Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 186

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Dung chạy bước nhỏ đến trước mặt Vương Hoằng, ngửa đầu nhìn chàng, thấp giọng hỏi: “Như thế nào?”

Khi Vương Hoằng cười yếu ớt, nàng vội vàng hỏi: “Bên ngoài tình hình như thế nào?”

“Vẫn bình thường.”

Trần Dung mím môi: “Đừng lừa ta! Ta nghe thấy bên ngoài đều nghị luận, mà đây mới chỉ là thành Nam Dương.”

Nàng nói tới đây, lại ủ rũ nhìn về phía Vương Hoằng.

Vương Hoằng cười, chàng vươn tay vuốt mái tóc nàng, khí độ nhàn nhã: “Sống

thì thế nào? Chết thì đã sao? Chỉ là việc nhỏ, đừng rối loạn tâm trí.”

Chàng thuận miệng nói ra, nhưng Trần Dung nghe thấy lại giật mình.

Nàng là một người đã từng chết, là người hiểu rõ nhất ‘Sống thì thế nào, mà chết thì ra sao’!

Chỉ thấy nàng cắn môi suy nghĩ một hồi, khi ngẩng đầu lên, gương mặt đã

mang theo tươi cười. Không chỉ là nụ cười bình thường, mà đây là sự

thoải mái sung sướng khi cảm thấy thả lỏng, buông ra mọi thứ mới có

được.

Tươi cười của nàng làm cho Vương Hoằng giật mình. Trong

ánh mắt tò mò, khó hiểu của chàng, Trần Dung thi lễ, nhẹ nhàng đáp: “Lời nói của phu chủ rất đúng.”

Thấy Vương Hoằng vẫn đang nhìn mình

đánh giá, Trần Dung không khỏi liếc mắt đưa tình, giọng nói nũng nịu như mắng yêu: “Phu chủ là thần tiên nơi thế ngoại, tại sao ánh mắt lại

giống như sói, khiến toàn thân người ta bị thiêu đốt vậy?”

Lời

này vừa thốt ra, Vương Hoằng buồn cười, chàng đang muốn nói chuyện,

tiếng bước chân truyền đến, một tỳ nữ đứng bên ngoài cổng vòm cung kính

gọi: “Bẩm Quang Lộc đại phu, có người cầu kiến.”

Giọng vừa vang lên, Vương Hoằng đã vung ống tay áo, tao nhã đi vào, Trần Dung nhìn theo chàng rời đi, đáp: “Để bọn họ vào đi.”

“Vâng.”

Bước vào là hai hán tử tầm 30 tuổi, đi theo phía sau bọn họ là hai phụ nhân.

Bốn người này đều là trung phó theo Trần Dung tới đây từ Bình thành. Vừa thấy bọn họ, Trần Dung vội vàng ra nghênh đón.

Bốn người không đợi nàng tới gần, vội vàng quỳ trên mặt đất làm đại lễ, mừng rỡ đến mức ứa nước mắt: “Bái kiến nữ lang.”

“Đứng lên đi.”

“Vâng.”

“Mau, mau ngồi xuống.”

“Vâng.”

Bốn người cảm thấy thả lỏng ở trước mặt Trần Dung, sau khi nhận mệnh ngồi

xuống, người lớn tuổi nhất lấy ra một quyển sách lụa ở trong lòng, cung

kính nói: “Nữ lang, đây hơn 600 mẫu ruộng tốt. Chúng hạ nhân đã trồng

trọt, cây cối sinh trưởng rất tốt, hiếm khi nữ lang đến thành Nam Dương, có muốn đi xem một lát không?”

Trần Dung tiếp nhận sách lụa, cẩn thận lật xem.

Nàng xem rất nghiêm túc. Hai kiếp làm người, nàng hiểu rất rõ, cho dù bốn

người trước mắt trung thành nhất, dù được tín nhiệm nhất thì nàng cũng

nên phòng bị, không thể thiếu quy củ. Trên đời này cho tới bây giờ đều

như thế, chỉ cần ra giá thích hợp, bất luận kẻ nào cũng có thể trở thành kẻ phản bội.

Kiếp trước nàng đã từng làm chủ mẫu, tuy rằng thông tin viết trên sách lụa thô lậu, nhưng Trần Dung xem qua đã hiểu ngay.

Chỉ một lát, nàng gật đầu nói: “Rất khá.”

