Mê Luyến Sắc Tình – Chương 22: Xin em đừng nhắm mắt
Mê Luyến Sắc Tình
“Xin em, đừng nhắm mắt.
Đừng bỏ rơi tôi, làm ơn.”
Nhưng dù vậy, lúc cơ thể của Thượng Quan Uyển gần như buông lỏng, cũng là giây phút mà Nghiêm Kình không còn cảm nhận được chút sự sống ít ỏi nào của cô gái nhỏ trong lòng mình nữa.
Cô lạnh tanh, chỉ có máu khắp nơi là đun nóng, đốt cháy, như dung nham mà len lỏi khắp huyết mạch của hắn.
Cơ thể hắn run lên, cũng không hề biết phía sau lưng, cánh cửa đã mở ra, một người đàn ông xa lạ bước vào.
Bà đỡ ngồi cạnh bên cũng im lặng, không dám hó hé lấy một lời, không gian tĩnh mịch như thể đang oán hận trước số phận.
Hai người đàn ông một kẻ ôm chặt lấy cơ thể của cô mà vùi mặt vào da thịt cô, chẳng biết hắn như thế nào? chỉ thấy bả vai dài rộng của hắn run lên từng đợt, hai cánh tay chắc khỏe siết chặt lấy thân thể của cô.
Gã đàn ông còn lại cũng chỉ chết lặng đờ, chén thuốc kia vốn dĩ sẽ cứu được cô, nhưng khi Cổ Mục nhìn vào đôi mắt không giấu được vẻ căm phẫn của Thượng Quan Uyển, cuối cùng trong phút sinh tử...
Hắn cũng thành toàn cho ý nguyện của cô.
Thượng Quan Uyển mất rồi, trước khi mất... Còn để lại cho Nghiêm Kình hai đứa nhỏ, thậm chí còn chưa kịp cắt dây rốn.
Hắn ngồi trên giường, mặc kệ máu thắm ướt đáy quần của bản thân, hai cánh tay nổi gồng gân xanh giữ chặt thân xác của cô, không cho bất kỳ kẻ nào chạm vào, không cho bất kỳ một ai đem cô đi, cũng không thể chấp nhận được sự thật đang diễn ra trước mắt.
Mặc dù hắn cũng đã biết, sự việc đã không còn cứu vãn được nữa rồi.
“Uyển... Em tỉnh dậy đi! Không cho phép!... Tôi còn chưa nói yêu em cơ mà? Tại sao em dám đi trước tôi?!”
“Tôi còn chưa kịp nói yêu em nữa mà... Em bỏ tôi lại cùng hai đứa nhỏ, tôi biết phải làm thế nào bây giờ...? " Không gian tĩnh lặng một lúc rất lâu, Cận Khiêm và Cận Bạc đành phải đi đến thuyết phục hắn, khuyên nhủ hắn đủ điều thì Nghiêm Kình mới chịu buông thân xác của Thượng Quan Uyển ra.
Trước khi đưa cô đi, bà đỡ có tận tay đưa cho Nghiêm Kình một chiếc kéo, thấp giọng nói với hắn.
“Tiên sinh, ngài nên cắt dây rốn cho hai đứa bé đi...”
Tròng mắt hắn co ra, tầm nhìn hạ xuống chiếc kéo rồi lại nhìn đến hai đứa bé đỏ hỏn nằm lăn đó trên giường. Nghiêm Kình nghiền răng, tay vẫn chưa khỏi run rẩy cầm lấy chiếc kéo.
Giây phút mà hắn cắt đi dây rốn, cũng chính là thời khắc hắn chấp nhận Thượng Quan Uyển đã rời đi
Tối.
Cho đến khi Nghiêm Kình hoàn toàn tỉnh táo đại, dẫu vậy, gương mặt lạnh như tiền đó vẫn không thay đổi.
Ngay khi nhìn thầy Cổ Mục, hắn đã lao đến túm lấy cậu ta.
“Không phải gia tộc của mày là thần y à?! Tại sao lại không cứu con bé?!”
Cổ Mục cười đạm một tiếng, ánh mắt nhìn đến Nghiêm Kình có chút chán nản: “Nếu Uyển Uyển mà biết mày nói những lời này, cô ấy sẽ đau lòng biết bao.”
“Chính cô ấy muốn giữ hai đứa bé! Mẹ kiếp! Thời khắc cuối cùng Thượng Quan Uyển còn nhìn tao bằng đôi mắt như hận sẽ giết chết tao nếu không cứu đứa con của cô ấy. " “Chỉ vì đứa nhỏ là con của mày đó thằng khốn!” Vừa dứt lời, Cổ Mục đã giật cổ áo ra khỏi tay của Nghiêm Kình: “Mày có tư cách gì để yêu cầu tao, trong khi cái mạng mày cũng là được Thượng Quan Uyển kéo về?!”
“Mày nói cái gì?” Ấn đường của Nghiêm Kình lập tức va lại, lỗ tai hắn lùng bùng, thật sự là nghe không hiểu Cổ Mục đang nói chuyện gì, vậy mà cậu ta chỉ đáp lại hắn bằng một tràng cười không rõ ý tứ.
