Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mị Công Khanh – Chương 185

Mị Công Khanh

Tác giả: Lâm Gia Thành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỵ sĩ này cũng thật thú vị, trên đỉnh đầu đội một cái mũ hình bầu rượu,

mặc bào phục nho sĩ, bên hông lại đeo một cái búa thật lớn.

Bộ dạng chẳng ra làm sao, gần như vừa xuất hiện, tiếng bật cười đã vang lên.

Kỵ sĩ kia cưỡi một con ngựa gầy ngăn cản trước xe ngựa của Vương Hoằng,

vung tay về phía xe ngựa, hắn hét lớn: “Xin hỏi trong xe ngựa là binh sĩ nhà ai? Hộ vệ cường tráng, chiến mã, xe ngựa hoa lệ thế này…” Mấy chữ

vừa thốt ra, tiếng cười càng trở nên vang dội, kỵ sĩ kia còn rung đùi

đắc ý nói tiếp: “Mỗ thật sự muốn gặp mặt một lần!”

Tuy rằng giọng của người này khàn đục, nhưng mỗi một chữ vẫn truyền vào trong xe ngựa rõ ràng.

Trần Dung đang bị Vương Hoằng đặt dưới người, tức thì cứng đờ, nàng đỏ mặt đẩy chàng ra, nhỏ giọng nói: “Mau, mau đứng lên.”

“Vì sao?”

Giọng nói này rất lười biếng, Trần Dung liếc trắng mắt, rồi vì động tác đột

nhiên của chàng khiến cho thở dốc, nói với vẻ xấu hổ: “Có người đang xin gặp chàng mà.”

“Thật không?”

Trần Dung dùng sức gật đầu, khẽ đáp: “Thật, chàng nghe thử một chút đi.”

Vương Hoằng gật đầu.

Chàng cười ôn nhu với Trần Dung, vươn cánh tay trần, cứ thế xuyên qua cửa xe

vung vẩy với bên ngoài, cất giọng khàn khàn: “Vừa gặp lại người trong

lòng xa cách đã lâu, đang trong lúc vui mừng hoan lạc, ngày khác có

duyên sẽ gặp lại.”

Tiếng ồn ào bên ngoài đồng thời yên tĩnh lại.

Đảo mắt, tiếng cười càng ầm vang, kỵ sĩ kia vui vẻ nói: “Đúng vậy, đúng

vậy, mỗ quấy nhiễu uyên ương vui đùa, đúng là không biết điều, thật đáng trách.” Vừa cười, hắn vừa giục ngựa lui ra.

Hắn vừa thối lui, chúng kỵ sĩ vội vàng gia tốc, bằng tốc độ nhanh nhất vượt qua đám người đang cười vang kia.

Trong xe ngựa, mặt Trần Dung đỏ tới tận gáy, dường như sắp chảy máu, nàng

đang xấu hổ nên không nghe rõ vừa rồi Vương Hoằng đã nói gì đó.

Nàng chỉ mở to mắt nhìn chàng, vừa đẩy chàng ra vừa bối rối mặc lại thường phục.

Vương Hoằng lười biếng dựa vào tháp, chàng lẳng lặng thưởng thức mỹ nhân mặc y phục, nói: “Đừng vội bối rối, đây vốn là điều bình thường trong thiên

địa, ngay cả hoàng đế đến đây cũng sẽ không xen vào.” Nói tới đây, chàng khẽ cười nói: “Đúng rồi, lần trước khi đang vui đùa với A Dung, cũng bị hoàng đế bắt gặp…… Ai, tại sao ngày ấy A Dung lại không ngượng ngùng?”

Tất nhiên Trần Dung biết, các quý tộc đều coi loại sự tình này là tầm

thường, triền miên một chút trong xe ngựa là chuyện rất bình thường.

Nhưng nàng vẫn đỏ mặt, buồn bực khẽ nói với Vương Hoằng: “Chàng, chàng,

vì sao chàng không che giấu một chút, còn, còn nói thẳng ra vậy?”