Nhận được câu này, bốn người đồng thời vui vẻ ra mặt.

Trần Dung cười, đưa sách lụa ra, nói: “Các ngươi……” Mới thốt ra hai chữ, một bàn tay vươn tới, cầm lấy sách lụa.

Ngón tay thon dài trắng trẻo, khớp xương mượt mà, không phải Vương Hoằng thì là ai?

Trần Dung nhìn thấy Vương Hoằng cầm sách lụa, không khỏi có chút kinh ngạc.

Vương Hoằng cúi đầu, tùy ý để tóc rủ trước trán, áo trắng như tuyết, nhanh

nhẹn giống như thần tiên, bộ dạng lật xem sổ sách giống như đang đọc

thơ.

Chàng tiện tay lật vài cái rồi đưa cho bốn người kia.

Bốn người tiếp nhận, vội vàng nói cảm tạ. Bọn họ muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy Vương Hoằng đứng ở bên cạnh, vì thế không dám mở miệng nữa. Lập

tức, bốn người đều xin cáo lui.

Nhìn theo bốn người lui ra,

Vương Hoằng nhẹ nhàng nói: “Khi mua số điền sản này là lúc khanh khanh

mới vào thành Nam Dương.” Chàng chuyển mắt nhìn về phía Trần Dung, tựa

tiếu phi tiếu: “Lúc đó, khanh khanh và Nhiễm Mẫn có lẽ chỉ có duyên gặp

gỡ nhau được một hai lần…… Chỉ có thế đã ghi số điển sản này dưới danh

nghĩa của y.”

Nghe đến đó, tim Trần Dung đập nhanh, tươi cười trên mặt không tự chủ đổi thành nịnh nọt lấy lòng.

Nhìn thấy Trần Dung cười vô cùng nhu thuận, khóe miệng Vương Hoằng cong lên, chầm chập nói: “Khanh khanh có muốn giải thích một câu với vi phu hay

không?”

Trần Dung còn đang cười quyến rũ, lời của chàng vừa dứt, nàng liền trả lời: “Ta cũng không có cách nào khác. Ăn nhờ ở đậu, lại

là nữ nhi chưa gả, ngay cả có tài sản cũng không thể sở hữu cho riêng

mình.” Nàng nói tới đây, giọng nhỏ dần: “Ta nghĩ rằng Nhiễm tướng quân

là người cường hãn có thế lực, ghi dưới danh nghĩa của y, nhất định sẽ

không bị tiểu nhân chiếm đoạt.”

“Thật không?”

“Đúng vậy.” Trần Dung vội vàng gật đầu.

Vương Hoằng chậm rãi cười.

Khi Trần Dung cảm thấy chột dạ, nhìn thấy tươi cười này của chàng, không biết vì sao, lại cảm thấy hoảng hốt.

“Vậy vì sao không ghi dưới danh nghĩa của ta?”

Vương Hoằng chậm rãi hỏi: “Ta nghĩ rằng Vương Thất lang ta xuất thân bất

phàm, cũng là người cường hãn có thế lực, ghi dưới danh nghĩa của ta,

tiểu nhân cũng sẽ không dám chiếm đoạt mà.”

Trần Dung vội vàng

ngây ngô cười hai tiếng, nhìn thấy chàng lẳng lặng nhìn mình chăm chú,

sắc mặt hơi lạnh, nàng lúng ta lúng túng nói: “Chuyện đó, chuyện đó……”

Nàng lắp bắp một lúc, lại không thể thốt ra một câu giải thích.

Vương Hoằng lẳng lặng nhìn nàng chăm chú.

Sau một lúc lâu, đến khi rốt cuộc Trần Dung không thể thốt nên lời nửa chữ, đầu càng cúi càng thấp, chàng mới cất giọng cực ôn nhu cực nhẹ nhàng:

“Cho đến giờ phút này ta mới tin rằng, A Dng, thực sự có tâm tư muốn gả

cho y.”

Giọng nói của chàng rất nhẹ, nhẹ đến mức dường như sợ sẽ khiến người khác bị hù dọa, sợ rằng sẽ phá vỡ sự cân bằng giữa chàng và nàng lúc này.

Bởi vậy, rõ ràng ngữ khí của chàng bình tĩnh, nhưng Trần Dung cảm giác được, chàng thương tâm.

