Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Một Trăm Kiểu Chết Của Gian Phi – Chương 125

Một Trăm Kiểu Chết Của Gian Phi

Tác giả: Yến Thính Huyền
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta từ Ngự Y Viện trở về, gặp cận tỳ c*̉a Huệ tu dung – Phù Nhi. Phù Nhi nhìn chằm chằm thực hạp c*̉a ta cầm trong tay và cười không chớp mắt nói:

"Tỷ tỷ yêu dấu, trong đó là cái gì ngon vậy, cho muội muội ta nếm thử được chứ!?"

Nghe vậy ta quýnh lên! Trong đó là điểm tâm ta làm cho Vương Thanh, một miếng c*̃ng không thừa!

"Phù Nhi muội muội, lần này không được đâu... hay là để lần sau ta lại làm đưa cho ngươi?"

Phù Nhi xụ mặt xuống, rồi ngẩng mặt nhìn ta:

"Tiếc quá!... Vốn tưởng rằng có thể ăn được điểm tâm Thanh Trúc tỷ tỷ làm, vậy mà ta đây không có lộc ăn!... Tỷ tỷ yêu dấu, y phục này không giống như là đi tặng đồ cho các nương nương đi? Mm mm... phương hướng này à. . . oh? Tỷ tỷ đang muốn đi đâu vậy hả?"

Ta vừa nghe lời này, lại thấy Phù Nhi cười giảo hoạt, ta liền đỏ mặt.

"Ha... ha... Phù Nhi đừng suy đoán lung tung; nếu còn như vậy ta không cho ngươi ăn điểm tâm nữa đâu." Nói rồi, ta cũng không dám nhìn Phù Nhi nữa mà lập tức đi ngay.

Không quản Phù Nhi còn nói cái gì sau lưng, chân ta như bôi dầu mà nhanh thoát khỏi chỗ đó... và khi đến cung Phượng Tê, ta không còn hơi để thở; vậy mà Thu Huyên còn cợt nhả cười ta và đụng vào ta.

"Thanh Trúc cô cô, ngài đưa điểm tâm cho Vương đại nhân đó à?"

Ta theo bản năng kinh hoảng, cảnh giác nhìn Thu Huyên.

Thu huyên lại lấy cùi chỏ thúc ta:

"Cô cô, lần trước ngài đi ra ngoài Tư Doanh là ở phía sau theo dõi a... Nương nương biết chuyện ngài và Vương đại nhân rồi á. Nương nương hôm nay vẫn còn ở bên trong luôn; cô cô mau vào đi, cầu nương nương ân điển, để sau này không cần phải lén lén lút lút như vậy nữa."

Nghe vậy, ta trong khoảnh khắc vẫn chưa hồi thần, vẫn là Thu Huyên kéo ta vào...

Cung nữ tư thông c*̀ng Viện phán Ngự Y Viện, đây chính là tội lớn, dù cho ta tin tưởng Hoàng hậu sẽ không làm khó ta nhưng ta vẫn sợ hãi, rối trí cúi đầu, quỳ, chờ Hoàng hậu xử phạt. Nếu ngài hỏi tội thì ta sẽ gánh vác tất cả!... Mà, có lẽ Hoàng hậu thấy ta như vậy lại nhịn không được mà cười. Ngài nói rằng:

"Đây là thế nào? Ngươi c*̀ng Vương Thanh lưỡng tình tương duyệt, là chuyện tốt, lẽ nào ta còn có thể loạn đả uyên ương?"

Ta chậm rãi ngẩng đầu lên.

"Nương nương... nô tỳ không có gạt ngài. . . Vương Thanh. . ." Ta đỏ mặt, không thốt nên lời.

Hoàng hậu cười nói:

"Ta thật không ngờ bình thường trầm ổn chất phác Thanh Trúc lại gả đi nhanh như vậy a."

"Ngươi yên tâm. Ta sẽ nhờ bệ hạ hủy bỏ nô tịch cho ngươi. Và vẻ vang gả cho Vương Thanh!"

Ánh mắt Hoàng hậu ôn hòa, nhìn mấy cung nữ xung quanh rồi cuối cùng nhìn vào ta.