Ánh mắt trong suốt cao xa của chàng liếc nhìn Trần Dung với vẻ xem thường,

giọng nói thản nhiên vang lên: “Làm thì đã làm, cần gì phải che giấu?”

Trần Dung ảo não, trừng mắt đến mức dường như hai mắt sắp bốc lửa.

Ngay khi nàng đang tức nghiến răng nghiến lợi, bên ngoài truyền đến một

tiếng nói vang dội: “A, hộ vệ thật uy vũ, không biết là gia tộc nào?”

Giọng nói này như chuông đồng, đ//â//m thẳng vào màng nhĩ.

Một người có giọng nói sắc mảnh trả lời: “Chắc là mấy nhà Vương, Tạ, Dũ.”

Người có giọng to kia ngẩn ngơ, hỏi: “Vương, Tạ, Dũ, Trần, cũng có tử sĩ huyết chiến thế này sao?”

Một giọng nói lạnh lùng khác truyền đến: “Ếch ngồi đáy giếng!”

Lời này vừa thốt ra, hình như người có giọng to kia hơi giận, hắn dắt cổ

họng mắng: “Phi! Thế gia có nam nhi thực thụ nào chứ? Theo ta thấy, trên đời này, chỉ có một người đáng được tôn kính.” Cũng không chờ người

khác hỏi, hắn đã lập tức kêu lên: “Người nọ, chính là đạo cô mặc áo

trắng làm gương cho đám binh sĩ khi xảy ra đại chiến ở thành Nam Dương

kia.”

Người có giọng nói lạnh lùng nghe vậy, hừ mạnh một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa.

Lúc này, một người khác thở dài: “Nói về đạo cô kia, thật đáng để ta tôn kính.”

“Không sai, thiên hạ nhốn nháo, ai cũng vì danh lợi. Một phụ nhân còn nhiệt

huyết hơn cả nam nhi, thật sự khiến cho người ta hổ thẹn.”

“Nếu nhìn thấy phụ nhân kia, ta nhất định phải thi lễ với nàng.”

“Nghe nói bệ hạ cũng rất yêu thích phụ nhân đó, ngày ấy còn đem tới mười mĩ

thiếu niên, khua chiêng gõ trống nhét vào trong phủ của nàng.”

“Hoang đường! Nhân vật đó mà lại ban thưởng như vậy, bệ hạ quá hoang đường rồi!”

Trong tiếng nghị luận lộn xộn, sắc mặt Vương Hoằng càng ngày càng xanh mét, Trần Dung cũng trở nên ngây dại.

Nàng không để ý tới việc bệ hạ có phải tặng cho nàng mĩ thiếu niên hay

không, chỉ khi trong tiếng thảo luận càng ngày càng náo nhiệt, đột nhiên nàng phát hiện ra, dường như thanh danh của mình càng ngày càng vang?

Khi nào thì nàng đã trở thành một nhân vật mà đầu đường cuối ngõ mỗi

người đều biết đến?

Xe ngựa tiếp tục chạy về phía trước.

Càng tới gần thành Nam Dương, Trần Dung càng phát hiện, người bàn tán về

mình càng nhiều. Mà bàn tán này đều nghiêng về một bên ca ngợi. Sau khi

Trần Dung nghe thấy cũng hoài nghi, dù là trí tuệ hay là vũ dũng của bản thân có sức ảnh hưởng còn lớn hơn cả đám người Nhiễm Mẫn, hoàn toàn

xứng đáng trở thành nữ anh hùng hàng đầu đương đại hay không?

Trong lúc nàng nghẹn họng trân trối, giọng nói thanh nhuận của Vương Hoằng truyền đến: “Thay đổi tuyến đường.”

Một hộ vệ cao giọng đáp: “Vâng.”

Trong tiếng bánh xe lạo xạo, chậm rãi, tiếng ồn ào xa dần.

Trần Dung chỉnh trang lại bản thân, vén rèm xe lên nhìn lại, nàng nhìn cát

bụi bốc lên phía sau, cùng với đám người nối liền không dứt, ngơ ngác

nói: “Khi nào thì ta đã nổi danh như vậy?”

