Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã – Chương 41

Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã

Tác giả: Rudoft
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hơi rợn người nhưng khi bình tĩnh lại thì tôi nhận ra đó chính là Thúy bằng xương bằng thịt với khuôn mặt mếu máo cùng hai hàng nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt đến tội nghiệp đang nhìn tôi. Tôi như vỡ òa ra mừng rỡ khi Thúy vẫn bình yên, ngay lập tức tôi ôm chầm thấy Thúy. Vì cái ôm bất ngờ của tôi nên Thúy ngỡ ngàng một lúc lâu đứng bất động. ẻm lên tiếng hỏi tôi:

-Ryu đến đây vì mình àh?

-ừkm – Tôi thả ẻm ra và lau nước mắt của mình.

-Ryu… khóc hả?

-Đâ.. đâu có, tại… chạy nhanh nên gió tạt vào mắt thôi.

-…

Chúng tôi nhìn nhau một lúc rồi bỗng cả hai cùng ngượng ngùng mà quay mặt đi. Tôi không ngờ là mình lại tự nhiên khóc trước mặt con gái thế này. “nhục quá!” tôi tự nhủ. Để phá tan bầu không khí ngượng ngùng ấy, tôi lên tiếng:

-Thúy… Không sao chứ?

-Không, mình không sao - ẻm vừa lau nước mắt vừa trả lời…

-Thế sao lại khóc?

-Tại gió tạt vào mắt thôi… - ẻm nhại lại tôi…

-… - tôi cứng họng không biết nói gì.

-Nè… - Thúy gọi

-Sa… sao ? – tôi ấp úng.

-Đã kêu là chỉ cần nói chuyện điện thoại thôi, đến tận đây chi dạ?…

- Tại… lo…

Lúc này thì mọi lo lắng của tôi tan biết hết khi biết Thúy vẫn còn bình an. Không hiểu sao khi lo cho Thúy tôi lại trở nên vừa yếu ớt, vừa điên khùng như vậy. Lần đầu tiên tôi khóc vì người khác trừ cha mẹ. Chưa có đứa con gái nào lại chiếm đóng đầu óc của tôi nhiều đến vậy. Nhất là trong mấy ngày gần đây. “chẳng lẽ…” tôi nghĩ.

Đang đăm chiêu thì Thúy bỗng lên tiếng cắt dòng suy nghĩ của tôi…

-Ryu đi xe đến hả?

-Àh ừh… đang để ngoài cổng…

-Trời… dắt vào đi, để ngoài mất á…

-Ừ…

Tôi và Thúy chạy ra ngoài dắt xe vào. Thúy dẫn tôi vào trong nhà. Vì nhà Thúy bị mất điện bất ngờ nên tôi và Thúy ngồi nói chuyện ở ngoài hiên nhà bởi chí ít, ở đó có ánh trăng.

-Tại sao Thúy khóc? – tôi hỏi

-… - Thúy khẽ cúi đầu, khẽ nở một nụ cười buồn bã.

-Sao vậy? kể Ryu nghe đi!

-Ryu... - Ẻm làm thinh một lúc rồi cũng lên tiếng.

-Sao?

-Mình cô đơn quá…

-…

-Mình nhớ bố mẹ, hôm nay họ lại không về… mình muốn có người nào đó để tâm sự - Nước mắt Thúy lại rơi, 2 tay bấu chặt vào đầu gối.

Tôi đã biết về hoàn cảnh của thúy, ẻm phải ở một thân một mình trong căn biệt thự này. Nghĩ lại thì ẻm cũng mạnh mẽ đấy chứ, thân gái một mình thật khó mà chống chọi lại những chuyện bất ngờ.

Tôi ngồi sát lại Thúy, nắm lấy đôi tay đang run lên theo từng tiếng nấc của Thúy. Tôi chỉ biết làm có vậy để an ủi em. Thúy khẽ thả lỏng đôi bàn tay lạnh toát ấy vè khóc nức nở…

Sau đó ẻm tâm sự cho tôi biết chuyện của mình. Bố mẹ thúy vừa mới ly hôn cách đây 2 năm, họ đều là những doanh nhân thành đạt và đều bỏ ra nước ngoài làm việc để lại đứa con gái mỏng manh tội nghiệp lại với cơ ngơi này. Mỗi tháng lại gửi mội đống tiền về cho Thúy tự trang trải mà nghĩ rằng họ đã hết trách nhiệm. “vô tâm, vô trách nhiệm” là những từ tôi dành cho bố mẹ Thúy. Họ nghĩ chỉ với đống tiền ấy thì Thúy sẽ được sống vui vẻ chắc? liệu họ có nghĩ đến cảm xúc con gái họ không?. Thúy tâm sự:

-ngày xưa bố mẹ mình còn ở đây, trung thu nào mình cũng được phá cỗ với gia đình, vui lắm. Từ khi họ bắt đầu làm ăn phát đạt lên, xây nên ngôi biệt thự rộng lớn này, mọi người bắt đầu dần dần tách xa nhau…

-Rồi bố mẹ Thúy ly dị àh?

-Ừkm, Vì càng ngày càng lạnh nhạt với nhau, bố mình ra ngoài ngoại tình, mẹ mình biết được và làm đơn ly dị. Sau đó bố thì bỏ đi, mẹ mình đ//â//m ra căm ghét ngôi nhà này nên cũng bỏ ra nước ngoài.. – Nói đến đây thúy càng nức nở hơn.

-Thúy có anh chị em gì không?

-Có, mình có một anh trai năm nào cũng về thăm mình… nhưng giờ ảnh không về được…

-…

-Huhu…Ryu…

Thúy không nói gì tiếp mà chỉ tựa vào vai tôi mà khóc nức nở. Cũng tốt, cứ để Thúy khóc cho quên đi sự cô đơn đeo bám em bao lâu nay. Tôi cũng vui khi được làm chỗ dựa cho em vào lúc này. Tôi cảm nhận được từng tiếng nấc của em rung lên trên vai. Cảm thấy thương em hơn bao giờ hết, Đôi mắt tôi bỗng đỏ hoe lên như muốn khóc hộ em.

Và đó cũng là lúc mà tôi nhận ra trong tim mình đã được lấp đầy hình ảnh của Thúy tự bao giờ. Tảng băng lãnh cảm trong lòng tôi đã bị Thúy làm cho tan chảy từ lâu nhưng trước đây tôi chỉ có thể mơ màng cảm nhận được. Và có lẽ, tôi đã hiểu vì sao tôi có thể rơi nước mắt dễ dàng như vậy. Hình như…Tôi đã yêu em mất rồi…

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 15: Đến giờ tôi mới nhận ra được chuyện gì
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Muốn Đi Hả? Dắt Em Theo Đã
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...