Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 36: Khóc trước mộ anh

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ả đãn bà đó làm sao đối tốt với con của tôi?! Chú ép bọn nhóc phải gọi cô ta “là mẹ hay sao?!”

“Ư... Chú muốn... Cưới ai thì cưới... Tôi... Không cản... Nhưng trả con lại cho tôi... Tôi không cho phép...

Chú mang bọn nhỏ theo!”

Nhìn Thượng Quan Uyển vừa khóc vừa nói mê man như vậy, người đàn ông bồi rối đến mức không biết phải làm gì.

Hắn để mặc cho cô kéo cổ áo đến mức cổ áo sắp giãn ra, cũng để mặc cho cô đánh mình, cáu mình, miễn sao những thứ đó có thể khiến Thượng Quan Uyển giải tỏa được cơn tức giận trong lòng.

Nghiêm Kình vốn dĩ không có kinh nghiệm trong việc dỗ dành cô khóc, hơn nữa hắn cũng ít khi nào nhìn thấy Thượng Quan Uyển khóc, cô chưa từng khóc trừ cái lần cuối cùng hắn nhìn thấy cô.

Ở kiếp trước trong mắt hắn, cô là một đứa trẻ lì “lợm, đã vậy còn liều lĩnh, thậm chí vết thương ở sau lưng cũng tà do hắn khâu chay, hắn xót cô đau, còn cô lại một mực yêu cầu hắn không được gây tê.

Bởi vì vậy, ngay giờ phút này nhìn Thượng Quan Uyển khóc đến gương mặt nhạt nhòa như vậy, Nghiêm Kình cũng không thể tránh khỏi ngỡ ngàng.

Hắn mới biết rằng nhóc con của hắn, vậy mà cũng mít ướt như bao người khác.

Nghiêm Kình vội vàng khom lưng, dùng tay lau đi nước mắt cho Thượng Quan Uyển, bởi vì cô thấp hơn hắn gần hai cái đầu, thế nên Nghiêm Kình suýt chút nữa là phải quỳ thẳng xuống.

“Tôi không kết hôn, đều đã tin giả mà thôi.” Thế nhưng càng nói, nước mắt trên gò má càng nhiều thêm, chảy ướt cả mu bàn tay của hắn.

Người đàn ông không nghĩ thêm được gì để dỗ cô nữa, Nghiêm Kình đứng thẳng dậy, vòng tay ôm chặt tây cô, vùi đầu cô vào ng.ực mình, để cô khóc đến chán chê.

“Đều là tin giả mà thôi, em đừng khóc, tôi không đem hai đứa nhỏ đi đâu cả, chúng vẫn ở đây với em, con là của em, tôi không cấm em nữa... " Một Thượng Quan Uyển gan dạ vậy mà khi say vào lại nức nở như một đứa trẻ, dường như đây cũng là lần đầu tiên Nghiêm Kình thấy cô say, bộ dáng nhe nanh múa vuốt, hung hăng như một con mèo cũng chẳng thấy đâu nữa.

Nhưng có lẽ vì vậy, cô mới hoàn toàn xé toạc" cái kén" bản thân đã tạo nên để đề phòng hắn, mà chạy thẳng đến dinh thự của Nghiêm Kình. Có lẽ phải nhờ men rượu, hắn mới được chính tai nghe thấy từ miệng cô nói rằng...

Cô chính là Thượng Quan Uyển.

Là Uyển Uyển của hắn.

Tất cả đều vì rượu, Thượng Quan Uyển mới phá vỡ đi đớp vỏ bọc sắt đá của mình, chui vào lòng hắn như một con mèo nhỏ mà khóc đến xót xa.

“Có thật không?” Bàn tay nhỏ bấu chặt vào lớp áo choàng ngủ của người đàn ông: “Có thật là sẽ không đem con rời xa khỏi tôi nữa không?”

“Thật, con là của em, là em sinh chúng ra, em muốn đến gặp lúc nào cũng được.” Nhưng tôi hy vọng em sẽ ở lại, để tôi được bù đắp.

“Nên là em đừng khóc...” Tôi đau lòng biết bao.

Sống và chờ đợi cô đến tận kiếp thứ hai rồi, Nghiêm Kình vẫn không thể nói ra chính tâm lòng của mình. Hắn biết hắn không xứng đáng, đau lòng làm gì nữa, khi trước kia hắn có mà không quý trọng.

