Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Thất – Chương 144

Mê Thất

Tác giả: Điển Y
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ bên ngoài cửa sổ thủy tinh nhìn vào, y đang ngồi trong văn phòng, bên trong có ba vị bác sĩ đang thảo luận điều gì đó. Trên bàn xếp một chồng giấy, bên cạnh máy tính đang bật. Vị bác sĩ đeo kính đang chỉ vào màn hình chậm rãi nói.

Lâm Hạo lẳng lặng nghe, vô tình ngẩng đầu lên, đột nhiên chạm phải ánh mắt của ta. Mặt y trầm xuống lập tức đứng lên, dọa vị bác sĩ trước mặt phải lui sang bên cạnh vài bước.

Lâm Hạo bước đến bên cạnh ta nói: “Ai cho ngươi đến đây?!” ý tứ tràn đầy trách móc. Lần đầu tiên thấy Lâm Hạo lộ ra biểu tình ác liệt như thế, ta thật sự không biết chờ y cùng về thì có gì sai.

Lâm Nam tiến tới kéo ta sang một bên: “Là ta, bất quá là vì chỉ có một chiếc xe nên phải chờ ngươi cùng về. Ngươi tưởng bọn ta muốn đến đây lắm sao?”

“Các ngươi chờ từ lúc nào?”

Lâm Nam nói: “Mới một lúc mà thôi. Nếu ngươi còn chưa xong thì chúng ta sẽ về trước, sau đó cho người quay lại đến đón ngươi!”

Lâm Hạo lập tức từ chối: “Không cần, ta cũng sắp xong rồi!” sau đó đi vào nói với ba vị bác sĩ kia mấy câu, kế tiếp y cầm mấy tờ giấy trên bàn cho vào trong túi rồi đi ra.

Dọc đường đi Lâm Hạo ngả người trên ghế tựa để chợp mắt. Lâm Nam cùng ta nhỏ giọng nói chuyện phiếm, nhưng ta nhìn Lâm Hạo đang ngủ, lại nghĩ tới y vừa rồi lớn tiếng quở trách nên trong lòng ta vẫn còn sợ hãi, vì thế chỉ ngẫu nhiên trả lời Lâm Nam, thậm chí ngay cả tâm tình vốn hưng phấn cũng giảm đi vài phần. Trải qua gần hai tháng ở chung, ta sớm đã quên ấn tượng ban đầu về Lâm Hạo, chỉ cảm thấy y bề ngoài lãnh tuấn nhưng có lẽ chỉ là không biết cách biểu đạt mà thôi. Nhưng qua chuyện vừa rồi, ta lại nhớ tới thanh âm lạnh lùng máy móc cùng với ánh mắt lạnh như hàn băng kia khi Lâm Nam giới thiệu chúng ta lúc gặp mặt lần đầu.

Vừa vào cửa liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Diệp Tề ngồi một chỗ, vừa uống trà vừa xem TV, bên cạnh tay hắn là chiếc giường gỗ của trẻ sơ sinh, đang ngủ bên trong là con của Lâm Nam.

“Các ngươi đã trở lại!” Diệp Tề mỉm cười chào hỏi.

Lâm Hạo ừ một tiếng, Diệp Tề liền đứng lên cùng y vào phòng làm việc.

“Thần thần bí bí!” Lâm Nam mắt nhìn cánh tay nhỏ nhắn của bé con đang vung vẩy, nhỏ giọng nói.

Ta cũng hiếu kỳ nói: “Đúng vậy, thật sự cảm thấy là lạ làm sao ấy. Bất quá, dù sao đó cũng là việc riêng của y!”

Lâm Nam đưa tay lên xoa xoa cằm nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không quá yên tâm, vẫn là nên điều tra một chút a!” Âm thanh hắn rất nhỏ, nhưng bởi vì ta đang đùa nghịch với đứa trẻ đang ở gần bên cạnh hắn, thế nên những điều hắn nói đại khái ta vẫn mơ hồ nghe được.

