Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Thất – Chương 145

Mê Thất

Tác giả: Điển Y
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người trong phòng dường như không chú ý thấy chúng ta nên vẫn tiếp tục nói chuyện.

“── Ta sẽ cân nhắc, ngươi về trước đi!” Lâm Hạo nói.

“Không được, ngươi rốt cuộc muốn kéo dài tới khi nào đây? Lúc trước khi hắn tỉnh thì không tính làm gì, hiện tại ngươi vẫn khăng khăng như vậy là tại sao chứ? Chẳng lẽ ngươi trở nên nhát gan như vậy sao?”

Lâm Hạo hừ lạnh một tiếng: “Đừng nói kích ta, ta nói sẽ cân nhắc tức là ta sẽ làm, không phải nói lấy lệ với ngươi!”

Hơi ngừng lại một lúc, Diệp Tề miễn cưỡng buông xuôi: “Được rồi ──”

Lâm Nam lập tức kéo ta về phía sau, nhanh chóng trốn sau cửa phòng ngủ. Ngay sau đó là tiếng bước chân, Diệp Tề uể oải đi ra. Mãi lâu sau vẫn không nghe thấy động tĩnh từ Lâm Hạo, có lẽ đã ở lại trong phòng. Lâm Nam hé cửa thăm dò một chút rồi kéo ta nhanh chóng xuống lầu, kế tiếp điềm nhiên như không có việc gì chạm vào bàn trà, giậm chân thật mạnh, cuối cùng mới ôm lấy anh nhi trong xe đẩy mà đung đưa.

Một lúc sau, Lâm Hạo đi ra, ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua chúng ta, như là đang nói làm sao lại trở về nhanh như vậy.

Sau vài ngày, Lâm Nam cũng bắt chước Lâm Hạo ở dưới lầu đánh máy tính, khiến Lâm Hạo chán ghét nhìn về phía hắn, nhưng Lâm Hạo không biết rằng sau lưng y, Lâm Nam còn thường xuyên gọi đến một số điện thoại xa lạ mà ta trong lúc ngẫu nhiên ta đã vô tình nhìn thấy.

Diệp Tề tuy rằng không phải mỗi ngày đều đến nhưng mỗi ngày đều đúng giờ gọi điện tới hỏi thăm. Lâm Hạo lúc nhận điện thoại đều lảng tránh chúng ta, chúng ta cũng giả bộ không biết những gì y đang nói. Y không biết rằng chúng ta mỗi lần đều nghe lén bọn họ nói chuyện, tuy rằng nghe không được toàn bộ nhưng đại khái cũng có thể đoán ra được một chút.

Lâm Lan đối với việc Diệp Tề gọi điện thăm hỏi đầu tiên là lơ đễnh, sau đó nhíu mày, cuối cùng trên mặt biểu tình càng lúc càng vặn vẹo. Rốt cục sau một lần gọi điện, Lâm Lan nổi giận đùng đùng cầm áo khoác chạy ra ngoài.

Khi trở về, điều khiến chúng ta vô cùng bất ngờ chính là, đôi mắt nó hồng lên, nắm chặt quần áo Lâm Hạo, bộ dáng giống như sắp đến ngày tận thế.

Lâm Hạo cùng nó vào cửa liên tục vỗ trán, “Trước tiên đừng nói gì cả, chúng ta đi lên rồi nói!” Nói xong liền nắm tay Lâm Lan dắt đi.

“Ba, ba vì sao không tiến hành phẫu thuật?” Lâm Lan lớn tiếng hỏi.

Lời vừa ra khỏi miệng, ngay cả Lâm Nam vốn không chú ý tới sự tồn tại của nó, suốt từ nãy tới giờ luôn tập trung tinh thần sửa sang quần áo cho anh nhi cũng dừng lại nhìn bọn họ. Mà Lâm Hạo lập tức nhức đầu quát lớn: “Nói bậy bạ gì vậy, đi, lên lầu rồi nói. Lại uống rượu có phải không?”

Lâm Lan làm ngược theo ý Lâm Hạo, gạt bàn tay Lâm Hạo đang túm nó ra rồi chỉ vào chúng ta bằng thái độ vô cùng tức giận: “Ta không đi, mọi người cùng nhau nói cho rõ ràng mọi chuyện. Có phải vì bọn họ hay không? Ba, ngươi nói đi!” Lâm Lan tràn đầy lửa giận trừng mắt nhìn ta và Lâm Nam, thanh âm cũng cao lên: “Nếu không phải bởi vì Diệp Tề nói cho ta biết, ngươi dự định sẽ gạt ta mãi có phải không? Chỉ bởi vì bọn họ, một người là đệ đệ đã phản bội ngươi, một người là tên tiện nhân lẳng lơ chỉ biết quyến rũ người khác!”

Ta chớp mắt, câu sau không phải đang mắng ta đấy chứ!!!

“Đủ rồi!” Lâm Hạo hét lớn: “Chúng ta đi lên rồi nói!”

Lâm Lan quật cường không muốn nghe theoo y: “Ta không đi, hôm nay mọi chuyện phải giải quyết cho rõ ràng. Bọn họ, bọn họ, tại sao có thể làm như không có việc gì mà sống ở đây chứ!”

Lâm Nam trái lại chỉ thản nhiên đổ dầu vào lửa: “Ta cũng không muốn ở nơi này, chỗ của ta so với nơi này còn thoải mái hơn, chỉ tiếc…”Ta lập tức kéo ống tay áo hắn ý bảo hắn im miệng, hiện tại không phải là thời điểm tranh luận với tiểu hài tử này.

Lâm Hạo nhìn Lâm Lan, thở dài ngồi xuống, sau đó kéo nó ngồi xuống bên cạnh mình.

“Ngươi bình tĩnh chút, ta biết Diệp Tề đã nói gì với ngươi, cũng biết ngươi đang hiểu lầm điều gì!” Lâm Hạo nhìn Lâm Lan nói.

Lâm Lan cắn môi dưới, ủy khuất nhìn Lâm Hạo, nó hiện tại chính là một hài tử đang quan tâm phụ thân, ánh mắt hồng nhuận nhuận giống một chú thỏ con đơn độc.

“Nếu đã nói đến vấn đề này, vậy dứt khoát nói cho rõ ràng đi.” Lâm Hạo rút khăn tay tay nước mắt cho Lâm Lan, “A Lan, điều Diệp Tề nói là sự thật, bất quá ngươi đã hiểu lầm nguyên nhân. Ta không tiến hành phẫu thuật là vì như vậy quá mạo hiểm, cho nên ta cần phải suy nghĩ lại. Không nói với ngươi là bởi vì sợ ngươi lo lắng, hơn nữa có nói với ngươi cũng không có ích gì!”

Lâm Hạo vỗ về cổ Lâm Lan, chậm rãi nói. Lâm Lan so với vừa rồi bình tĩnh hơn rất nhiều.

“Nhưng, nhưng…… Diệp Tề nói phải phẫu thuật……” Lâm Lan dụi dụi mắt nói.

Hoàn đệ nhất bách tứ thập ngũ chương.

¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Thất
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...