Mê Luyến Sắc Tình – Chương 23: Cha con tái ngộ
Mê Luyến Sắc Tình
Chỉ có như thế, tay súng của Nghiêm Kình mới hạ xuống, cả cơ thể của hắn cũng sụp đổ, quỳ gối dưới đất mà ôm ôm lấy đầu mình.
Hai đứa trẻ đó cũng chính là hình phạt mà cô dành cho hắn đúng không?
Hắn không thể chết... Vì chúng, hắn không có quyền được chết! Cô muốn trừng phạt hắn, dùng cách này mà khiến hắn đau khổ, chỉ cần nhìn vào con liền sẽ nhớ đến những lỗi ầm mà hắn đã gây ra cho cô.
Một tháng sau khi Thượng Quan Uyển mất, à một tháng Nghiêm Kình bị đau khổ nhấn chìm. Cô đi rồi, cũng không còn ai cứu vớt hắn, giống như một kẻ không hề biết bơi rơi vào giữa dòng nước xoáy, từng ngày từng ngày qua đi, nhấn chìm trái tim hắn đến chết ngạt.
Hai tháng sau khi Thượng Quan Uyển mất đi, cũng là hai tháng để một Thượng Quan Nghiêm Kình tập làm quen với thế giới không còn hình bóng của cô nữa.
Nhưng hắn đã phải đối diện với một nỗi vật vã mới: hai đứa trẻ khóc rất nhiều, khóc đến mức Nghiêm Kình cảm thấy mệt mỏi, sắc mặt hắn u ám, cũng chẳng buồn cạo râu nổi một (ần. Có khi hắn không dỗ nữa, nằm ra giường hòa mình vào tiếng khóc của tụi nhỏ.
Ba tháng sau khi Thượng Quan Uyển chết đi, hắn mới dần chấp nhận được, những người xung quanh đều hối thúc hắn nên đặt tên cho hai đứa nhỏ, nhưng Nghiêm Kình lại không biết phải đặt tên
gì...
Chưa bao giờ hắn có cảm giác xa cách với con mình đến vậy, nhưng chúng trái lại giống hắn như đúc, Thượng Quan Uyển sinh cũng thật khéo quá đi.
Cuối cùng, hắn chợt nảy ra trong đầu một dòng chữ “Nhất Sinh - Nhất Thế", liền đem chúng đặt thành tên cho hai đứa nhỏ.
Bé trai đã Nhất Thế, còn bé gái là Nhất Sênh.
Ý bảo rằng, một lời một kiếp chỉ có một mình cô.
Đến tháng thứ tư sau khi Thượng Quan Uyển mất đi, Nghiêm Kình vốn dĩ đã trầm tính, nay lại càng trầm tính hơn.
Mỗi đêm đều quỳ trước di ảnh của cô, mà kể chuyện cho cô nghe.
Không những vậy, một kẻ máu lạnh như Nghiêm Kình, cả đời chỉ bùn đất dẫm lem, tay chân nhuỗm đầy mùi tanh tưởi của máu. Ấy vậy mà đã chép Địa Tạng Kinh để có thể cầu cho cô được an ổn.
Năm tháng Nghiêm Kình chỉ quanh quần ở bàn thờ di ảnh của Thượng Quan Uyển, cũng là năm tháng hắn chưa nhìn mặt con mình nổi một lần, ngoại trừ lần duy nhất đặt tên cho chúng.
Thật ra, trong suốt năm tháng qua, Nghiêm Kình có những phút bốc đồng, nghĩ rằng chính hai đứa trẻ này đã giết chết cô. Thế nên hắn mới lạnh nhạt với con như vậy, lúc đem về chỉ thuê v//ú nuôi đến rồi ném cho bà chăm nom.
Cái thiện và ác trong tâm trí hắn đấu tranh không ngừng, Nghiêm Kình đã từng ghét chính con của mình đến mức không muốn phải nhìn thấy chúng.
Thậm chí hắn hận, hận thượng đế tại sao trái ngang như vậy, nhìn vào hai đứa trẻ hắn lại nông nổi nghĩ ra một điều nhẫn tâm đến nhường nào.
“Giá như người được sống nên là cô ấy... " Đúng vậy, Nghiêm Kình đã từng nghĩ một cách tệ bạc như thế đấy, hắn vẫn sẽ không thay đổi cho đến ngay giờ phút này, nhìn thấy hình dáng nhỏ bé, đáng yêu của hai đứa trẻ một lần nữa.
Tâm trí của hắn mới chính thức sụp đổ, Nghiêm Kình quỳ gối trước chiếc nôi của con, hẳn lặng lẽ khóc, giữa bóng tối chỉ nghe thấy tiếng nấc trầm lặng, bứt rứt của người đàn ông.
“Xin lỗi... Ta thật đã một người cha tệ bạc.” Chẳng có kẻ làm cha nào, lại muốn con của mình chết đi như hẳn cả.
Chẳng có người làm cha nào, đem hận thù đặt lên chính đứa con mà vợ mình đã đánh đổi cả mạng sống để sinh ra.
Một năm sau khi Thượng Quan Uyển mất đi, Nghiêm Kình cuối cùng cũng không còn nghĩ đến cái chết để đi theo cô nữa.
Nhưng hắn vẫn chưa thể nào thoát ra khỏi hình bóng của cô được, mỗi nơi mà Nghiêm Kình đi qua đều sẽ có bóng dáng của Thượng Quan Uyển chạy theo sau.
Cô ngạo mạn, cô bướng bỉnh, thậm chí là cô liều lĩnh đến gần, dù cho hắn có nhe nanh múa vuốt, hung hăng bảo cô tránh xa ra.
Nghiêm Kình một mực không chấp nhận bản thân mình yêu cô, cho đến khi mất đi cô rồi, hắn mới hối hận vì sao ai không thừa nhận sớm hơn!
Hai năm sau khi Thượng Quan Uyển mất đi, Nghiêm Kình vẫn đội tang cho cô, rất lâu, thậm chí suốt cả đời này hắn cũng sẽ không tháo xuống.
Rồi đến cuối tháng mười hai năm đó, khắp nơi đều rầm rộ tin tức lão đại của Thương Kinh kết hôn rồi.
Có người chỉ trích hắn, chung thủy không bao đâu.
Có người tiếc thương cho cô gái kia, phải chấp nhận hai đứa con riêng.
Nhưng chỉ có người của Thương Kinh mới biết rõ, chuyện kết hôn đó, chính là “Minh Hôn”.
Nghiêm Kình dùng phong tục thuở xưa để kết nối giữa cô và hắn, nửa đời còn lại hắn sẽ thủ tiết cho đến khi không còn sức sống nữa, đắp mộ xuống dưới quy tụ cùng cô.
Cho đến năm thứ năm sau khi Thượng Quan Uyển mất đi, cuộc sống của hắn vẫn nhạt nhẽo, chán chường như vậy, quá khứ không có gì ngoài hình bóng của cô.
Nhất Sênh và Nhất Thế đã năm tuổi rồi, hắn cũng đã bước qua tuổi thứ ba mươi sáu.
Cũng chính là cái năm...
Nghiêm Kình bắt gặp một người có bóng dáng giống y hệt cô!
--------------------------------------------------







![[⚡️Cao H, NP] Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-49456-1781538934-150x150.webp)