"Đồ cưới c*̉a các ngươi ta đã chuẩn bị từ lâu. Đến lúc đó, các ngươi sẽ mang họ Tiêu, xuất giá từ Phủ Định Quốc Công. Sau này giúp chồng dạy con, an ổn mà sống, ta cũng yên lòng."

Lời này vừa ra cung nữ toàn điện đều quỳ xuống. Xuân Phân càng đỏ mắt nói không lấy chồng, cả đời đi theo nương nương... Số phận c*̉a cung nữ chúng ta phải ở trong cung rất lâu, đến khi ra cung thì rất khó gả đi... tựa như ta và Xuân Phân, là Đại cung nữ, nếu chủ không cho xuất cung thì sẽ như Minh Tuệ cô cô, cả đời không gả và chôn tại cung cấm này. Trước khi gặp Vương Thanh, ta đúng là chỉ nghĩ sẽ ở trong cung cả đời cùng nương nương. Lập gia đình, cái từ này đối với ta mà nói là xa xôi lắm. Thế nhưng, ta gặp Vương Thanh...

*

Lần thứ hai ta đi Ngự Y Viện thì ta nhờ Thu Huyên hỗ trợ mang điểm tâm hương hoa hồng đưa cho Phù Nhi bởi lần trước ta đã nói với nàng là sẽ làm điểm tâm cho nàng. Ta quen đường, đi tới nơi làm việc c*̉a Vương Thanh. Ta gõ cửa... không thấy trả lời, ta cho là y không có ở bên trong nên đẩy cửa đi vào.

Vương Thanh đang ngủ ở trên bàn. Trong lòng ta không khỏi có chút yêu thương... Công tác Ngự Y Viện không nhẹ; lại còn là Hữu viện phán, công việc càng nhiều. Ta rón rén đi vào, để thực hạp lên bàn, rồi cầm tới tấm chăn mỏng ở nhuyễn tháp bên cạnh, đi tới bên cạnh y và đắp tấm chăn mỏng ấy cho y.

Mi tâm khẽ động; lông mi dày đậm run run và y mở mắt, song vẫn còn vẻ buồn ngủ, khi y nhìn thấy ta trong nháy mắt đôi mắt toàn là ôn nhu tình ý.

"Thanh Trúc. . ." Y gọi.

Tiếng nói c*̉a y giống như là gió mát, bất cứ lúc nào c*̃ng có thể lay động lòng ta.

Ta cười nói:

"Mệt mỏi tại sao không lên giường nghỉ một chút? Ngủ ở đây lỡ bệnh thì sao?"

Y ngồi thẳng dậy và kéo tay ta.

"Ta không phải còn có nàng sao? Ta bị bệnh, nàng không tới chiếu cố à?"

Ta rút tay ra.

"Hừ, mơ tưởng! Tuy là nương nương đã biết quan hệ của chúng ta, nhưng bệ hạ vẫn chưa có lên tiếng. Vả lại, ta c*̃ng không thể rời đi nương nương."

"Dạ dạ dạ, là ta mơ tưởng... cho nên trước khi chưa cưới được người ta thì ta đây không thể sinh bệnh, nếu không không ai chiếu cố luôn!" Y hí hửng nói và đứng dậy ôm ta vào lòng. "Cái miệng này, ngày càng học theo nương nương dẻo dẹo! Xem ra, ngày sau không nên chọc cho người ta không vui, bằng không ta sẽ rất thảm."

Ta ở trong ngực y ngẩng mặt nhìn y, cười tủm tỉm:

"A a! Ta là thích đấu võ mồm với huynh á! Mà không ngờ, con người bình thường trông nghiêm chỉnh vậy mà ở chung lâu ngày mới biết là không đứng đắn."

Y chuyên chú nhìn ta.

"Chính là bởi vì như vậy, hai người giả dạng đứng đắn chúng ta mới hợp lại với nhau đó!"

Ánh dương quang sau giờ ngọ xuyên qua song cửa tiến vào phòng, ta dựa vào vào lòng y trong sự tĩnh lặng tuyệt vời...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: .
Chương 3
Chương 4: .
Chương 5
Chương 6: .
Chương 7: .
Chương 8: .
Chương 9: .
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Một Trăm Kiểu Chết Của Gian Phi
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...