Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mê Luyến Sắc Tình – Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt

Mê Luyến Sắc Tình

Tác giả: hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Xin em, đừng nhắm mắt.

Đừng bỏ rơi tôi, làm ơn.”

Nhưng dù vậy, lúc cơ thể của Thượng Quan Uyển gần như buông lỏng, cũng là giây phút mà Nghiêm Kình không còn cảm nhận được chút sự sống ít ỏi nào của cô gái nhỏ trong lòng mình nữa.

Cô lạnh tanh, chỉ có máu khắp nơi là đun nóng, đốt cháy, như dung nham mà len lỏi khắp huyết mạch của hắn.

Cơ thể hắn run lên, cũng không hề biết phía sau lưng, cánh cửa đã mở ra, một người đàn ông xa lạ bước vào.

Bà đỡ ngồi cạnh bên cũng im lặng, không dám hó hé lấy một lời, không gian tĩnh mịch như thể đang oán hận trước số phận.

Hai người đàn ông một kẻ ôm chặt lấy cơ thể của cô mà vùi mặt vào da thịt cô, chẳng biết hắn như thế nào? chỉ thấy bả vai dài rộng của hắn run lên từng đợt, hai cánh tay chắc khỏe siết chặt lấy thân thể của cô.

Gã đàn ông còn lại cũng chỉ chết lặng đờ, chén thuốc kia vốn dĩ sẽ cứu được cô, nhưng khi Cổ Mục nhìn vào đôi mắt không giấu được vẻ căm phẫn của Thượng Quan Uyển, cuối cùng trong phút sinh tử...

Hắn cũng thành toàn cho ý nguyện của cô.

Thượng Quan Uyển mất rồi, trước khi mất... Còn để lại cho Nghiêm Kình hai đứa nhỏ, thậm chí còn chưa kịp cắt dây rốn.

Hắn ngồi trên giường, mặc kệ máu thắm ướt đáy quần của bản thân, hai cánh tay nổi gồng gân xanh giữ chặt thân xác của cô, không cho bất kỳ kẻ nào chạm vào, không cho bất kỳ một ai đem cô đi, cũng không thể chấp nhận được sự thật đang diễn ra trước mắt.

Mặc dù hắn cũng đã biết, sự việc đã không còn cứu vãn được nữa rồi.

“Uyển... Em tỉnh dậy đi! Không cho phép!... Tôi còn chưa nói yêu em cơ mà? Tại sao em dám đi trước tôi?!”

“Tôi còn chưa kịp nói yêu em nữa mà... Em bỏ tôi lại cùng hai đứa nhỏ, tôi biết phải làm thế nào bây giờ...? " Không gian tĩnh lặng một lúc rất lâu, Cận Khiêm và Cận Bạc đành phải đi đến thuyết phục hắn, khuyên nhủ hắn đủ điều thì Nghiêm Kình mới chịu buông thân xác của Thượng Quan Uyển ra.

Trước khi đưa cô đi, bà đỡ có tận tay đưa cho Nghiêm Kình một chiếc kéo, thấp giọng nói với hắn.

“Tiên sinh, ngài nên cắt dây rốn cho hai đứa bé đi...”

Tròng mắt hắn co ra, tầm nhìn hạ xuống chiếc kéo rồi lại nhìn đến hai đứa bé đỏ hỏn nằm lăn đó trên giường. Nghiêm Kình nghiền răng, tay vẫn chưa khỏi run rẩy cầm lấy chiếc kéo.

Giây phút mà hắn cắt đi dây rốn, cũng chính là thời khắc hắn chấp nhận Thượng Quan Uyển đã rời đi

Tối.

Cho đến khi Nghiêm Kình hoàn toàn tỉnh táo đại, dẫu vậy, gương mặt lạnh như tiền đó vẫn không thay đổi.

Ngay khi nhìn thầy Cổ Mục, hắn đã lao đến túm lấy cậu ta.

“Không phải gia tộc của mày là thần y à?! Tại sao lại không cứu con bé?!”

Cổ Mục cười đạm một tiếng, ánh mắt nhìn đến Nghiêm Kình có chút chán nản: “Nếu Uyển Uyển mà biết mày nói những lời này, cô ấy sẽ đau lòng biết bao.”

