Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 15

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Phụt! Khụ khụ khụ….”

“Rầm!”

Lời nàng còn chưa dứt, ngụm nước trà Vân Tranh vừa mới đưa vào miệng đã sặc ra, Tiểu Nguyệt Tử nhất thời không đứng vững đụng vào cạnh bàn, Thượng Quan Du

Du, Nha Nha vì sớm đã quen với việc nàng thốt ra những thứ kinh người,

phản ứng cũng không nhiều lắm, còn Thanh Nhi thì hoàn toàn không phản

ứng.

Ngọc Phi Yên buồn cười nhìn một màn này, có quá cường điệu không?

“Khụ khụ

khụ, Ngọc đại tiểu thư, tỷ đừng có nói cái kiểu không dọa chết người

không chịu được như thế có được không?” – Vân Tranh trừng đôi mắt đẹp

lên với nàng.

“Đúng vậy,

Phi Yên tỷ tỷ. Diện mạo khôi thủ của chúng ta làm sao không giống người

được?” – Tiểu Nguyệt Tử nhe răng há miệng lao đến trước mặt nàng.

“Chẵng lẽ, khôi thủ của mấy người còn đẹp hơn cả Phan An sao?” – Ngọc Phi Yên nhướng mày.(Juu: haizz, Phan An thì k cần chú thích nhở =.=”)

“Phan An?

Phan An là thằng quái nào? Làm sao có thể so sánh với khôi thủ đại nhân

anh minh thần tuấn của chúng ta?” – Cứ động nhắc tới khôi thủ đại nhân

của bọn họ là Tiểu Nguyệt Tử lập tức s//ụ//c sôi lên – “Khôi thủ của chúng

ta chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử, so với thần tiên còn tao nhã tôn quý hơn, nhìn gần thì mất hồn mà nhìn xa thì mất phách, cười một cái

khuynh thành, cười cái nữa khuynh quốc, à, không không không, ngài chỉ

cần như vậy, không cần cười, thành lần quốc đều khuynh.” (Juu: cường điệu quá, nhưng mà ta thích :]])

Trái tim hồng không ngừng bắn ra từ hai mắt Tiểu Nguyệt Tử, nhìn vào không khỏi xấu hổ.

Vân Tranh đá nàng một cái – “Nước miếng kìa, Tiểu Nguyệt Tử!” – Thật kinh dị! Ra ngoài đừng bảo quen nàng.

Tiểu Nguyệt Tử nhận ra vội vàng đưa tay lên lau nước miếng, lau cái mới biết mình bị lừa, ảo não nói – “Tranh tỷ……”

Vân Tranh hừ hừ cười – “Cho dù khôi thủ có mê người thế nào đi nữa, cũng không phải

của ngươi. Đừng có học theo Mạc Lục khiến người ta ái ngại.”

“Người ta hâm mộ đơn thuần không được sao?”

Tranh tỷ thối, cứ thích chọc ngoáy người ta.

“Xem biểu

hiện của mấy người, ta có chút khó hiểu, khôi thủ đại nhân của mấy người có hé ra tuyệt thế mị dung sao?” – Ngọc Phi Yên tủm tỉm cười lên tiếng.

“Đó là tất nhiên.” – Vân Tranh, Nguyệt Tử trả lời như đinh đóng cột.

“A, nói vậy, thật khiến người ta mong mỏi mà.” – Nàng háo hức muốn xem bộ mặt thật của người kia một lần, haha.

Vân Tranh

thấy biểu tình của nàng, nghĩ tới nghĩ lui, bước tới gần, cười nói có

tính toán – “Ngọc đại tiểu thư, có muốn xem phong thái của ‘thiên hạ đệ

nhất mỹ nam tử’ không?”

Nhìn Vân

Tranh bày ra khuôn mặt tươi cười thật hồ ly, Ngọc Phi Yên tươi sáng cười – “Yêu cái đẹp là bản tính của con người, ta tất nhiên cũng không phải

ngoại lệ.”

Vân Tranh

này, quả nhiên như lời Tam ca nói, tinh quái xảo quyệt, rảnh rỗi lại

thích đi lừa người khác. Tuy nhiên, người như vậy rất hợp khẩu vị của

nàng. Nàng tin, mai này, hai người các nàng ở chung sẽ vô cùng thú vị.

“Muốn xem

phong thái của ‘thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử’, nói ra cũng đơn giản, trước giờ khôi thủ ở trong Trúc Uyển đều không đội mũ sa.”

Vân Tranh giống như lơ đãng nói.

“Trúc Uyển

sao?” – Ngọc Phi Yên hơi nhướng đôi mày liễu, tuy mới đến Phi Long Sơn

không lâu, nhưng nàng cũng biết không phải ai cũng có thể vào Trúc Uyển. Vân Tranh ơi là Vân Tranh, muội đang gài bẫy ta sao, haha, xem ra trò

chơi đến giờ mới thú vị, đùa vui cùng muội một chút xem sao?

“À, đúng rồi, tục danh của khôi thủ mấy người là gì?”

“Long Diệc Hân.”

Long Diệc Hân? (Juu: đây mới là lúc Phi Yên tỷ chính thức biết thân phận của Hân ca nhé.

=.=” Hân ca tới lúc này thì chưa biết gì, mọi người đừng nghĩ vô lí, ca

ấy thần thông quảng đại thế sao không biết, cơ bản là ca ấy không thèm

quan tâm nên không điều tra thôi =.=”)

Mắt ướt lóe lên một tia kinh ngạc, ý cười sâu xa ý vị dần nở trên môi, xem ra trò chơi này…

Trong chớp

mắt thấy trong mắt Thanh nhi lóe lên rồi biến mất một tia hàn ý, lòng

thoáng thở dài bất đắc dĩ, theo nàng lâu như vậy, Thanh nhi vẫn còn tính phụ thuộc. Ôi! Chính như vậy nàng mới lo lắng.

“Phi Yên tỷ tỷ, tỷ có thể cho ta ‘Bách hoa ngưng lộ’ được chưa?” – Tiểu Nguyệt Tử rốt cuộc nhịn không được bắt đầu hỏi đến.

Ngọc Phi Yên mỉm cười, ném bình sứ cho nàng – “Đây là muội đáng được hưởng.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...