juu: “đệm lưng” ý nói người thế thân, vật tế,tốt thí…blah blah blah, nàng NPY thật đáng nể =.=”)

*

“Mục Cảnh Thiên, ra đón ai đó nhà ngài này!”

Trong phòng

nghị sự, đang lúc mọi người nhàm chán nghe báo cáo, từ bên ngoài vọt vào một giọng nói. Đây là tiếng trời không thể nghi ngờ!

Vừa dứt lời, một đống màu tím bị ném từ cửa vào trong phòng.

Mắt thấy cái đống kia đang bay về phía chủ tọa Long Diệc Hân, cô gái áo xanh kiều

diễm bên cạnh hắn nhanh chóng rút kiếm hướng tới mục tiêu.

“Dừng tay!”

Đã thấy rõ

ràng đống đó ra sao, Mục Cảnh Thiên mở miệng quát bảo ngưng lại, hết sức phi thân đón lấy đống màu tím ấy ở khoảnh khắc chỉ mành treo chuông.

“Thanh Ảnh, ta muốn giết ngươi………….” – Giọng nữ phẫn nộ từ trong ngực Mục Cảnh Thiên vang lên.

Lúc này, mọi người mới nhìn rõ, hóa ra vừa rồi cái đống màu tím kia là Phi Yên nữ thần y.

Nhìn đôi mắt lấp lánh hiện rõ sự tức giận kia, Thanh Ảnh đứng ở ngưỡng cửa khong

biết sống chết cười hihi – “Haha, ngại quá, vừa rồi ném nhầm hướng.”

Vốn là hắn muốn đem nàng ném trực tiếp và lòng Mục Cảnh Thiên kia(Juu: biến thái =.=”), nhưng vừa rồi trong nháy mắt, có ngoại lực quỷ dị khiến cho hắn đổi

hướng ném, khiến cho Tiểu Phi Yên bay về hướng chủ tử. Theo bản năng

nhìn sang phía chủ tử, hình dáng hoàng mỹ loáng thoáng sau tấm sa đen có biến hóa kỳ lạ khó tả, trong lòng khẽ run lên, không thể nào?(Juu: anh bắt đầu rục rịch động thủ nha ^^)

“Ngươi dám

coi ta như đồ vật ném này ném nọ ư?” – Ngọc Phi Yên mắt tóe lửa, trong

sóng mắt ướt át bốc lên ngùn ngụt bao nhiêu ngọn lửa, ai nói nước lửa

không thể dung hòa? Đây chẳng phải sàn sàn tĩnh thủy(Juu: “潺潺静水” –rào rào nước lặng) cùng với vô danh thiên hỏa giao hòa? Xem cảnh đặc sắc này mọi người đều thổn thức một phen.

Thanh Ảnh nhún vai một cái, vô tội nói – “Ta nghĩ nàng muốn dùng phương thức này để bay về với sự ôm ấp của tình lang.”

“Thật sao?” – Khuôn mặt tức giận của Ngọc Phi Yên nhanh chóng biến thành tươi cười,

ánh lửa nhất thời trôi đi, sóng mắt trong vắt – “Thanh Ảnh huynh thật

đúng là quá đỗi hiểu ta.”

“Đâu có đâu có.”

“Nhưng mà.” – Ngọc Phi Yên cười với hắn – “Thanh Ảnh huynh hình như hiểu nhầm rồi,

tình lang của ta không phải Tam ca đâu.” – Trùng hợp sao? Một khắc trước nàng vừa dứt lời tiên đoán cô gái áo xanh kia đi gặp tình lang, bây giờ Thanh Ảnh và nàng lại nói đến hai chữ “tình lang”.

“Ồ, đó là ai vậy?” – Thanh Ảnh tò mò hỏi.

Mọi người đều hào hứng vểnh tai lên. (Juu: tổ chức nhà này cũng ham hố hóng hớt ghê gớm :]])

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...