Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 31: Thi thể không đầu

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng thực chất, hắn không mời, đợi đến đúng ngày tổ chức sinh nhật cho hai đứa bé, hắn bảo Cận Bạc bắt Thượng Quan Uyển ném vào xe chở tới trang viên Thương Kinh.

“.... " Thậm chí ngay lúc đó, bên cạnh cô cũng không phải là không có một ai, bỗng dưng bị chiếc xe chắn trước mặt, hai ba gã đàn ông tây trang đen tuyên mở cửa bước xuống, không nói không rằng khóa tay khóa chân Thượng Quan Uyển ném lên xe.

Trước con mắt bàng hoàng của những người còn lại...

Cô biết kẻ lái xe là Cận Khiêm, trong lòng không khỏi oán trách một câu, Thượng Quan Uyển trước kia rõ ràng là “ngoại lệ” của tất cả bọn họ, vậy mà bây giờ lại bị đối xử thế này đây?!

Còn chưa kịp hoảng hồn thì đã bị kéo xuống khỏi xe lần nữa, chỉ vừa nhìn thấy người đàn ông quen thuộc với sắc mặt âm trầm đang đợi sẵn, Thượng Quan Uyển thậm chí còn không kịp?Lên tiếng, Nghiêm Kình đã n//h//é//t vào người cô một túi đồ, ánh mắt bực bội không vui.

“Hôm nay là sinh nhật của hai đứa nhóc, cô thay đồ đi rồi ra ngoài!”

Bắt gặp thái độ kiêu ngạo đó của Nghiêm Kình, cơn giận trong lòng cô chính thức bùng nổ, nhân lúc hẳn còn chưa ra khỏi phòng, Thượng Quan Uyển đã ném bịch đồ “bụp” một phát rơi xuống đất, thái độ không hề muốn hợp tác.

“Không thích đây?!”

“Ai đời lại có cái chuyện bắt người ta đem đến, rồi thích làm gì thì làm như vậy?!”

Vừa dứt lời, dù không cần quay mặt lại, Thượng Quan Uyển cũng đã cảm nhận được luồng sát khí chết người kia đang hung hăng lao đến chỗ mình.

Ấn đường của người đàn ông cau đại, đáy mất tối tăm u ám, từ khi Thượng Quan Uyển mất đi, đã bao nhiêu năm rồi mới bắt gặp một kẻ dám chồng đối hắn như vậy nhỉ?

Đã thể, còn là phụ nữ?

“Hân Đồng!” Hắn gọi đích danh của chính chủ thể này: “Cô nghĩ Thương Kinh sẽ không dám làm gì cô?”

“Thế thì sao? Anh muốn giết tôi?” Thượng Quan Uyển phì cười một tiếng, lại nói tiếp: “Tôi mà chết đi, không chừng con bé còn chẳng thèm nhìn mặt anh lấy một lần!”

Ngay lúc mà sắc mặt của người đàn ông đó hạ xuống thêm một nắc, Cận Bạc và Cận Khiêm đứng bên cạnh lập tức vào tư thế, như thể chỉ cần một cái phất tay, cô gái nhỏ này biến mất không dấu vết.

Nhưng trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng thì ngoài cửa đốc cốc ba tiếng vang lên, là giọng của Tiểu Sênh Nhị, Thượng Quan Uyển chỉ cần nghe liền nhận ra.

“Ba ba, mẹ đâu rồi? Ba kêu sẽ đưa mẹ tới dự sinh nhật của Sênh Nhi...”

Rốt cuộc Nghiêm Kình đành phải chịu thua, hẳn hít vào một hơi, nuốt xuống cái tôi của chính mình, bước đến cầm túi đồ đẩy vào lại người cô, mở giọng thỏa hiệp.

“Coi như cô giúp tôi lần này, lần sau tôi sẽ báo đáp.”

“Hừ!” Thượng Quan Uyển bực bội cầm đấy túi đồ, kiếp trước chết đi là vì hắn, đã trải qua một lần bước trên cửa tử, cô cũng chẳng còn sợ hai chữ “cái chết” nữa.

