Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 81

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Newyork, mặt trời lên cao.

Trên quảng trường, đang cử hành triển lãm khoa học kỹ thuật ngoài trời,

kỹ thuật điện tử tân tiến nhất được trưng bày ở chỗ này, những người đến xem đặc biệt nhiều, đều là người thích sản phẩm điện tử .

Nhưng ở trong đám người nơi này, còn có một người hoàn toàn không quan

tâm đối với mấy sản phẩm này, người này chính là Văn Long, hai tay anh

ta cắm túi, anh ta chính là người không tinh thông máy vi tính làm sao

lại xuất hiện tại nơi này?

Anh ta thở dài một cái, gọi một tiếng: "Tiểu Nặc, cháu cũng không nên chạy xa."

Đúng, anh ta xuất hiện tại nơi này, hoàn toàn cũng bởi vì cậu nhóc trước mặt hưng phấn tới cực điểm, anh ta căn bản cũng không muốn nhìn xem

những thứ mà bản thân anh ta không hiểu, nhưng cậu nhóc này vừa giả bộ

đáng thương, vừa uy hiếp, làm cho anh ta cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp.

Một đấng mày râu cùng với đứa bé đến xem triển lãm chết tiệt này, thật

là nhìn sao cũng đều cảm thấy kỳ cục, Văn Long cuối cùng thở dài một

cái, chuyện như vậy làm sao lại rơi vào trên người của mình.

Tiểu Nặc vẫn luôn thích nhất là đồ chơi, trước kia thời điểm ở Hương

Cảng, Ngải Sâm thường sẽ cho c//u cậu một vài Software* đặc biệt, lại được c//u cậu tu sửa thì sẽ có công dụng khác, nghĩ tới đây, c//u cậu hình như

cũng hơi nhớ Ngải Sâm.

* Software: phần mềm

Nếu chú ấy ở cùng với mình, cũng sẽ cùng c//u cậu nghiên cứu những thứ

này, mà chú Văn Long này, lại cũng chỉ là kiền ba ba đứng ở một bên.

Lúc này, bầu trời chợt bay tới mây đen, che kín mặt trời, bao phủ không gian trở nên u ám.

Văn Long nhìn bầu trời, xem ra trời sắp mưa, lập tức tiến lên, nói: "Trời sắp mưa, đi về thôi."

Tiểu Nặc gật đầu một cái, c//u cậu biết, lập tức phải đi về trò chuyện

video với mẹ rồi, nghĩ tới đây, c//u cậu cũng bỏ lại những thứ đồ yêu

thích, đi theo Văn Long rời đi.

Sắc trời càng ngày càng u ám, vài giọt mưa đã rơi xuống, Văn Long kéo Tiểu Nặc đang muốn đi tới xe riêng dừng ở ven đường.

Đùng!

Một tiếng vang thật lớn, vào lúc Văn Long mang theo Tiểu Nặc đến gần,

một chiếc xe hạng nặng trong nháy mắt đụng đổ xe riêng ven đường, dưới

con mắt của tất cả mọi người.

Văn Long đưa tay nhanh nhẹn ôm Tiểu Nặc lên, tránh thoát đánh thẳng vào, Tiểu Nặc được anh ta bảo vệ ở trong ngực, không có bị thương.

Lúc này, người chung quanh cũng bị tình cảnh này hù dọa, không ngừng

chạy loạn, người bảo vệ âm thầm thấy tình huống vọt ra toàn bộ, vây

quanh Văn Long và Tiểu Nặc.

Từng bước một đi tới hướng xe khác, vậy mà, vừa lúc đó, một chiếc xe tải chợt lái tới hướng bọn họ, lấy một góc cua hoàn mỹ.

Bánh xe ma sát với mặt đất bắn ra tia lửa, cả đuôi xe tải lọt vào trước mặt bọn họ, ngăn cản đường đi của bọn họ.

