Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 32: Bản báo cáo tử vong

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ là nhìn thoáng qua mà thôi, sau đó Nghiêm Kình cũng không chú trọng đến nữa.

Thượng Quan Uyển đã mất rồi, chính lúc đó cô còn trút hơi thở cuối cùng ở trong vòng tay của hắn, thậm chí ngay cả đời cuối cùng Nghiêm Kình cũng chẳng được nghe.

Tận mất chứng kiễn cơ thể cô lạnh đi trong lồng ngực, cho nên cái chết của Thượng Quan Uyển hẵn mới là người rõ hơn bất kỳ ai. Người phụ nữ kia chỉ là có dáng vẻ giống với cô mà thôi, giống đến mức không thể tin tưởng được.

Người đàn ông phiền lòng thở dài một hơi, tầm mắt chỉ vừa quay đi thì phía sau lưng lại vang lên một tiếng hét thất thanh.

Nghiêm Kình cau mày nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy một người phụ nữ té sõng soài trên mặt đất, nếu hắn nhớ không lầm thì đây là con gái của Tôn Lộ Dã cách đây hai ngày vừa mới ký hợp đồng thương vụ, thế nhưng bằng cách nào người phụ nữ đó lại xuất hiện ở đây Nghiêm Kình cũng không quan tâm đến.

Ánh mắt khẽ liếc sang “thủ phạm” gây ra đang ngồi ở ghế bên cạnh, trên chiếc váy lẫm lem màu rượu vang đỏ, nhìn cái chân đong đưa kia của cô, Nghiêm Kình ít nhiều dường như cũng hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng mà, cái tính thích “ăn miễng trả miễng” này của cô, kỳ lạ lại giống Thượng Quan Uyển quá thế.

Tôn Nhược Hy không khỏi uất ức, bắt cô ta phải “đo ván” giữa hàng chục đôi mắt đang ngước nhìn như thế này là một sự sỉ nhục quá mức, cô ta tức giận liếc mắt nhìn Thượng Quan Uyển.

“Tôi đã nói đã tôi lỡ tay! Cô hẹp hòi đến mức vậy à?”

Thượng Quan Uyển nhún vai, cười hì hì đáp lại: “Thế thì tôi lỡ chân, xin lỗi nhé!”

Vừa dứt lời là giọng nói ngây thơ của Nhất Sênh kiên quyết lên án: “Ai nói cô lỡ tay, rõ rằng đường rộng cô không đi, cô nhất quyết muốn ngã vào mẹ cháu!”

“Mẹ?!” Tôn Nhược Hy ngõ ngàng ngước mắt nhìn, cái gì mà “mẹ” chứ? Bên cạnh đã bóng dáng Nghiêm Kình đang đi đến, nhìn ánh mắt ngỡ ngàng của Tôn Nhược Hy giống như muốn nghe được câu trả đời từ Nghiêm Kình, cô ta cứ nghĩ rằng bên cạnh hắn vẫn chưa có một ai.

Từ bao giờ lại xuất hiện một con nhóc trẻ tuổi này vậy? Người đàn ông tất nhiên hiểu được ngụ ý trong ánh mắt đó, nhưng hắn mặc kệ, cũng không muốn quan tâm đến lý do mà chỉ bảo Cận Khiêm: “Đỡ Tôn tiểu thư dậy, chắc Tôn tiểu thư cũng mệt rồi, lái xe đưa về nhà đi.

Cứ vậy, hắn chẳng nể nang một ai, Cận Khiêm nhận được lệnh liền xốc người Tôn Nhược Hy đem ra ngoài.

Cái gì mà mệt rồi? Cái gì mà đưa về nhà đi? Rõ ràng là muốn đuổi người thì đúng hơn!

Người đàn ông lúc này mới chuyển tầm mắt nhìn đến cô gái ngồi ở ghế, màu đỏ rượu bắt mắt lẫm trên chiếc váy lập tức thu hút sự chú ý của Nghiêm Kình, hắn cũng có chút khó chịu.