Nói tới đây, Trần Dung quay đầu nhìn về phía Vương Hoằng, nhẹ giọng hỏi: “Là do chàng sao?”

Vương Hoằng từ từ mở to mắt, chàng nhìn Trần Dung, thản nhiên nói: “Đừng cao

hứng quá sớm, chuyện nàng rơi vào tay người Hồ đã có vài người biết, bọn họ sẽ lợi dụng điều đó.”

Quả nhiên là chàng tuyên truyền ra.

Trần Dung mím môi, thản nhiên cười nói: “Biết thì thế nào? Ta vẫn là nữ anh hùng mà.”

Nhìn thấy Vương Hoằng còn đang lẳng lặng nhìn mình, Trần Dung dịch người

qua. Nàng vươn tay che môi chàng, khẽ nói: “Đừng nghĩ nhiều, ta đã là

đạo cô phong lưu mà mỗi người ở thành Kiến Khang đều biết, ngay cả rơi

vào tay người Hồ, cùng lắm thì bị làm nhục mà thôi.”

Thấy Vương

Hoằng vẫn đang nhìn mình, Trần Dung tựa vào trong lòng chàng, nói tiếp:

“Trở về Kiến Khang, không biết lang quân sẽ như thế nào, A Dung sẽ như

thế nào…… Nhưng có giây phút này, cuộc đời này của A Dung không còn gì

phải nuối tiếc.”

Khi vào thành Nam Dương đã là ban đêm, một hộ vệ tiến lên gọi vài câu, cửa thành liền mở ra, xe ngựa bắt đầu tiến quân thần tốc.

Khi đi qua cửa thành, Trần Dung nhìn thấy bóng người trên đường, không ít người nhìn về phía này.

Đoàn xe vững vàng chạy về phía trước.

Chỉ chốc lát, xe ngựa chạy vào trong Vương phủ.

Bọn người hầu đã sớm đứng chờ, nhìn thấy Vương Hoằng xuống xe, bọn họ khom người lui về phía sau, nhất tề cúi đầu.

Trần Dung đi theo sau Vương Hoằng, bước vào chủ viện.

Vừa vào sân, nàng liền đi nhanh vài bước, đến sau lưng chàng, nàng thấp

giọng nói: “Mới vừa rồi, dáng vẻ của mọi người thật khác thường.”

Vương Hoằng không chút để ý gật đầu, nói: “Kẻ hãm hại ta ở thành Mạc Dương đã ra tay.”

Chàng quay đầu lại, đối diện với Trần Dung sắc mặt trở nên trắng bệch, mỉm

cười, tựa như gió xuân phất qua mặt: “Đừng sợ, đi tắm đi.”

Trần Dung không làm gì, nàng nhìn chàng, mím môi hỏi: “Bọn họ, có thể nói rằng chàng cấu kết với người Hồ hay không?”

Nàng nhìn chàng rất nghiêm túc, đúng là bộ dạng phải nhận được đáp án.

Vương Hoằng lẳng lặng nhìn nàng, thầm than một tiếng, vươn tay xoa môi nàng,

nói: “Tài vật của thành chủ Mạc Dương không bị tổn hao gì, sao có thể

nói ta cấu kết với người Hồ?”

Trần Dung thở dài nhẹ nhõm, cười rạng rỡ nói: “Vậy không có vấn đề lớn gì.”

Cười cười, nàng nhìn thấy vẻ mặt Vương Hoằng vẫn thản nhiên, không khỏi cẩn

thận hỏi: “Có phải hay không, không có vấn đề lớn gì nữa chứ?”

Vương Hoằng vỗ nhẹ hai má nàng, ôn nhu cười nói: “Nghĩ nhiều như vậy làm gì,

đi tắm đi.” Dứt lời, chàng không để ý tới Trần Dung, xoay người đi vào.

Đêm nay, Vương Hoằng vẫn ôm Trần Dung hoan lạc rồi mới đi vào giấc ngủ.