“Chính cô ấy muốn giữ hai đứa bé! Mẹ kiếp! Thời khắc cuối cùng Thượng Quan Uyển còn nhìn tao bằng đôi mắt như hận sẽ giết chết tao nếu không cứu đứa con của cô ấy. " “Chỉ vì đứa nhỏ là con của mày đó thằng khốn!” Vừa dứt lời, Cổ Mục đã giật cổ áo ra khỏi tay của Nghiêm Kình: “Mày có tư cách gì để yêu cầu tao, trong khi cái mạng mày cũng là được Thượng Quan Uyển kéo về?!”

“Mày nói cái gì?” Ấn đường của Nghiêm Kình lập tức va lại, lỗ tai hắn lùng bùng, thật sự là nghe không hiểu Cổ Mục đang nói chuyện gì, vậy mà cậu ta chỉ đáp lại hắn bằng một tràng cười không rõ ý tứ.

Ngay sau đó, Cổ Mục liền bị người đàn ông trước mặt vật ngã ra đất, hắn điên tiết nắm đẫy cổ áo, dí đầu của Cổ Mục nện xuống mặt đất, gầm ýên một tiếng: “Mẹ kiếp! Mày vừa nói cái gì?!”

“Đồ ngu! Ha ha, đáng thương làm sao khi cả Thương Kinh đều biết nhưng chỉ riêng lão đại của bọn chúng lại “ngây ngốc” bị qua mặt suốt bao nhiêu năm liền.”

“Mày nên về hỏi đám đàn em của mày ấy, Thượng Quan Uyển đã làm gì? Trong khi tao chỉ kích động mày một chút, mày đã đuổi cô ấy đi, mấy cái tin lá cải đó cũng là tao làm đấy? Phải mà Thượng Quan Uyển chịu chọn tao thì đã là kết cục tốt đẹp rồi!”

“Mày nên nhớ cho rõ, cái mạng của mày là Thượng Quan Uyển đã dùng mạng sống của chính mình để cứu về!

Thật đáng thương khi đến cuối đời cô ấy vẫn không có được tình yêu.”

Kể từ ngày hôm đó, những gì mà Cổ Mục nói cho Nghiêm Kình biết dường như đã in sâu vào tâm trí hắn.

Không một giây phút nào hắn lại có thể quên đi được.

Thậm chí, sau khi tỏ tường toàn bộ sự việc, cả Thương Kinh đều phải chịu đựng lôi đình kinh hoàng của Nghiêm Kình, nhưng bọn họ ngay cả một lời cũng không dám hó hé, chỉ biết im lặng hứng chịu trận đòn roi trừng phạt từ vị lão đại của mình.

Thậm chí Nghiêm Kình đã lên nòng, hướng họng súng vào chính hai kẻ đắc lực luôn đi bên cạnh mình. Hắn cho bọn họ một hai lựa chọn, một là cút khỏi Thương Kinh, hai là “chết”!

Nhưng Cận Khiêm và Cận Bạc thà chọn cái chết, chứ nhất định không rời xa hắn.

Những ngày sau khi Thượng Quan Uyển mất chính là chuỗi thời gian Nghiêm Kình đắm mình trong cơn say.

Hắn say mèm, say đến mức không nhận diện được ai với ai, trong mắt hắn nhìn đâu cũng đều ra Thượng Quan Uyển.

Có lúc hắn lầm lì im lặng, có lúc hắn phát điên như những cơn “cuồng loạn” mà đập phá, có lúc lại khóa cửa nhốt mình trong phòng. Mà căn phòng khắp nơi đều là hình ảnh của cô, dày đặc đến vậy nhưng hắn vẫn không cảm nhận được hơi ấm quen thuộc kia nữa.

Vị lão đại cao ngạo, lạnh lùng của Thương Kinh giờ phút này lại yếu đuối đến không thể ngờ được, thậm chí Cận Khiêm và Cận Bạc vì lo sợ hắn mất tỉnh táo như vậy sẽ bị “ám sát” nên ráo riết trực chờ bên cạnh.

Nhưng có trời mới biết, chính hắn cũng đã muốn cút khỏi thế gian này rồi. Mỗi một ngày mở mắt ra không nhìn thấy Thượng Quan Uyển, mỗi một ngày thức dậy với nỗi ăn năn dằn vặt trong lòng, hắn muốn chết.