Dù gì cũng là khách hắn mang đến, để cô bị như vậy cũng chẳng khác gì tát vào mặt hắn một cái.

Nghiêm Kình khẽ hắng giọng, nhàn nhạt nói: “Tôi sẽ bảo Cận Bạc chuẩn bị bộ đồ mới, cô vào nhà vệ sinh thay đi. " Thượng Quan Uyển liếc mắt nhìn hắn, rồi nhìn đến bộ váy đã bẩn của bản thân, cũng không đáp lại mà chỉ đứng dậy đặt ly rượu lên bàn, đi về hướng nhà vệ sinh.

Cận Bạc làm việc rất nhanh, không lâu sau, Thượng Quan Uyển đã đổi thành một bộ váy sạch sẽ khác.

Tầm mắt nhìn về phía chiếc ghế vừa rồi, Nghiêm Kình hắn vẫn đứng đó mà chưa đi, còn có Tiểu Sênh Nhi ôm chân ba ở bên cạnh.

Bé con nhìn thấy cô thì sắc mặt lập tức rạng rỡ trở lại, Thượng Quan Uyển đi tới chỉ để tâm đến Nhất Sênh, ánh mắt dừng đại trên người Nghiêm Kình còn chưa một giây, sau đó với tay cầm y rượu cùng bé con rời đi.

Sắc mặt của người đàn ông không nhanh không chấm mỗi phút một u ám đi, chỉ trong vòng có mấy ngày mà hắn đã ăn đủ đượng “bơ” trong suốt một năm trời!

Nhất Sênh và Nhất Thế thì không nói, nhưng cái cô gái nhỏ kia dường như không hề sợ hắn, một chút cũng không.

Lần đầu tiên mà Nghiêm Kình có cảm giác thất bại đến vậy, bỗng dưng có chút bực bội trong lòng, hắn vươn tay cầm ly rượu trên bàn ngửa cổ một hơi uống sạch.

Xong xuôi mới để ý là trên miệng ly có vết son môi, Nghiêm Kình cau mày, hắn nâng tầm mắt để ý tới ly rượu đỏ đã vơi mất một nửa trên tay Thượng Quan Uyển, nhìn bóng dáng cô xa dần.

Con nhóc kia, ấy nhằm rồi.

Bên này Tiểu Sênh Nhi bảo muốn thay đồ, Thượng Quan Uyển vui vẻ cùng bé con đi lên; ầu, nhưng không hiểu vì sao cơ thể cô có chút nóng điên thì phải.

Cô gái nhỏ phẩy phẩy bàn tay như một cái quạt nhỏ ở gần cổ của mình, mới ban đầu, Thượng Quan Uyển chỉ nghĩ là do nhiệt độ bên ngoài nóng mà thôi.

Nhưng dần dần, cơ thể cô mỗi lúc một nặng nề, cổ họng khô khát, thậm chí hai chân cũng trở nên run rẩy, không thể đứng vững mà đổ người tựa lên vách tường bên cạnh.

Tiểu Sênh Nhi dường như phát hiện ra điều bất thường, con bé vội vàng dùng sức đỡ cô, gương mặt đầy vẻ lo lắng: “Mẹ ơi... Mẹ làm sao thế?”

“Sao người mẹ nóng thế? Mẹ sốt rồi hả?...”

Thượng Quan Uyển không có sức để mà mở miệng, đầu óc cô xoay vòng, vừa choáng vừa nóng, thậm chí da thịt đại ngứa ngáy như có hàng ngàn con kiến bò qua.

Không thấy cô đáp đời, Nhất Sênh hoảng sợ, cũng biết vóc dáng của bản thân không thể đỡ nổi cô, mới vội vàng chạy xuống kéo ống quần của Nghiêm Kình, giọng run run mếu máo.

“Ba ba! Mẹ bị sốt rồi... Mẹ sốt đến mức không thể đi nổi... Ba lên giúp mẹ với...”

“Sốt?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 32: Bản báo cáo tử vong

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...