Ngay sau đó, Cổ Mục liền bị người đàn ông trước mặt vật ngã ra đất, hắn điên tiết nắm đẫy cổ áo, dí đầu của Cổ Mục nện xuống mặt đất, gầm ýên một tiếng: “Mẹ kiếp! Mày vừa nói cái gì?!”
“Đồ ngu! Ha ha, đáng thương làm sao khi cả Thương Kinh đều biết nhưng chỉ riêng lão đại của bọn chúng lại “ngây ngốc” bị qua mặt suốt bao nhiêu năm liền.”
“Mày nên về hỏi đám đàn em của mày ấy, Thượng Quan Uyển đã làm gì? Trong khi tao chỉ kích động mày một chút, mày đã đuổi cô ấy đi, mấy cái tin lá cải đó cũng là tao làm đấy? Phải mà Thượng Quan Uyển chịu chọn tao thì đã là kết cục tốt đẹp rồi!”
“Mày nên nhớ cho rõ, cái mạng của mày là Thượng Quan Uyển đã dùng mạng sống của chính mình để cứu về!
Thật đáng thương khi đến cuối đời cô ấy vẫn không có được tình yêu.”
Kể từ ngày hôm đó, những gì mà Cổ Mục nói cho Nghiêm Kình biết dường như đã in sâu vào tâm trí hắn.
Không một giây phút nào hắn lại có thể quên đi được.
Thậm chí, sau khi tỏ tường toàn bộ sự việc, cả Thương Kinh đều phải chịu đựng lôi đình kinh hoàng của Nghiêm Kình, nhưng bọn họ ngay cả một lời cũng không dám hó hé, chỉ biết im lặng hứng chịu trận đòn roi trừng phạt từ vị lão đại của mình.
Thậm chí Nghiêm Kình đã lên nòng, hướng họng súng vào chính hai kẻ đắc lực luôn đi bên cạnh mình. Hắn cho bọn họ một hai lựa chọn, một là cút khỏi Thương Kinh, hai là “chết”!
Nhưng Cận Khiêm và Cận Bạc thà chọn cái chết, chứ nhất định không rời xa hắn.
Những ngày sau khi Thượng Quan Uyển mất chính là chuỗi thời gian Nghiêm Kình đắm mình trong cơn say.
Hắn say mèm, say đến mức không nhận diện được ai với ai, trong mắt hắn nhìn đâu cũng đều ra Thượng Quan Uyển.
Có lúc hắn lầm lì im lặng, có lúc hắn phát điên như những cơn “cuồng loạn” mà đập phá, có lúc lại khóa cửa nhốt mình trong phòng. Mà căn phòng khắp nơi đều là hình ảnh của cô, dày đặc đến vậy nhưng hắn vẫn không cảm nhận được hơi ấm quen thuộc kia nữa.
Vị lão đại cao ngạo, lạnh lùng của Thương Kinh giờ phút này lại yếu đuối đến không thể ngờ được, thậm chí Cận Khiêm và Cận Bạc vì lo sợ hắn mất tỉnh táo như vậy sẽ bị “ám sát” nên ráo riết trực chờ bên cạnh.
Nhưng có trời mới biết, chính hắn cũng đã muốn cút khỏi thế gian này rồi. Mỗi một ngày mở mắt ra không nhìn thấy Thượng Quan Uyển, mỗi một ngày thức dậy với nỗi ăn năn dằn vặt trong lòng, hắn muốn chết.
Muốn chết đến mức có những khi họng súng kề sát thái dương nhưng kịp thời bị Cận Bạc lao đến.
“Lão đại! Nếu ngài chết! Hai đứa trẻ phải làm sao bây giờ?! Bé con đã không có mẹ, bây giờ lại còn mất cả cha... Lão đại! Ngài cũng hiểu cảm giác của trẻ mồ côi là như thế nào cơ mà?!”
Ừ, đúng vậy. Hắn hiểu cảm giác “mồ côi” hơn ai hết, một kẻ đã ăn đong sống chết bao năm, tình cảm gia đình là thứ Nghiêm Kình không bao giờ có được.
Nhưng hắn lại cố dành dụm từng chút ít “tình cha, tình mẹ” mà nuôi dưỡng Thượng Quan Uyển, không muốn để cô phải lầm than giống hắn.
Nếu con của hắn rơi vào hoàn cảnh đó, bọn chúng chẳng phải sẽ ăn đong ở bùn lầy suốt cả quãng đời còn tại hay sao?
Chỉ có như thế, tay súng của Nghiêm Kình mới hạ xuống, cả cơ thể của hắn cũng sụp đổ, quỳ gối dưới đất mà ôm ôm lấy đầu mình.
Hai đứa trẻ đó cũng chính là hình phạt mà cô dành cho hắn đúng không?
Hắn không thể chết...
Vì chúng, hắn không có quyền được chết! Cô muốn trừng phạt hắn, dùng cách này mà khiến hắn đau khổ, chỉ cần nhìn vào con liền sẽ nhớ đến những lỗi lầm mà hắn đã gây ra cho cô.
Có phải như vậy không?
--------------------------------------------------








![[⚡️Cao H, NP] Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-49456-1781538934-150x150.webp)