Muốn chết đến mức có những khi họng súng kề sát thái dương nhưng kịp thời bị Cận Bạc lao đến.

“Lão đại! Nếu ngài chết! Hai đứa trẻ phải làm sao bây giờ?! Bé con đã không có mẹ, bây giờ lại còn mất cả cha... Lão đại! Ngài cũng hiểu cảm giác của trẻ mồ côi là như thế nào cơ mà?!”

Ừ, đúng vậy. Hắn hiểu cảm giác “mồ côi” hơn ai hết, một kẻ đã ăn đong sống chết bao năm, tình cảm gia đình là thứ Nghiêm Kình không bao giờ có được.

Nhưng hắn lại cố dành dụm từng chút ít “tình cha, tình mẹ” mà nuôi dưỡng Thượng Quan Uyển, không muốn để cô phải lầm than giống hắn.

Nếu con của hắn rơi vào hoàn cảnh đó, bọn chúng chẳng phải sẽ ăn đong ở bùn lầy suốt cả quãng đời còn tại hay sao?

Chỉ có như thế, tay súng của Nghiêm Kình mới hạ xuống, cả cơ thể của hắn cũng sụp đổ, quỳ gối dưới đất mà ôm ôm lấy đầu mình.

Hai đứa trẻ đó cũng chính là hình phạt mà cô dành cho hắn đúng không?

Hắn không thể chết...

Vì chúng, hắn không có quyền được chết! Cô muốn trừng phạt hắn, dùng cách này mà khiến hắn đau khổ, chỉ cần nhìn vào con liền sẽ nhớ đến những lỗi lầm mà hắn đã gây ra cho cô.

Có phải như vậy không?