Lại qua hai ngày, Lâm Nam kéo ta ra ngoài dạo phố. Ta quả thật rất lâu rồi chưa hề ra khỏi cửa nên hơi do dự một chút rồi mới cùng hắn ra ngoài.

Hai nam nhân cùng nhau mua này mua nọ cũng không có gì phải ngạc nhiên, nhưng đáng ngạc nhiên chính là thái độ của Lâm Nam, hắn cứ liên tục tạo ra bầu không khí ái muội khiến ta cảm thấy xấu hổ, muốn giữ khoảng cách với hắn, chung quanh thỉnh thoảng có người một bên khẽ nói điều gì đó với bạn mình một bên lén nhìn chúng ta.

Nổi giận đùng đùng về nhà, ta nhất định sẽ không quan tâm đến Lâm Nam nữa.

Lâm Nam thấy ta không thèm để ý đến hắn nên bắt đầu dỗ con, mà ta khi chuẩn bị lên lầu ngủ, lại ngoài ý muốn phát hiện cửa phòng làm việc của Lâm Hạo không đóng, bên trong có người. Rón ra rón rén tới gần, ta dán tai vào tường nghe lén.

“Không cần nói nhiều, ta sẽ không suy nghĩ nữa!” Lâm Hạo nói.

Diệp Tề thanh âm có điểm sốt ruột: “A Hạo, ngươi đừng hành động theo cảm tính, chuyện này không thể đùa giỡn được đâu.”

“Từ khi nào thì chuyện của ta đến phiên ngươi quan tâm thế?!”

“A Hạo, ta là bác sĩ của ngươi!” Diệp Tề nói.

Lâm Hạo nói: “Được, kể từ bây giờ ngươi bị đuổi việc!”

“Ngươi ──” Diệp Tề bất đắc dĩ tức giận quát lên: “Ta là bằng hữu của ngươi…… Ngươi sao không vì Lâm Lan mà ngẫm lại đi? Ngươi nhất định phải như vậy sao? Hơn nữa, tình yêu cũng không phải là thứ duy nhất, ngươi còn có sự nghiệp của mình, ngươi có đứa con vĩ đại, còn có rất nhiều người hâm mộ ngươi như vậy.”

“…… Yêu? Đó là cái gì vậy?” Lâm Hạo khinh thường nói.

Diệp Tề thở dài: “Nếu không phải yêu, vậy đó là cái gì!”

Lâm Hạo trầm mặc một lúc, âm thanh ảm ách: “…… Là dục vọng, dục vọng dây dưa hơn mười năm. Ban đầu chỉ là nhục dục bất thường, sau đó…… Ta từ bỏ không nổi. Nếu ta có khả năng dứt khoát giết một trong hai người bọn họ, có lẽ tất cả sẽ kết thúc, tốt xấu cũng có được kết quả. Đáng tiếc, một người là đệ đệ của ta, ta thương yêu hắn mười mấy năm, hắn lại dứt khoát ly khai ta như vậy, người kia khiến ta vừa hận lại vừa……”

“Vậy ngươi cũng không thể quyết định như vậy a!” Diệp Tề khuyên bảo: “Ngươi còn trẻ, lại có tiền, muốn cái gì có cái đó, cho dù là Diêm vương cũng không dám tiếp nhận ngươi. Ngươi không thể……”

Ta mơ hồ, đệ đệ? Y đang nói đến Lâm Nam và ta? Ta nín thở tiếp tục nghe lén, sau gáy truyền đến một hơi thở ấm áp, tiếp theo miệng bị một đôi tay nhanh chóng bịt chặt. Lâm Nam ở ta bên tai nói: “Yên nào…… Đừng lên tiếng!”

Ta gật đầu, Lâm Nam mới chầm chậm buông tay.

Hoàn đệ nhất bách tứ thập tứ chương.

¤•, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, ••, ¸., •¤•, ¸.¸, •¤•, ¸.¸, •¤

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Thất
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...