Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 12

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Được được

được, muội nói thế nào cũng có lý cả. Nói xem, lần này sao lại bỏ xuống

chí lớn vĩ đại kia của muội, chạy tới tìm ta cái đồ “hoa tâm đại la bốc” muội vẫn bảo đây?(Juu: “花心大萝卜”= playboy =]]) – Hắn cũng sẽ không ngây thơ tới mức nghĩ nàng vì nhớ hắn quá mà tới

thăm, phải biết rằng muội muội này hắn đã chứng kiến từ nhỏ đến lớn tính khí tự do, đâu chịu để cho huynh trưởng trưởng bối kiểm soát, như thế

đâu phải là nàng?

“Ôi!” – Nhắc tới chuyện này Ngọc Phi Yên liền thở dài – “Bởi nguyên nhân nào đó,

muội bị người ta đuổi giết, nên đành phải trốn tới chỗ này của huynh.” – Nàng vô tội giải thích.

“Bị người đuổi giết?”

Mục Cảnh

Thiên cười như không cười nhìn nàng chằm chằm, nàng mà cũng bị đuổi

giết? Không phải hắn không tin, mà là từ trước đến nay, làm gì có ai dám đuổi giết Phi Yên nữ thần y, nàng ngoài năng lực bản thân ra, đương

nhiên còn có Tiêu Dao Cốc thế lực lớn mạnh làm hậu thuẫn. Thử nghĩ, ai

dám động đến “Thiên hạ đệ nhất cốc” Tiêu Dao Cốc một tí t//i? Thế không

phải tự làm khó mình sao?

“Ai to gan như vậy, dám đuổi giết muội? Mà muội cũng đành chịu trốn, không dám đánh lại? Không phải chứ, Khả nhi?”

“Muội cũng

muốn phản kích, nhưng mà muội không dám đâu.” – Nếu dám bật lại, chẳng

khác nào làm cha nàng tức ngất mất? Thế thì nàng sẽ mang tội bất hiếu,

sẽ khiến lòng nàng áy náy một chút đấy.

“Ảo ảnh ảo ảnh! Mau mau biến mất! Thái Thượng Lão Quân lập tức nghe lệnh!” – Mục Cảnh Thiên nhắm mắt lại lẩm bẩm.

“Tam ca, huynh làm sao vậy?” – Nàng buồn cười xoa xoa tai hắn.

“Oa? Không

phải ảo ảnh sao? Sao còn ở đây?” – Mục Cảnh Thiên kinh ngạc thốt lên –

“Chẳng lẽ ta quá nhung nhớ Khả nhi, nên cảm giác mới mãnh liệt nhường

này?”

“Tam ca à, huynh còn chưa bình thường trở lại sao? Muội nói thật với huynh đây.” – Ngọc Phi Yên dở khóc dở cười.

“Thật sự

không phải ảo ảnh sao?” – Mục Cảnh Thiên sờ đi sờ lại khuôn mặt Ngọc Phi Yên, kéo kéo bàn tay nhỏ bé của nàng – “Nhưng mà quá khó tin, muội muội Khả nhi của ta mà còn có chuyện không dám làm sao? Là ai có thể khiến

cho muội không dám đánh lại?” – Mà Khả nhi của hắn vốn không sợ trời

không sợ đất.

“Cha muội mà.”

Cha? Mục Cảnh Thiên nhất thời phản ứng không kịp – “Muội có cha sao?”

Ngọc Phi Yên thật sự không còn gì để nói, Tam ca nhà nàng ngốc như vậy bao giờ –

“Muội không chỉ có cha, còn có mẹ nữa. Bằng không, muội từ tảng đá nứt

ra chắc?” (Juu: giống Tôn gia gia :]])

Mục Cảnh

Thiên vỗ đầu, đúng rồi! Mẹ của Khả nhi là cô cô duy nhất của hắn Ngọc

Phiêu Tuyết mà. Cô cô hai mươi năm trước gả cho đương triều danh sĩ Khúc Minh Thành, một năm sau sinh được Khả nhi, năm năm sau Khả nhi liền bị

ông nội mang về Tiêu Dao Cốc. Bởi Khả nhi từ nhỏ lớn lên ở Tiêu Dao Cốc, không ở bên cạnh cha mẹ, đến nỗi hắn gần như quên mất nàng là thiên kim của đương triều hàn lâm.

Hử? Khoan

khoan! Đương triều hàn lâm?! Khúc Minh Thành? Khúc Lưu Vân? Hắn nhớ Khả

nhi hình như còn một tên khác là Khúc Lưu Vân, không thể nào? Mọi chuyện sẽ không trùng hợp như vậy chứ? Không không không, sẽ không! Nhưng mà…

“Khả nhi, muội nói ba tháng trước ở kinh thành? Vậy rời đi khi nào?” – Hắn kích động tóm lấy hai vai nàng.

“Nửa tháng trước rời đi, làm sao vậy?” – Ngọc Phi Yên khó hiểu, Tam ca nhà nàng hôm nay có điểm lạ quá.

Làm sao vậy? Nàng còn hỏi làm sao vậy? Mặt hắn tái mét rồi.

Giương mắt

nhìn quanh, tất cả mọi người trong sảnh đều đang dùng ánh mắt tò mò nhìn bọn hắn chằm chằm, vì thế kéo tay Ngọc Phi Yên bước ra khỏi đại sảnh,

hắn không có hứng thú làm trò giải trí cho mọi người. Huống chi, việc

xấu trong nhà không nên để bên ngoài biết được, hắn đành âm thầm biết

rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Nàng đây

cũng không phải tay vừa, trưởng nữ Khúc Lưu Vân của đương kim hàn lâm

Khúc Minh Thành, lại là nghĩa muội mới nhận của Hoàng thượng, ban thượng danh hiệu Tiêu Dao công chúa.

Lời nói của Vân Tranh thỉnh thoảng lại vang lên bên tai.

Hắn đã bảo hôm ấy nghe đến hai cái tên này cứ thấy quen quen làm sao đó mà.

Tất cả mọi

người trong sảnh vẻ mặt hứng thú theo dõi huynh muội hai người biểu

diễn, bọn họ nhàm chán lâu rồi, Phi Yên nữ thần y tới Phi Long Sơn yên

ắng đã lâu, mang theo một luồng sức sống. Đã lâu không cảm nhận được

bừng bừng sôi động của ngày hè. Cho nên huynh muội họ ở phòng nghị sự

trước kia chưa ai dám làm càn diễn trò một hồi, sau đó rời đi, cũng

không có ai xen vào, đến ngay cả người luôn luôn chú trọng sự riêng tư

và yên lặng – đường đường khôi thủ đại nhân cũng ngầm đồng ý một màn

này.

Khuôn mặt Long Diệc Hân sau tấm sa đen mơ hồ hiện ra nụ cười quỷ quyệt.

Nàng là nàng ư, mười năm không gặp.

Cháu gái của Tiêu Dao Y Thánh.

Thật sự là duyên phận sao?

Ngay cả hắn vốn không tin thứ này, cũng không khỏi cảm thán, duyên phận, thật đúng là điều kỳ diệu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...