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tỉnh giấc trên giường chú
Chương 2: Lời thú nhận táo bạo
Chương 3: Nỗi sợ hãi của người chú
Chương 4: Cơn thịnh nộ bùng nổ
Chương 5: Cái tát đau đớn và lời yêu
Chương 6: Giấc mơ tình ái cuồng loạn (H)
Chương 7: Bí mật “thuốc chữa bệnh”
Chương 8: Thách thức ba tháng yêu anh
Chương 9: Cái đuôi nhỏ bướng bỉnh
Chương 10: Niềm vui nhỏ trong tình yêu
Chương 11: Nghi ngờ và tin đồn đen tối
Chương 12: Quyết định kết thúc sớm
Chương 13: Lần cuối đầy oán hận
Chương 14: Quan hệ tỉnh táo đầu tiên (H)
Chương 15: Khoái lạc đau đớn xen lẫn (H)
Chương 16: Lời nói cay nghiệt trước chia tay
Chương 17: Que thử thai và tin sốc
Chương 18: Mang thai và chạy trốn
Chương 19: Sự thật về đứa con trong bụng
Chương 20: Lời đề nghị tàn nhẫn
Chương 21: Cơn đau sinh non
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Chương 23: Cha con tái ngộ
Chương 24: Hai năm xa cách
Chương 25: Tin đồn kết hôn giả
Chương 26: Trốn thoát khỏi tai mắt
Chương 27: Sinh đôi trong nguy kịch
Chương 28: Cổ Mục phản bội
Chương 29: Nghiêm Kình xông vào Cổ gia
Chương 30: Máu me và nước mắt
Chương 31: Thi thể không đầu
Chương 32: Bản báo cáo tử vong
Chương 33: Lễ tang đơn giản
Chương 34: Tô Cảnh Sâm biết sự thật
Chương 35: Nửa năm đau thương
Chương 36: Khóc trước mộ anh
Chương 37: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 38: Anh đã về (H)
Chương 39: Hai năm nhớ nhung
Chương 40: Đánh thức dục vọng
Chương 41: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 42: Chịu phạt quỳ gối
Chương 43: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 44: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 45: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 46: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 47: Chờ em tốt nghiệp
Chương 48: Siêu thị và ghen tuông
Chương 49: “Anh già rồi”
Chương 50: Hôn lễ hoành tráng
Chương 51: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 52: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 53: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 54: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 55: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 56: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 57: Đêm dài không ngủ của lão đại
Chương 58: Thượng Quan Uyển bị “bắt nạt” đến khóc (H)
Chương 59: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 60: Khoái lạc trên bàn ăn (H)
Chương 61: Gia đình bốn người hạnh phúc
Chương 62: Nghiêm Kình dạy con trai “cách yêu vợ”
Chương 63: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai?
Chương 64: Ghen tuông vì một cái nhìn
Chương 65: Đêm mưa và lời thề nguyện
Chương 66: Vết sẹo trên mặt anh
Chương 67: Uyển Uyển vuốt ve từng vết thương
Chương 68: Nghiêm Kình khóc vì vợ
Chương 69: Cuộc sống ngọt ngào sau hôn lễ
Chương 70: Lão đại Thương Kinh làm chồng hiền
Chương 71: Sênh Nhi ghen tị với ba
Chương 72: Đêm tình trên du thuyền (H)
Chương 73: Thượng Quan Uyển bị “ăn tươi nuốt sống” (H)
Chương 74: Bí mật hai năm anh giấu em
Chương 75: Nghiêm Kình quỳ xin lỗi vợ
Chương 76: Tái ngộ Tô Cảnh Sâm
Chương 77: Cha vợ cuối cùng cũng chấp nhận
Chương 78: Đêm tân hôn thứ hai (H)
Chương 79: Uyển Uyển bị anh “làm” đến ngất (H)
Chương 80: Hai đứa con làm “phi công”
Chương 81: Nghiêm Kình dạy vợ “bài học” mới (H)
Chương 82: Ghen tuông vì một tin nhắn
Chương 83: Thượng Quan Uyển chủ động cưỡi (H)
Chương 84: Cuộc sống hôn nhân ngọt đến sâu răng
Chương 85: Nghiêm Kình bị vợ “bắt nạt”
Chương 86: Đêm dài ở biệt thự (H)
Chương 87: Sênh Nhi và Thế Nhi muốn em bé
Chương 88: Thượng Quan Uyển mang thai lần hai
Chương 89: Nghiêm Kình lo lắng quá mức
Chương 90: Chồng chiều vợ đến mức kinh điển
Chương 91: Đêm tình trong phòng thai nhi (H)
Chương 92: Nghiêm Kình ghen với con gái thứ hai
Chương 93: Gia đình sáu người
Chương 94: Hôn nhân viên mãn
Chương 95: Ký ức đau thương quay lại
Chương 96: Thượng Quan Mục còn sống?
Chương 97: Âm mưu đen tối lần nữa
Chương 98: Sênh Nhi bị bắt cóc
Chương 99: Nghiêm Kình điên cuồng cứu con
Chương 100: Thượng Quan Uyển liều mạng theo con
Chương 101: Bị nhốt trong nhà kho hoang
Chương 102: Nghiêm Kình xông vào một mình
Chương 103: Cuộc chiến đẫm máu
Chương 104: Quả bom nổ tung
Chương 105: Nghiêm Kình hy sinh
Chương 106: Tin tử vong chấn động
Chương 107: Thượng Quan Uyển khóc trước mộ
Chương 108: Hai năm đau thương
Chương 109: Nhất Sênh và Nhất Thế lớn lên
Chương 110: Giấc mộng tình ái giữa đêm (H)
Chương 111: Anh đã về thật rồi (H)
Chương 112: Hai năm nhớ nhung bùng nổ
Chương 113: Lần đầu tiên tỉnh táo sau hai năm (H)
Chương 114: Chịu phạt quỳ gối
Chương 115: Cắt tóc và vuốt ve vết sẹo
Chương 116: Hai đứa trẻ khóc òa
Chương 117: Cận Khiêm và Tô Cảnh Sâm biết hết
Chương 118: Đôi nhẫn Darry Ring
Chương 119: Chờ em tốt nghiệp
Chương 120: Siêu thị và ghen tuông
Chương 121: “Anh già rồi”
Chương 122: Hôn lễ hoành tráng
Chương 123: Đêm tân hôn trong váy cưới (H)
Chương 124: Lần đầu tiên làm tình sau hai năm (H)
Chương 125: Vợ chồng mới cưới “đánh lẻ” (H)
Chương 126: Sênh Nhi và Thế Nhi khóc òa
Chương 127: Cha vợ và con rể “chiến tranh lạnh”
Chương 128: Nghiêm Kình ghen với chính con trai
Chương 129: Hạnh phúc viên mãn – Kết thúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mê Luyến Sắc Tình
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...