Trần Dung tỉnh lại trong tiếng chim hót líu lo.

Mở hai mắt, nhìn ánh nắng chiếu qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng, Trần Dung

lấy tay che mắt, nói thầm: “Tại sao lại mệt thế này?” Tối hôm qua ngủ

không tính là sâu, mà còn được ngủ say đến sáng rõ mới tỉnh dậy, nàng

lại chỉ cảm thấy mỏi mệt không thôi.

Bên gối trống trơn, Vương Hoằng đã không còn ở đây. Trần Dung rửa mặt xong, chậm rãi bước ra sân.

Vừa mới đến cửa viện, Trần Dung nhìn thấy bọn người hầu quần tam tụ ngũ

cùng một chỗ, dường như nghị luận gì đó. Thấy nàng bước ra, bọn họ vội

vàng tản đi.

Trần Dung nhíu mày, tất nhiên nàng biết, lúc này ở

lại đều là hạ nhân của Vương thị ở thành Nam Dương, quy củ cũng không

nghiêm khắc cho lắm. Nhưng bọn họ tụ tập bàn tán như thế, thật sự không

ra thể thống gì.

Liếc nhìn bên ngoài một cái, Trần Dung phất tay, gọi một tỳ nữ đến: “Bọn họ đang nói cái gì vậy?”

Nàng hỏi trực tiếp, tỳ nữ kia lúng ta lúng túng sau một lúc lâu, mới cúi đầu than thở: “Nói, nói chuyện của lang quân.”

“Thất lang?”

“Vâng, là Thất lang.”

Trần Dung quay đầu đi, vội vàng hỏi: “Chuyện gì?”

Tỳ nữ lặng lẽ nhìn nàng một cái, trả lời: “Bên ngoài mọi người đều nói,

lang quân, lang quân vì một phụ nhân, không để ý tới tính mạng của tinh

anh mà gia tộc tỉ mỉ bồi dưỡng. Bọn họ còn, còn nói, lang quân vì tư dục của bản thân, một mình mạo hiểm, làm giao dịch với Hồ nhi Thạch Mẫn và

Mộ Dung Khác, mới trao đổi được……”

Nàng ta lại liếc nhìn Trần Dung, câu nói kế tiếp không thể thốt ra lời.

Trần Dung cắn môi, vội vàng hỏi: “Còn nói cái gì, tiếp tục nói!”

“Vâng, vâng.”

Tỳ nữ bị nàng dồn dập ra lệnh dọa sợ vội vàng đáp: “Bọn họ nói, lúc này vì cứu người, lang quân ước chừng đã lãng phí 700 thiết huyết vệ sĩ, 50

phụ tá văn sĩ tài hoa hơn người. Ngài còn để lộ thông tin về lộ tuyến

của thành chủ Mạc Dương và thành chủ Kỳ Dương cho người Hồ biết, may mắn ông trời bảo vệ nước Tấn, mưu kế chưa thực hiện được.”

Dừng một chút, tỳ nữ lắp bắp nói: “Bọn họ còn nói, người là yêu phụ chuyển thế

xuống trần gian, lang quân không để ý tới tề gia trị quốc, tham luyến

sắc đẹp mà coi nhẹ đại cục, là kẻ thất bại, là tội nhân thiên cổ.”

Trần Dung nâng gương mặt trắng bệch nhìn ra bên ngoài, một hồi lâu mới thì thào hỏi: “Còn có gì nữa không?”

“Không, không có.”

“Lui ra đi.”

“Vâng, vâng.”

Tỳ nữ kia vừa lui, vừa vụng trộm nhìn Trần Dung, đúng lúc này, nàng ta

thấy hai mắt Trần Dung bỗng trở nên sáng ngời, sắc lo âu trên mặt cũng

chuyển thành quyến luyến vui mừng. Nàng ta vội vàng quay đầu nhìn lại,

trông thấy lang quân mặc áo trắng, trên mặt mang theo ý cười ung dung,

tao nhã tự tại chậm rãi đi đến

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mị Công Khanh
Chương 185

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 185
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...