Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 35: Nửa năm đau thương

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Có anh mới bị điên á! Đó là vấn đề tâm đinh, làm sao chúng ta biết được? Không tin thì được, nhưng không được báng bổ!”

“>>"Sau buổi gặp mặt với Cảnh Ngạo đần đó, tâm trí của Nghiêm Kình vẫn luôn mâu thuẫn với hai thứ suy nghĩ đó ở trong đầu.

Vốn nghĩ Thượng Quan Uyển sẽ không xuất hiện trước mặt hắn và con lần nữa, nào ngờ hôm nay Nghiêm Kình đại nhìn thấy cô.

Không phải đã vô tình nhìn thầy mà đã hắn đã quan sát rất kỹ, cũng chẳng loại bỏ suy nghĩ cô nắp ở góc khuất nào đó mà tỉ mỉ tìm kiếm. Ai ngờ thật sự là nhìn ra được Thượng Quan Uyển.

Dù có bịt mặt, che khẩu trang thì cũng chẳng qua được đôi mắt của Nghiêm Kình.

Chẳng hiểu sao, hắn đại thấy vui trong lòng, vậy hóa ra cô thật sự đến đây vì hai đứa nhóc.

Nghiêm Kình không Biết vì sao hiện tượng chết đi sống đại đó thật sự xuất hiện, chẳng ẽ lời cầu nguyện của hắn năm đó thật sự linh nghiệm đến vậy sao?

Nghiêm Kình tình nguyện đổi mười kiếp lênh lênh, chỉ để có được một kiếp gặp cô lần nữa.

Có lẽ Thượng Quan Uyển không biết người đàn ông nào đó đã phát hiện ra mình từ lâu, nghĩ cũng đúng, hắn là người nuôi lớn cô, là thầy cô, cũng là cha của con cô, lầm sao Nghiêm Kình lại không biết được trong cái đầu nhỏ kia đang nghĩ gì.

Hắn mới cúi người khom lưng nói với Nhất Sênh: “Sênh Nhi, bên kia có phải là mẹ con không?”

“Hả?! Đâu?!” Tiểu Sênh Nhi nghe ba nói vậy, hai mắt sáng rực ráo riết nhìn quanh, quả đúng đã cha nào con nẫy, ai đã vợ mình, ai đã mẹ mình, nhìn một cái là phát hiện ra, cả Nhất Thế cũng vậy nhưng thằng bé vội vàng kéo tay em gái: “Không được!”

“Thế Nhi, cứ để em của con chạy đại đi. " “Gì cơ? Không phải ba ghét cái cô đó ắm hả?!”

“Bây giờ thì hết rồi. " Ghét làm sao được, sáu năm rồi, sáu năm hắn dằn vặt trong vô vọng, trải qua từng ngày chỉ chờ đợi hai đứa bé đủ lớn, đủ lo được cho bản thân mình, Nghiêm Kình sẽ kết thúc mạng sống mà đi theo tìm cô.

Nhưng có lẽ, bây giờ cũng không cần nữa, Thượng Quan Uyển quay đại rồi.

Nghiêm Kình vẫn chưa hoàn toàn đảm bảo đó chính là cô, nhưng thâm tâm của hắn đã khẳng định đến 80% rồi.

Hắn nhìn Nhất Sênh chạy đến, cũng nắm tay Nhất Thể bước dần tới, ở bên chỗ Thượng Quan Uyển thì bị Tiểu Sênh Nhi ráo riết giữ chặt làm cô tất nhiên là nhìn thấy gã đàn ông đó đang tiến tới nhưng lại chẳng thể bỏ chạy được.

“cm" “Bé con, thả chị ra được không? Lần khác chị sẽ đến chơi với em sau...”

“Không muốn! Bốn ngày nay mẹ trốn ba cha con bọn con!”

“... " Không thể phản bác! Đúng thật là cô trốn!

Trong lúc đang không biết phải ầm sao, thì bên tai vang lại giọng nói của người đàn ông đó: “Vì sao đêm đó lại không chờ tôi? Tôi rõ ràng có để lại tờ giấy cho em.”

“Tôi không thấy tờ giấy nào cả!” Thật ra là cô có, nhưng vì cô nghỉ ngờ rằng Nghiêm Kình đã phát hiện ra những vết sẹo của cô thế nên Thượng Quan Uyển mới vội vàng rời đi.

“Vậy bây giờ dành chút thời gian nói chuyện cùng tôi được không?”

Dựa vào ngữ điệu này, mấy ngày trước giọng nói của hắn chỉ có gắt gỏng, cáu bẩn, làm gì thấy được chút ôn nhu dịu dàng nào, riêng hôm nay thì nhiều đến mức cảm thấy rợn cả da gà!

“Thượng Quan tiên sinh, chúng ta đâu có gì để nói?” Cô miễn cưỡng cười, đáp tiếp: “Hôm nay tôi không cố ý lại gần con bé, chỉ là trùng hợp mà thôi... " “Không cần.” Nghiêm Kình bỗng dưng cắt ngang đời cô, hắn đưa Sênh Nhi cho Nhất Thế: “Thế Nhi, con dẫn em đi chơi một lúc, ba có chuyện cần giải quyết. " “Dạ”

Sau khi hai bóng dáng nhỏ nhắn lon ton chạy đi, Nghiêm Kình yên tâm vì Cận Bạc vẫn đuôn ở xung quanh bọn nhóc, xong xuôi mới nắm cổ tay của Thượng Quan Uyển kéo đi.

