Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Minh Nhật Tinh Trình – Chương 44

Minh Nhật Tinh Trình

Tác giả: Kim Cương Quyển
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đối với nụ hôn không có trong kịch bản kia, về sau Hà Chinh cũng không tỏ ý gì cả, nhưng Hạ Tinh Trình cảm nhận được hắn không vui vẻ gì. Đây không phải là phong cách thường ngày của Hà Chinh, cho dù diễn viên lấy cách gì để diễn, chỉ cần hợp tình hợp lý, nhiều lúc hắn còn cổ vũ và khen ngợi.

Tối hôm đó, Hà Chinh tới tìm Dương Du Minh.

Lúc đó Hạ Tinh Trình mới ra khỏi phòng tắm, trong tay cầm một cái khăn lau nước trên mặt, sau đó cậu nghe thấy ngoài hành lang vang lên tiếng nói chuyện Hà Chinh, người đang nói với Hà Chinh là Dương Du Minh.

Cậu dừng động tác của mình lại, tới gần cửa thận trọng lắng nghe, nhưng Hà Chinh nhanh chóng theo Dương Du Minh đi vào phòng anh, sau khi cửa phòng đóng lại Hạ Tinh Trình chẳng nghe thấy gì nữa cả.

Cậu có cảm giác không tốt lắm.

Quay lại ngồi xuống bên giường, Hạ Tinh Trình phủ khăn lên đầu, giơ hai tay lên che mặt, cậu biết trong lòng mình có rất nhiều cảm xúc phức tạp, và hoàn toàn không có cách nào để tìm ra mạch suy nghĩ rõ ràng, nhưng đồng thời, lại có một đáp án rõ ràng vô cùng sống động, cậu không dám chạm vào cũng không thể thừa nhận nó.

Bộ phim này quay cho đến giờ thật sự khiến cậu rất khó chịu.

Nhưng mà việc khó chịu hơn vẫn còn ở phía sau.

Vì mọi thứ được ưu tiên theo lịch trình của Dương Du Minh, nên sau khi kết thúc tất cả các cảnh ngoại cảnh ở trấn trên, đoàn phim liền tới thị trấn lân cận để quay kết cục của cả bộ phim.

Chuyện này đòi hỏi khả năng điều chỉnh cảm xúc của Hạ Tinh Trình cực cao, cậu không có tâm trạng để đối phó với nụ hôn bất ngờ kia, cũng chẳng có thời gian để hồi tưởng lại một chút tình cảm như có như không giữa mình và Dương Du Minh vào mấy ngày đó, cậu phải quay lại trạng thái Phương Tiệm Viễn bị tổn thương càng nhanh càng tốt, để tiếp tục quay phim cho xong.

Không thể không nói, trong quá trình quay bộ phim này, Dương Du Minh còn giúp cậu nhiều hơn cả Hà Chinh.

Trước đây Hạ Tinh Trình luôn nói Dương Du Minh là thần tượng của mình, cậu xem rất nhiều phim của Dương Du Minh, sùng bái anh ngưỡng mộ anh, nhưng chỉ có lúc chân chính làm bạn diễn của anh, cậu mới biết Dương Du Minh rốt cục là một diễn viên giỏi cỡ nào.

Cho dù ở trong hoàn cảnh nào, Dương Du Minh cũng có thể nhanh chóng nhập vai với một thái độ rất chuyên nghiệp, anh rất ít khi bật cười khi đang diễn, tôn trọng mỗi một diễn viên làm bạn diễn của mình, hơn nữa còn có thể dẫn dắt đối phương nhập diễn.

Điều này làm suốt quá trình quay phim, Hạ Tinh Trình vô số lần lẫn lộn giữa cảnh trong phim và thực tế, khó chịu nhất là có một cảnh, cậu khóc trong vòng tay của Dương Du Minh, đến khi đạo diễn hô "cut", cậu lại chẳng thể nào ngừng khóc được, cậu không thể thoát vai.

Lúc đó Dương Du Minh cứ ôm cậu mãi chẳng buông tay, thấy cậu khóc đến mức chẳng còn sức lực, anh dứt khóa ngồi xuống đất, để cậu tựa vào lồng ngực mình, một tay ôm sau lưng cậu, một tay khác thì liên tục xoa tóc cậu.

Mãi cho đến khi Hạ Tinh Trình không khóc nổi nữa, cậu ngẩng đầu lên nhìn Dương Du Minh với đôi mắt sưng đỏ, Dương Du Minh mới mỉm cười, nói với cậu rằng:

"Không sao đâu."

Hạ Tinh Trình bỗng dưng cảm thấy rất yên tâm, khoảnh khắc đó cậu cảm nhận được Dương Du Minh là Dương Du Minh, mà cậu cũng không phải là Phương Tiệm Viễn, cậu có thể buông bỏ những cảm xúc bi thương kia rồi.

Nhưng chẳng bao lâu sau, phân cảnh của Dương Du Minh cũng đóng máy.

Cùng ngày đóng máy, Dương Du Minh mời toàn bộ đoàn phim ăn tối ở nhà hàng buffet của khách sạn, mà lịch trình của anh cũng sắp xếp rất vội, ăn xong phải trực tiếp ngồi xe tới sân bay, chẳng cam lòng ở lại thêm một buổi tối.