Nàng cúi đầu, môi mấp máy vài cái, vẫn không thể thốt ra câu giải thích.

Đúng lúc này, Vương Hoằng cất bước rời đi.

Trần Dung quýnh lên, vội vàng kéo ống tay áo của chàng, bất an hỏi: “Chàng, chàng định đi đâu vậy?”

Vương Hoằng chậm rãi quay đầu.

Chàng lẳng lặng nhìn nàng, một hồi lâu, chàng rút ống tay áo về, nói: “Chuẩn bị xuất phát.”

“Đi đâu?”

“Tất nhiên là Kiến Khang!”

Kiến Khang, nhưng cứ thế xuất phát đến Kiến Khang? Cũng không ở lại thành

Nam Dương một lúc sao? Trần Dung ngẩn ngơ, nàng nhìn về phía Vương

Hoằng, thật sự không thể nhận ra ý tưởng của chàng, đành phải thu hồi

suy nghĩ miên man, nhoẻn miệng cười, nhu thuận đáp: “Được.”

Khi Trần Dung chuẩn bị thỏa đáng, xe ngựa đã chờ xuất phát.

Đoàn xe chậm rãi chạy ra khỏi Vương phủ.

Tuy quy mô di chuyển về phía nam năm trước quá lớn nhưng đại sĩ tộc trong

thành Nam Dương cũng đã rời đi rất nhiều. Hiện tại Trần Dung đi trong

thành Nam Dương, theo trực giác cảm thấy trên đường phố vắng vẻ lạnh

lùng hơn trong trí nhớ nhiều.

Nhìn đám người lưa thưa, Trần Dung vén rèm xe, nghiêm túc lắng nghe tiếng nói nhỏ truyền đến bốn phía.

Nhưng mà, đoàn xe chạy đến chỗ nào, người đi đường như chim tước vội tản ra, đâu có thể nghe ngóng được gì.

Ngay khi Trần Dung hết nhìn đông tới nhìn tây, một đội nhân mã xuất hiện ở

trước mắt. Một văn sĩ bước ra, chính là Trương Hạng mà Trần Dung quen

thuộc.

Trương Hạng bước đến trước xe ngựa, hắn hướng tới xe ngựa của Vương Hoằng vái chào thật sâu, cất cao giọng nói: “Phụng mệnh Nam

Dương vương, tiến đến đưa lang quân một đoạn đường.”

Trong xe ngựa, Vương Hoằng ngả người ra sau tháp, phong tư tao nhã: “Tiến đến tiễn đưa, không có rượu cũng chẳng có nhạc sao?”

Trương Hạng ngẩn ra, hắn mở to mắt cứng lưỡi đối diện với hai mắt trong suốt

cao xa của Vương Hoằng, nhất thời cũng không biết trả lời ra sao.

Vương Hoằng cười, phất phất tay: “Mời quân trở về.”

Lời vừa dứt, xe ngựa chạy qua.

Trương Hạng phục hồi tinh thần lại, hắn nhấc chân, muốn đuổi theo sau nói gì

đó, nhưng bị phong thái của Vương Hoằng hù dọa, trong khoảng thời gian

ngắn, theo trực giác cảm thấy nói gì thì nói, làm gì thì gì, đều có vẻ

rất tục, không thú vị. Ngẫm nghĩ, hắn vẫn dẫn mọi người đứng ở nơi đó,

nhìn theo đoàn xe chậm rãi chạy ra cửa thành.

Xe ngựa của Vương Hoằng đi qua, là đến xe ngựa của Trần Dung.

Trương Hạng lui sang một bên cũng giống như những người khác, ánh mắt không tự chủ được truy đuổi Trần Dung thanh diễm quyến rũ. Nhìn ngắm Trần Dung

vấn cao búi tóc, mặc thường phục đẹp đẽ quý giá, cao xa không thể với

tới, Trương Hạng lại lui về phía sau một bước, cúi đầu không dám nhìn

thẳng nàng.

Xe ngựa chậm rãi chạy ra khỏi thành Nam Dương.

Vừa ra khỏi cửa thành, Trần Dung liền quay đầu nhìn lại. Trong thành trì

này chôn giấu rất nhiều ký ức, không biết lần này rời đi, khi nào thì

gặp lại?

Khi nàng xuất thần, xe ngựa phía trước ngừng lại, một hộ vệ gọi: “Lang quân bảo người đi qua.”