“Này! Anh làm gì vậy?!”

Đến một góc tỗi, hắn ẫn cô vào tường, nghiến răng nói: “Có phải nên nói sự thật cho tôi rồi không?”

“Sự thật? Anh muốn sự thật gì?”

“Uyển Uyển... " Hắn mềm lòng gọi nhũ danh của cô, trong lời nói của chút bất lự.c: “Em đến để tìm gặp con đúng không? Tôi sẽ không cắm em đại gần hai đứa bé nữa... " Chỉ là hắn chưa nói hết câu, đã nghe tiếng cười khinh miệt trầm thấp của cô: “Gì đây? Chính anh bảo tôi phẫu thuật thẩm mỹ gì đó cho giống vợ cũ của anh, cũng chính anh ngộ nhận tôi là người đó? Anh nên vả mặt một cái đi Thượng Quan tiên sinh?”

Dứt lời, cũng không để Nghiêm Kình nói thêm một lời nào, cô giật tay ra khỏi tay hắn, buồn bực bỏ đi:

“Hơn nữa, tôi không phải Uyển Uyển, tôi đến đây cũng không phải gặp bọn nhóc, Sênh Nhi ngày đầu tiên bám dính đấy tôi, thế nên tôi mới yêu thích con bé!”

Cô biết là bản thân đang miễn cưỡng nói dối, cũng hy vọng là Nhất Sênh đừng có nghe thấy, nếu không bé con nhất định sẽ đau lòng lắm.

Sau lời nói đó, Nghiêm Kình hoàn toàn chết lặng, hắn không phải bất ngờ vì câu chữ ngang ngược của cô, chẳng qua là hắn đang suy nghĩ nên làm cách nào mới có thể khiến Thượng Quan Uyển thừa nhận.

Nghĩ suốt một đêm, cuối cùng sáng sớm hôm sau Nghiêm Kình đã gọi gấp cho Cận Khiêm nói cái gì đó.

Xong xuôi hắn cứ ngồi đợi, thời hạn tự đặt ra cho hy vọng của chính bản thân mình là một tuần, nếu một tuần cô không tìm đến, hẳn sẽ dập tắt hy vọng nhỏ nhoi này mà triệt để tin rằng cô không phải Thượng Quan Uyển.

Cứ thế, một ngày, hai ngày rồi lại ba ngày, thậm chí mức độ tin đồn càng chân thật hơn nhưng bóng dáng quen thuộc kia cũng không nhìn thấy nữa. Rốt cuộc Nghiêm Kình cũng đành cười nhạt một tiếng, chắc là lại nhớ cô đến hồ đồ rồi.

Ai biết được, dì Trương ôm sắc mặt lo lắng đi vào báo với hắn.

“Lão đại... Ở ngoài cổng bỗng dưng có một cô gái nào đó... Giỗng... Giống với tiểu thư đắm... Vừa say vừa khóc... Khóc đến hồ đồ rồi...”

Nghiêm Kình lập tức đứng dậy mặc áo choàng ngủ đi xuống, hắn bước đến giữa khuôn viên đã nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô ngồi xổm tựa lưng vào cánh cổng, vì trời tối thế nên Nghiêm Kình cũng không nhìn ra cô gái nhỏ đang trong tình trạng như thế nào.

Càng đến gần, hắn càng nghe được tiếng nắc nho nhỏ, cùng tiếng nghẹn ngào mắng mỏ của cô nhóc kia. Thậm chí sau khi người đàn ông xuất hiện trước mắt mình, Thượng Quan Uyển đớn gan đến mức độ nắm cổ áo của lão đại Thương Kinh giật xuống, không ngừng mắng chửi hắn.

Giọng nói nhè nhè, nghèn nghẹn, thậm chí hơi rượu nỗng đến mức khiến Nghiêm Kình choáng cả đầu.

“Đồ khố.n! Đó là con của tôi! Đó là hai đứa con mà tôi bỏ cả mạng mình để sinh ra! Chú dám cho ai làm mẹ kế của bọn nhóc hả?! M.ẹ nó! Hức... Hức... " “Tôi sinh hai đứa ra bằng cả mạng của mình... Tôi đau đến mức nào... Làm sao chú biết được...

Tôi thậm chí... Còn chưa được nhìn mặt bọn trẻ... Làm sao chú biết được...”

“Vậy mà... Chú còn dám kết hôn?!”

Thượng Quan Uyển say đến mức gào ầm lên, hắn biết, cô say đắm rồi, chỉ có say như vậy thì mới chạy đến đây mà ầm ï thôi, thậm chí Nghiêm Kình còn chưa hề cho cô địa chỉ, cô đã biết tìm đến “nơi mình từng sinh ra”.

Nghiêm Kình không nói gì cả, hắn chỉ im lặng đứng nhìn cô khóc, đứng nghe cô mắng, thậm chí rừng đời cô nói ra, trái tim hắn như quặn đại.

Đúng vậy, hắn thừa nhận hắn làm sao có thể biết được vào giây phút cửa sinh là cửa tử đó, cô đã đau đến chết đi sống lại như thế nào...

“Ả đãn bà đó làm sao đối tốt với con của tôi?! Chú ép bọn nhóc phải gọi cô ta là mẹ hay sao?!”

“Ư... Chú muốn... Cưới ai thì cưới... Tôi... Không cản... Nhưng trả con lại cho tôi... Tôi không cho phép...

Chú mang bọn nhỏ theo!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 35: Nửa năm đau thương

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 35: Nửa năm đau thương
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...