Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Phu Quân – Chương 11

Mỹ Nhân Phu Quân

Tác giả: Lạc Thần Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thư Trì.”

Giọng nói ấm áp như ngọc, không mừng không giận, không chút gợn sóng từ nam tử thần bí – Long Diệc Hân truyền ra.

Đang ngồi

trên ghế, Thư Trì khoa trương xốc lại thắt lưng đứng dậy, nhìn Ngọc Phi

Yên trong đôi mắt ngái ngủ lóe lên một tia sáng, ngay lập tức lại phục

hồi phong thái lười biếng.

“Người đâu!”

Hắn vừa dứt lời, không biết ở đâu chạy ra hai tên áo đỏ, đứng cạnh Ngọc Phi Yên.

“Hở? Mấy người làm gì thế?”

Ngọc Phi Yên khó hiểu nhìn hai gã vệ sĩ.

“Cô nương xông loạn vào khu vực quan trọng của tổ chức ta, theo luật phải trảm.” – Thư Trì phất nhẹ tay áo, lười biếng nói.

“Trảm?”

Ngọc Phi Yên trừng lớn hai tròng mắt, không thể nào? Nàng ngang nhiên xông thẳng vào hoàng cung tam bảo điện cũng là chuyện bình thường, giờ chẳng qua là tò mò đi vào một tí t//i, ơ, chẳng phải, hoàng cung to hơn cái phòng nghị sự chứ, trảm sao?

“Ôi! Không

nghe lời hay, chịu thiệt trước mắt. Ta nói với Tiểu Phi Yên rồi, giờ đã

tin chưa? Lòng hiếu kỳ thực sự sẽ hại chết người.”

Thanh Ảnh

lúc này đứng phía sau nàng, không nhịn được lắc đầu thở dài. Chao ôi

Tiểu Phi Yên đáng yêu, cũng dám khiêu khích quyền uy của chủ tử, hắn

không biết là nên bội phục nàng hay tiếc thương cho nàng đây? Cho tới

giờ còn chưa có ai dám ở làm loạn trước mắt chủ tử nhà hắn, mà chủ tử

nhà hắn lại là người rất coi trọng sự riêng tư, phòng nghị sự vào ngày

nghị sự mỗi tháng, chỉ có cấp kỳ chủ trở lên cùng thiếp thân hộ vệ mới

có thể vào, phạm vi một dặm không ai được đến gần. Trừ phi có việc trọng đại hoặc như lúc này cần có người vào áp giải phạm nhân(Juu: buồn rồi =.=”), mới cho phép thị vệ đi vào. Cũng tại hắn không để ý Tiểu Phi Yên, để

nàng xông vào đại sảnh. Ôi ôi ôi! Xem chủ tử đem nàng giao cho kẻ tâm

tình lạnh lùng, chỉ thích tra tấn, có phần biến thái, à, nhầm nhầm nhầm, là thiết diện vô tư Thư Trì, ờ, hắn thực có chút lo lắng, haha, dù sao

nàng chính là muội muội của Ngọa Long đường chủ mà.

Nhìn nhìn bộ dáng Thư đại đường chủ, a a a, không biết Tiểu Phi Yên có khi nào sống

không bằng chết không? Phải biết rằng, thế gian chuyện tàn nhẫn, thống

khổ nhất cho tới giờ không phải là cái chết.

“Thật sao?” – Ngọc Phi Yên mắt ướt cong lên, tránh khỏi hai gã thị vệ đang giữ mình,

lôi Nhã Long lệnh bài ra trước ngực, hướng đến Tiêu Trác Nhiên…

“Tiêu đại ca, huynh còn nhớ khi đưa ta khối ngọc bội này đã nói gì hay không?”

Tiêu Trác

Nhiên đang mừng thầm có người thay hắn dạy dỗ ma nữ này, cũng không ngờ

cảm tình ngày xưa đã để cho nàng thừa cơ. Hắn rất hối hận hành động

thiếu khôn ngoan ấy. Ôi! Vì vợ con thân yêu, hắn nhận phần ngán ngẩm.

Nếu ma nữ này gặp chuyện gì, Du Du nhất định sẽ rất đau lòng, lúc ấy chỉ khổ hắn thôi.

Hung hăng

trừng mắt liếc nhìn Ngọc Phi Yên đang đắc ý, hắn đứng dậy chắp tay nói

với Long Diệc Hân – “Diệc Hân, Ngọc cô nương có ơn cứu mạng với Du Du,

năm xưa ta cảm động và biết ơn ân tình của nàng nên đã đem Nhã Long lệnh bài tặng cho nàng, cũng hứa với nàng, nếu ngày nào đó nàng gặp chuyện,

nhất định sẽ cứu nàng khỏi hoạn nạn. Vậy nên, có thể nể mặt ta mà tha

cho nàng một lần được không?”

Ma nữ chết tiệt! Toàn đem phiền toái tới cho hắn, lần này thiếu Long Diệc Hân tâm cơ giả dối, đê tiện xảo quyệt (Juu: ném gạch anh này, dám nói xấu Hân ca của ta) một món nợ nhân tình, xem ra việc hắn rời khỏi Phi Long Sơn là không bao giờ.

“Nếu mặt mũi của Trác Nhiên còn không đủ, thêm cả mặt mũi của ta thì sao? Da mặt của ta chắc thừa sức dày.”

Long Diệc Hân còn chưa quyết định, một giọng cười nói đã vang lên ở ngưỡng cửa.

“Cảnh Thiên?!” – Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, Ngọc Phi Yên lập tức xoay người chui vào lồng ngực của người vừa tới.

Chỉ thấy người đó trường thân ngọc lập(Juu: gần gần như “chân dài dáng chuẩn” =]]), ngọc dung tiêu sái, giơ tay nhấc chân phong tình vô hạn, đúng là tam

thiếu gia của Tiêu Dao Cốc, Ngọa Long đường chủ của “Phi Long” – Mục

Cảnh Thiên.

Hắn vui vẻ ôm giai nhân trong lồng ngực, nhưng trên mặt ra vẻ ai oán khí phu(Juu: ông chồng bị ruồng bỏ =]], cứ đến đoạn có anh này thì vui kinh khủng =]]) – “Khả nhi, một năm nay muội chạy đi đâu? Lâu như thế một chút tin tức đều không có. Có phải kiếm được tiểu bạch kiểm nào(Juu: giai mặt trắng =]], giai đẹp =]]) nên quên mất Tam ca rồi?”

“Đâu có!

Muội chẳng phải đã cho bồ câu đưa tin nói cho huynh biết bọn muội đang ở kinh thành sao?” – Đôi bàn tay trắng như phấn của Ngọc Phi Yên đánh vào ngực hắn.

“Đó là chuyện ba tháng trước!” – Mục Cảnh Thiên bĩu môi, cô bé này!

“Nam tử hán

đại trượng phu so đo nhiều như vậy làm gì? Chẳng lẽ huynh không biết

không có tin tức chính là tin tức tốt sao?” – Ngọc Phi Yên tròn xoe mắt.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Phu Quân
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...