Chàng chủ động gọi nàng?

Tâm tình của Trần Dung rất tốt, vội vàng lên tiếng, nhấc chân chạy về phía xe ngựa của Vương Hoằng.

Trong xe ngựa, Vương Hoằng đang cầm thẻ tre trong tay nghe thấy tiếng bước

chân của Trần Dung, chàng không ngẩng đầu lên hỏi: “Bước chân nhảy nhót, vì sao sung sướng đến vậy?”

Trần Dung bước lên xe ngựa, cười rạng rỡ: “Nơi này có rượu có sách có nhạc có mỹ nhân, đương nhiên là vui sướng rồi.”

Câu trả lời này thật đúng là nằm ngoài dự kiến của Vương Hoằng, chàng chậm rãi buông thẻ tre, nhìn về phía Trần Dung.

Chàng vừa ngẩng đầu, Trần Dung mới bước lên xe ngựa cười vui một tiếng, xông

đến. Nàng đổ ập vào trong lòng chàng, sau khi khiến chàng ngã ngửa ra

toa xe, nàng trèo trên người chàng, đặt môi xuống hôn mấy cái, Trần Dung cười quyến rũ nói: “Không phải lang quân đã nói nên hành lạc đúng lúc

sao? Lúc này mỹ nhân ở đây, chàng còn do dự làm chi?”

Vương

Hoằng để mặc nàng tùy ý, đến khi nàng hôn hơn mười cái, có chút mệt mỏi, chàng mới chậm rãi lấy ra khăn tay, tao nhã lau nước miếng trên mặt.

Ngẩng đầu, chàng lẳng lặng nhìn Trần Dung trên người, cười nhợt nhạt, nói: “Sợ sao?”

Lời này vừa thốt ra, tươi cười trên mặt Trần Dung trở nên cứng đờ.

Nàng đem mặt mình chôn ở trong lòng chàng, nhắm hai mắt, khẽ đáp: “Uh.” Dừng một chút, nàng khẽ nói: “Chàng đừng không để ý tới ta.”

Thật lâu Trần Dung không nghe thấy Vương Hoằng nói gì, không khỏi ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Vương Hoằng nâng đầu, lẳng lặng nhìn đỉnh xe, bộ dạng xuất thần.

Tuy là xuất thần, tay chàng ôm eo nhỏ của nàng lại ấm áp hữu lực.

Trong lòng Trần Dung trở nên yên tĩnh, dựa vào trong lòng chàng, nhìn ngoài

phong cảnh thay đổi bên ngoài xe ngựa, nhẹ nhàng mà ngâm nga linh tinh.

Tiếng ca của nàng nỉ non, không có ý nghĩa, nhưng giọng ca ngọt ngào mà tươi đẹp, tràn ngập sung sướng cùng hạnh phúc.

Bất tri bất giác, Vương Hoằng cúi đầu nhìn nàng, nghe xong một hồi, chàng nhẹ nhàng hỏi: “A Dung rất sung sướng?”

“Uhm.” Trần Dung gật đầu lung tung, tiếp tục ngâm nga.

“Vì sao sung sướng?”

Tiếng ca của Trần Dung dừng một chút, một hồi lâu, nàng trả lời: “Giờ khắc

này lang quân mà ta thích không xa xôi tít tắp ở chân trời, không làm

bạn bên gối người khác, chỉ ở bên cạnh ta, cho nên ta sung sướng.”

Vương Hoằng vuốt mái tóc đen như mực của nàng, đặt môi hôn. Chàng nhắm mắt lại, thật lâu, bên môi tràn ra một tiếng thở dài.

Tiếng thở dài này khác với ngày xưa, dường như lạnh lùng hơn, cũng dường như kiên định hơn.

Trong sự im lặng, bên ngoài truyền đến giọng bẩm báo đè thấp của một hộ vệ: “Lang quân, đã phái người ra rồi.”

Vương Hoằng không chút để ý đáp lại một câu.

Hộ vệ kia giục ngựa rời đi, ước chừng sau nửa canh giờ, lại có giọng nói

vang lên: “Người nọ đã ra chiêu.” Dừng một chút, hộ vệ kia hỏi: “Xử trí

như thế nào?”

“Giết đi.”

“Vâng.”

Lại qua một canh giờ, một phụ tá tiến lên bẩm báo.

Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, người tiến lên bẩm báo tiến lui liên tiếp,

Trần Dung muốn lắng nghe ra một chút để tìm hiểu, nhưng dù thế nào nàng

cũng không hiểu ra sao.

Một ngày này, gió lạnh phơ phất, sau khi một hộ vệ lui ra, Vương Hoằng quay đầu, nhìn thấy Trần Dung hơi đăm

chiêu, gọi: “A Dung.”

Trần Dung ngẩng đầu nhìn chàng.

Hai mắt chàng đặc biệt trong suốt, dừng trên mặt nàng, chàng hỏi: “Chuyện

thành chủ Mạc Dương sắp đến nhậm chức, từ đâu mà A Dung biết được?”

Rốt cuộc chàng đã hỏi vấn đề kỳ dị này.

Trần Dung cúi mắt, không nói lời nào, Vương Hoằng thản nhiên cười, chàng

vươn tay vén rèm, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe, nói: “Tán bớt

gia tài, đúng lúc biết phía trước có khô hạn, ngay cả khi chuẩn bị qua

sông, cũng trầm ổn có độ, giống như đã định liệu trước…… Khi đó A Dung

thông minh tuyệt đỉnh, đa mưu túc trí. Ta từng nghĩ rằng, A Dung chính

là sĩ tử tài trí tuyệt đỉnh vô cùng cao minh.”

Chàng quay đầu

nhìn về phía Trần Dung, ánh mắt sáng ngời, khóe miệng khẽ nhếch: “Khanh

khanh, tiền căn hậu quả, không muốn nói với ta một câu sao?”

Nói tới đây, chàng chuyên chú nhìn Trần Dung, chờ nàng trả lời.

Trần Dung vẫn cúi đầu, trong lòng cảm thấy chua xót. Nàng khẽ mím môi. Nếu

là lúc xưa, nàng sẽ không chút nào để ý đáp rằng nàng không muốn nói ra.

Nhưng hiện tại, hai người tình nóng như lửa, là lúc lòng nàng biết lòng ta, nàng thật sự không nói nên lời.

Xe ngựa còn đang vững vàng chạy về phía tới, trong tiếng lạo xạo, bánh xe

lại làm cát bụi bốc lên, phủ lên cỏ xanh ven đường, khiến cỏ cây vốn

xanh biếc nhiễm một vẻ tang thương.

Im lặng một hồi lâu, rốt cục Trần Dung mở miệng. Môi của nàng giật giật, thì thào nói: “Ta từng đã có một giấc mộng.”

Tự cười, nàng vò góc váy, thấp giọng nói: “Đó là giấc mộng ở thôn trang kia.”

“Giấc mộng ở thôn trang?”

Vương Hoằng có chút kinh ngạc, lại có chút buồn cười. Chàng hỏi: “Nàng mơ thấy cái gì?”

Trần Dung cắn môi, nói: “Ta mơ thấy mình cũng đi về phía nam, sau khi trở

lại thành Nam Dương thì lập gia đình, bị trượng phu vứt bỏ rồi phóng hỏa tự tử.”

Nàng ngẩng đầu nhìn chàng, nói một cách nghiêm túc:

“Giấc mộng kia rất chân thật, vô cùng chân thật, tựa như ta đã từng sống một kiếp vậy, khi tỉnh lại, ta mới phát hiện đó chỉ là một giấc mộng.”

Nàng nói tới đây, Vương Hoằng đang trầm ngâm gật đầu, nói: “Không sai, đây là một giải thích rất khá.”

Lời này, dường như không tin.

Chàng không tin, Trần Dung liền ngậm miệng. Trên thực tế, nếu người khác nói thế với nàng, nàng cũng sẽ không tin tưởng.

Trong xe ngựa, một lần nữa khôi phục sự yên tĩnh.

Một hồi lâu, Trần Dung lặng lẽ nâng mắt nhìn Vương Hoằng, đúng lúc này,

Vương Hoằng đột nhiên nói: “Lần này việc của hai thành chủ Mạc Dương và

Kỳ Dương, triều đình phong tỏa nghiêm mật, mọi sự tình từ đầu đến cuối,

chỉ có mười người biết.”

Chàng quay đầu lại, ánh mắt sáng ngời nhìn Trần Dung, nói: “A Dung chính là người thứ 11.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 186

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 186
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...