Trước khi bắt đầu bữa tối, Hạ Tinh Trình quay về phòng tắm rửa thay đồ, cậu cẩn thận sấy tóc, tìm dây chuyền Dương Du Minh tặng mình ra đeo lên, lại lấy thêm một đôi bông tai hình ngôi sao nữa, trông rất hợp với dây chuyền mà Dương Du Minh tặng cậu.

Thời gian không còn sớm nữa, cậu soi gương trong phòng vệ sinh đeo hoa tai, nhưng chọc một lúc lâu là vẫn không chọc được vào lỗ tai, tự nhiên có một loại nôn nóng bao trùm lấy cậu, cậu bỗng nhiên cầm lấy hoa tai ném mạnh vào gương.

Hoa tai bằng kim loại đập vào gương, rồi rơi xuống góc sàn phòng tắm.

Hạ Tinh Trình chống hai tay lên bồn rửa tay, hít thở thật sâu để làm dịu cảm xúc của mình, cậu nhìn chằm chằm bản thân mình trong gương, cảm thấy mặt mình trông vô cùng tiều tụy. Thật ra đây cũng không phải là tâm trạng gần đây mới có, bởi vì thuận theo cảm xúc của Phương Tiệm Viễn, cậu đã gầy hơn ban đầu rất nhiều, toàn bộ khuôn mặt đều hiện lên vẻ sa sút không thể chê lấp được bằng lớp makeup.

Nhưng đó cũng không phải là lý do mà cậu nôn nóng, nguyên nhân duy nhất mà cậu nôn nóng, là Dương Du Minh sắp rời đi rồi.

Hạ Tinh Trình ngồi xổm xuống, nhặt bông tai rơi xuống sàn lên, dùng khăn ướt lau sạch, hít sâu một hơi, lần thứ hai nhắm ngay lỗ tai chọc vào, lần này cuối cùng cũng thuận lợi chọc được.

Lúc Hạ Tinh Trình xuất hiện trong phòng ăn, người trong đoàn phim gần như đã đến đủ hết.

Dương Du Minh hình như là đến được một lúc rồi, anh không hề ngồi xuống ăn, mà bưng ly rượu đang uống cùng staff trong đoàn phim, trường hợp này, đương nhiên anh sẽ nhận được sự quan tâm của mọi người, anh cũng tỏ thái độ rất ôn hòa khéo léo ứng đối với mỗi một người chủ động chúc rượu mình, bất kể người đó có ở vị trí nào trong đoàn phim.

Hà Chinh ngồi ở bàn gần trung tâm, đang nói chuyện với người quay phim và phó đạo diễn, trong miệng còn ngậm thuốc lá nuốt mây nhả khói.

Lúc Hạ Tinh Trình định đi đến chỗ Dương Du Minh, Hà Chinh giơ tay lên lớn tiếng gọi:

"Tinh Trình, qua đây ngồi."

Hạ Tinh Trình dừng bước nhìn qua hắn, sau đó lại nhìn Dương Du Minh, cuối cùng đi tới ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Hà Chinh.

Hà Chinh khoát một tay lên vai cậu, hỏi:

"Sao rồi?"

Gần đây Hà Chinh gặp cậu đều hỏi như thế, có lẽ hắn cũng biết cảm xúc của cậu bị nhân vật trong phim ảnh hưởng rất sâu, nên mọi lúc mọi nơi đều nhịn không được mà quan tâm cậu mấy câu.

Hạ Tinh Trình nói:

"Tốt lắm ạ."

Hà Chinh không nói gì, chỉ ngậm thuốc lá nhìn cậu chằm chằm.

Hạ Tinh Trình nhìn lại hắn:

"Sao vậy ạ?"

Hà Chinh cười nhạt:

"Nhìn mặt cậu thì chẳng giống "tốt lắm" chút nào cả."

Hạ Tinh Trình nhìn chằm chằm ly thủy tinh trong suốt đặt trước mặt, hơi ngẩn người.

Hà Chinh nói:

"Tuổi trẻ là như vậy đó, đợi cậu đóng phim nhiều hơn, dần dần ảnh hưởng cũng không lớn lắm. Cậu nhìn anh Minh của cậu đi, rất giống một kẻ già đời, bách độc bất xâm, buổi chiều quay xong phim thì buổi tối đã quăng qua một bên rồi."

Hạ Tinh Trình theo lời hắn nhìn sang Dương Du Minh.

Dương Du Minh đang mỉm cười nói chuyện với người ta, nhìn thật kỹ thì, nụ cười của anh chính là đang mỉm cười, không có phức tạp cũng chẳng có ngụy trang. Nếu như nhất định phải miêu tả, thì có lẽ là một nụ cười bình tĩnh.

Hạ Tinh Trình bỗng nhiên muốn tìm một ly rượu ở trên bàn, nhưng nhanh chóng nhận ra đây là nhà hàng buffet, ly rượu trên bàn đều bị người khác uống qua hết rồi, bèn đứng dậy định đi lấy rượu, cậu nói:

"Em phải đi kính anh Minh một ly rượu đây ạ."

Thân thể Hà Chinh ngã ra sau tựa lưng vào ghế, vểnh một chân lên nhìn cậu, nói:

"Đúng, cậu nên đi, đi đi."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Minh Nhật Tinh Trình
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...