Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mỹ Nhân Đá – Chương 52

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: An Mộng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có ai đi tìm người mà không biết người đó tên là gì không? Đó là trường hợp của Diệp Vũ

Tường. Vốn ít nói chuyện, vốn ngôn ngữ để trò chuyện với người khác của

hắn không tốt lắm. Điều đó khiến cuộc tìm người tại trường đại học trở

nên cực kỳ khó khăn:

- Anh tìm ai ạ?

Biết

chắc là kẻ mình muốn tìm ở đây, Diệp Vũ Tường chọn cách đứng ngay trước

cổng trường, đợi từng người đi ra và dòm mặt. Đối diện với ánh mắt lạnh

băng của hắn, những người bị quan sát không khỏi cảm thấy rùng mình. Tuy nhiên, chiếc xe Rolls - Royce Phantom và gương mặt thanh tú của hắn

cũng thu hút không ít ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ước ao. Con gái. Diệp Vũ

Tường hơi lùi về đằng sau một chút. Hắn không thích con gái. Phiền phức, nhiều vấn đề. Từ nhỏ tới giờ có rất nhiều ngườivây quanh song chỉ khiến Diệp Vũ Tường càng thêm chán ghét.

- Làm cao.

Tiêu Oanh luôn tự cho mình là hoa khôi. Cô xinh đẹp tuy nhiên trót lại sinh

ra trong một gia đình nghèo. Ma tước hóa phượng hoàng luôn là ước mơ của cô, Tiêu Oanh tuy miệng không nói ra, nhưng cũng luôn tìm kiếm những cơ hội đổi đời. Hôm nay đã phần nào nhìn thấy qua gã đàn ông trước mặt.

Mạnh miệng chê bai, nhưng sau khi quay lưng Tiêu Oanh cũng có không ít

tủi thân. Gã không thèm liếc nhìn cô, dù chỉ là một cái.

- Khịt…

Có mùi của cái gã đó. Diệp Vũ Tường đã phát hiện ra. Nó nhàn nhạt, mờ mờ,

lại pha trộn cùng một mùi thơm khác. Chúng phát ra từ cô gái đang đi tới phía đằng kia:

- Này…

Úc Thạch Tiên đang trò chuyện vui vẻ thì chợt có cảm giác ai đó đang ngáng đường. Người đàn ông kia, hoàn toàn không biết:

- Hắn ta đâu?

- Anh… anh hỏi ai?

- Hắn ta đâu?

Cô gái này không chỉ có mùi của hắn. Cái mùi đó còn thâm nhập rất sâu vào

bên trong cô ta. Theo kinh nghiệm, điều này chỉ xảy ra khi hai người đã

có quan hệ cá nước tương giao. Cô gái này là người phụ nữ của hắn.

- Anh muốn tìm ai? Tôi…

- Hắn ta đâu?

Diệp Vũ Tường bỗng nắm cổ áo của Úc Thạch Tiên. Vẻ dữ tợn của hắn khiến

Thạch Tiên cũng bất giác run lẩy bẩy. Bạn cùng đi của cô là Hâ Tuyền vội vã kêu lên:

- Anh kia… Đừng làm bậy…

- Anh… anh là ai?

Đã ngửi được mùi vị của hắn ta. Diệp Vũ Tường không khách sáo, xô Thạch

Tiên ngã chúi về phía trước. Mất đà, cô ngã nhào xuống đất, đau điếng:

- A!

Nhìn thấy người ngọc ngã nhào, Thiệu Khải Đăng suýt chút là hóa nguyên hình, hiện đến bên nàng, xuýt xoa xoa vết thương rồi dỗ dành âu yếm. Tiếc là

chuyện như thế chỉ tồn tại trong mơ:

- Em không sao chứ?

Gã hồ ly họ Phạm. Tuy đã có Khiết nhi nhưng vẫn là đàn ông. Hắn lại chạm

vào Nương Tiên, người mà trọn đời Thiệu Khải Đăng chỉ muốn nàng thuộc về một mình mình:

- Dạ… - Thạch Tiên xoa nhẹ lòng bàn tay đỏ ửng, rướm máu - Cảm ơn thầy Phạm, em không sao ạ.

Ánh mắt hờ hững nhìn chuyện ba người trước mặt, Diệp Vũ Tường gọi to:

- Hai tên đó, đừng hòng trốn. Ra đây gặp ta mau!

- Làm ơn tha cho tôi… Tha cho tôi!

Diệp Vũ Tường không hiểu gì trước việc đang xảy ra. Cái gã Huyết Ma kia bỗng nhiên quỳ xuống dưới chân, níu lấy chân hắn mà khóc la thảm thiết.

Thoáng bên tai là giọng nói nhẹ như sương khói, chỉ có mình hắn nghe được:

- Ta đóng kịch giúp ngươi rồi. Đóng lại giúp ta đi.

Nhưng đóng thế nào? Diệp Vũ Tường bối rối nhìn kẻ than khóc vật vã dưới chân mình. Sau phút kinh ngạc, Thạch Tiên liền hỏi:

- Bạn đồng học Thiệu. Bạn làm gì mà phải van xin anh ta vậy? Bạn đứng lên đi!

Định bịa ra câu chuyện gia đình thiếu nợ, bị xã hội đen truy sát thật lâm ly nhưng đôi mắt Thiệu Khải Đăng chợt dừng lại trên mặt Diệp Vũ Tường. Hắn anh tuấn, tiêu sái, lại giàu có, chưa người yêu, ai biết được một lúc

nào đó không cùng Nương Tiên quen biết, nảy sinh tình cảm. Triệt tiêu

mọi nguy hiểm, ngay khi nó vừa mới bắt đầu:

- Lần trước

tôi làm thêm trong Bar. Anh ta gặp tôi trong đó. Anh ta nói thích tôi.

Nhưng tôi không có thích đàn ông. Từ đó anh ta cứ theo đuổi hoài. Không

tha cho tôi.

- Ngươi…

Diệp Vũ Tường nheo đôi mắt đen, tay nắm chặt. Sơn vương đã chạm tới tự tôn của người ta rồi.

- Hung dữ quá… Tôi sợ…

Thiệu Khải Đăng nép vội sau lưng Úc Thạch Tiên. Bao nhiêu người nghe ồn liền

vây quanh. Không để người gây thêm chuyện, Phạm Vĩnh Kỳ nắm tay Diệp Vũ

Tường kéo lại.

- Ta ra kia nói chuyện. Nơi đây là chỗ đông người.

Diệp Vũ Tường không quên mục đích của mình. Đột nhiên bị cho một đòn mà

không hiểu vì sao, cơn giận dữ trào dâng khiến hắn cũng vô cùng ngạc

nhiên khi nghĩ lại. Thi Quỷ xưa nay không nhiều tình cảm, nay lại biết

giận dữ. Mình đã thay đổi, đổi thay rất nhiều rồi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mỹ Nhân Đá
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