Cho nên sức nặng trong lời nói của Nghiêm Kình đối với cô còn chẳng có bao nhiêu.

“Tôi là vì bé con, chứ không phải vì anh! Anh đừng nghĩ có nhiều người phụ nữ muốn tiếp cận anh thì tôi cũng như vậy!”

Thậm chí, cô bay qua tới nơi này cũng chỉ để nhìn mặt hai đứa nhóc mà thôi. Ở kiếp trước cô thật lòng yêu hắn, nhưng trái tim lúc đó cũng đã chết cùng với thân xác cũ rồi.

Kiếp này cô còn dám tiếp cận hắn để làm gì nữa? Chẳng lẽ để nhận thêm cái chết thứ hai cho bản thân sao?

Nghiêm Kình không nói thêm lời nào nữa, im lặng đi ra ngoài, nhìn thầy Nhất Sênh trong bộ váy hoa nhỏ nhắn đáng yêu, chút phiền lòng cũng tan biến: “Mẹ đang thay đồ, đợi một chút sẽ ra.”

“DạI”

Quả nhiên, con bé sau khi nhìn thấy Thượng Quan Uyển thì hai mắt liền sáng rực, bám dính đến mức Nghiêm Kình phải nổi lên hoài nghi có khi “bình rượu mơ” kia đã quên mắt hắn đã ai rồi cũng nên.

Tự dưng trong lòng lại có chút ganh ty!

Nhưng thú thật, hắn cũng không thể không chú ý đến người phụ nữ đó, hẳn biết thế giới này người giống người không phải là chuyện hiểm gặp.

Nhưng sao có thể giống đến như vậy, lúc ban đầu, Nghiêm Kình hoài nghi đã do can thiệp phẫu thuật thẩm mỹ.

Hắn cho Cận Khiêm đi điều tra về thân thế của “Hân Đồng”, thế nhưng ngay cả hình ảnh về người phụ nữ tên “Hân Đồng” cũng không tìm thấy.

May mắn, Cận Khiêm có lục được một tám ảnh bị Paparazzi vô tình chụp được, tùy không rõ mặt mũi nhưng dáng người này, có lẽ thật sự là không phẫu thuật thẩm mỹ.

Mặc dù, cô là con gái thứ hai của Bộ Tuưởng Bộ Quốc Phòng hiện tại của Trung Quốc, Cận Khiêm cũng có bảo, cô con gái thứ đó vốn dĩ có tiền sử bệnh tâm lý rối loạn tâm thần, cụ thể là chứng tự kỷ.

Có lẽ việc này cũng là lý do mà cô gái đó không hề xuất hiện trước truyền thông.

Nhưng mà...

Sau khi nhìn thấy một “Hân Đồng” đang ở trước mặt, Nghiêm Kình nhìn mãi cũng không biết tìm đâu ra cái bệnh tự kỷ ở trên người cô.

Cận Khiêm cũng bồi thêm vài lời nữa: “Người ta có bảo, vốn dĩ nhị tiểu thư của Hân gia được bác sĩ chẩn đoán “không thể qua khỏi” vì vụ tai nạn xe ba tháng trước, ai ngờ sau khi tỉnh đại thì giống như là trở thành người khác. " Tông xe một cái, thoát khỏi tay của thần chết xong liền thay đổi luôn cả tính tình? “Không hẳn là thay đổi tính tình đâu lão đại, thậm chí còn thay đổi cả lối sống và cách ăn uống.”

Biết rằng bản thân đang nhìn chằm chằm người phụ nữ đó, hắn mới hắng giọng nghiêng đầu đi, nhưng tâm mất đại vô tình va phải một chiếc băng keo cá nhân dán ở trên khuỷu tay của cô.

Hắn nhớ Thượng Quan Uyển ở chỗ khuỷu tay có một vết sẹo lồi, vì lúc nhỏ nghịch dại mà té, sau đó còn tười biếng không chịu chăm sóc nên mới để lại sẹo.

Nhưng chỉ nhìn thoáng qua mà thôi, sau đó Nghiêm Kình cũng không chú trọng đến nữa.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 31: Thi thể không đầu

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31: Thi thể không đầu
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...