Hắn yêu nhưng không chịu thừa nhận, thậm chí đến tận khi biết tin mình đã làm cha, hắn vẫn chưa chấp nhận được việc vợ mình cũng chẳng còn nữa.

Đến lúc đó hắn hối hận thì cũng đã muộn, thế nên giờ phút này ôm cô trong lòng, Nghiêm Kình vẫn ngỡ rằng mình đang gặp ảo mộng, cô mềm mại, cô nhỏ bé, thậm chí hắn sợ dùng quá lực sẽ khiến cô tan ra.

Mặc dù hắn biết, Thượng Quan Uyển của hắn không hề yếu đuôi đến vậy, có khi sau cơn say này hắn đã phải đối mặt với sự anh nhạt từ cô.

Cho nên dù khó nghe cách mấy, Nghiêm Kình vẫn cố gắng ghi nhớ những gì mà cô đang nói ngay lúc này, tiếng nẵc cùng với giọng nói nghèn nghẹn, Thượng Quan Uyển mắng hắn, chửi hắn, bảo hắn là đồ tệ bạc.

Nghiêm Kình không phản đối.

Thượng Quan Uyển cắ.n hắn, đánh hắn, lồng ngự.c toàn là vết cào vết cẫu của cô.

Hắn cũng không than rầy.

Nhưng đến khi nghe được những lời mềm mỏng mà Thượng Quan Uyển mờ mịt nói ra, thâm tâm hắn tại chết lặng.

“Uyển Uyển đau lắm... " “Chú không biết được đâu... Uyển Uyển không ăn được gì cả... Nội tạng của Uyển Uyển như bị chèn ép...

Sức khỏe bị độc của chú ăn mòn... Chú làm sao biết được Uyển Uyển đau như thế nào...”

“Đã vậy... Cổ Mục... Cổ Mục còn muốn giết con... Cổ Mục không cho tôi sinh hai đứa bé ra... Cổ Mục là đồ tôi... Nhưng may quá... Hai đứa trẻ vẫn sống... " Thượng Quan Uyển mơ màng nói, nhìn gương mặt cô ngay lúc này cũng chẳng còn giữ được tỉnh táo nữa, thậm chí ngay cả cô còn nghĩ rằng “hắn” lúc này không hề có thật.

“Nhất định đã giắc mơ... Thế nên chú mới chịu nghe Uyển Uyển nói như vậy... " Ánh mắt của Nghiêm Kình hơi trầm xuống, bạc môi mỏng khẽ mắp máy, rõ ràng là muốn nói gì đó nhưng rốt cuộc cũng chỉ nhẹ nhàng gọi một chữ, tên cô: “Uyển.”

Lúc Thượng Quan Uyển ngầng đầu, chỉ thấy được đôi mắt sâu thẳm và thâm trầm của người đàn ông, hắn vốn dĩ đã kẻ kiệm lời nhưng đến bây giờ có quá nhiều thứ chẳng biết phải nên nói từ đâu.

“Tôi biết em vì say nên mới như vậy, tôi cũng biết có lẽ qua ngày mai em sẽ lạnh nhạt bỏ đi, nhưng đêm nay phá lệ là Uyển của tôi được không? Đến ngày mai, em muốn hành hạ, dày vò tôi như thể nào, tôi cũng không than trách.”

“... "... " Cô gái nhỏ không nói gì cả, như thể đang ngoan ngoãn nghe hắn nói tiếp: “Nếu em thật sự là Uyển, vậy thì hôn lên môi của tôi mộ.t cái, được không?”

Nghiêm Kình lo rằng yêu cầu của mình quá sức đối với cô, hắn cũng biết bản thân đang đợi dụng lúc cô say mà ủ ấp một chút thương nhớ trong lòng, một nụ hôn thôi cũng được, cho thỏa suốt năm năm đã nhớ mong.

Thượng Quan Uyển im lặng nhìn hắn, giờ phút này đôi mắt cô mơ màng, rõ ràng là đen láy, đến mức một kẻ chuyên đọc vị người khác như Nghiêm Kình cũng không đoán được cô đang nghĩ gì.

Cho đến khi, bóng dáng nhỏ rướn lên, môi mềm phủ lấy môi hắn.

Chính đã vậy, thứ cảm giác mà bao năm hắn nhớ mong...

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 36: Khóc trước mộ anh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 36: Khóc trước mộ anh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...