Toàn bộ người chung quanh kinh hoảng chạy thục mạng, bầu trời, cũng trong nháy mắt hạ xuống mưa xối xả như trút nước.

"Anh Long, anh mang Nặc thiếu gia đi trước, chúng em sẽ yểm hộ." Giọng

thuộc hạ phá vỡ mưa to, cũng đã làm xong công tác chuẩn bị yểm hộ.

Nhất thời, ở mặt đường vốn là náo nhiệt, ở trong cơn mưa to, tiếng súng nổ lớn.

Văn Long mang theo Tiểu Nặc sát người, cho nên, vì an toàn của cậu nhóc này, bọn họ phải rút lui bằng tốc độ nhanh nhất.

Trong chớp nhoáng này, số lượng kẻ địch đông đảo, vô số đạn bắn càn quét ngăn trở bọn họ đi tới, người bọn họ bảo vệ không ngừng ngã vào trong

vũng máu, tiếng đạn gào thét, phá vỡ cơn mưa to.

Nhưng trước mắt mà nói, không biết đối phương có bao nhiêu mai phục, hơn nữa, mục đích của bọn họ là gì?

Mà lúc này đây, bên này Newyork bão táp, trấn nhỏ bên kia lại có vẻ hết

sức yên tĩnh, gió biển mang theo mùi thơm ngát của hoa chanh nở rộ, thổi vào biệt thự xa hoa.

Trên giường lớn, Trình Du Nhiên lười biếng nằm, trên mặt nâng lên nụ

cười nhàn nhạt, cô lật người, cảm thấy tia sáng chói mắt chiếu vào, cô

chậm rãi mở mắt ra.

Nhớ tới đêm qua Viêm Dạ Tước hôn dịu dàng, gương mặt lộ ra đỏ thắm, song cuối cùng lại bị bọn Bôn Lang bỗng nhiên xuất hiện đánh vỡ, nghĩ tới

đây, sắc mặt càng thêm hồng.

Cô ngồi dậy, bụng thật đúng là đói, nghĩ thầm, một lát ăn xong điểm tâm, phải đi nói chuyện video với con trai.

Hơn một tuần không gặp c//u cậu, cũng không biết gần đây c//u cậu đang làm gì.

Nghĩ vậy, Trình Du Nhiên xuống giường, mặc áo khoác vào xuống phòng ăn

lầu dưới, trên mặt bàn đã sớm chuẩn bị xong bữa ăn sáng phong phú, nhưng lại không có người nào.

Chỉ có một người làm đưa một ly nước trái cây cho cô, nói: "Trình tiểu

thư, thiếu gia đang nói chuyện với Viêm tiên sinh, cho nên, ngài ấy có

chuyển lời bảo cô tự dùng bữa ăn sáng."

Bọn họ luôn nói chuyện không hết, xem ra là vì chuyện Lục Tường.

Trình Du Nhiên thở dài một cái, ngồi xuống ăn điểm tâm, ăn ăn, trong đầu hiện lên hình ảnh mấy ngày qua, mặc dù không yên ả, nhưng lại khiến cô

cảm giác đặc biệt ấm áp.

Nhớ tới sáu năm trước, anh bị thương khắp người, trong tròng mắt sâu

thẳm, câu nói dịu dàng kia, cô không biết vì sao, thật sự tin, anh sẽ

phụ trách. . . . . .

Chỉ là, trải qua năm tháng dài đằng đẵng, cô mới thật sự cho rằng đó

chính là một lời nói dối, mình ngu đến mức bị người ta cưỡng bức xong,

còn có thể tin tưởng câu nói kia, cho nên, cô không suy nghĩ thêm nữa,

chỉ muốn sống tự tại qua ngày với Tiểu Nặc.

Lại không nghĩ rằng, anh sẽ xuất hiện, không để ý cô nguyện ý hay không, bắt cô ở bên cạnh anh, cô kinh ngạc, cô khiếp sợ, khách qua đường biến

mất sáu năm lại bỗng xuất hiện lần nữa.

Náo loạn cuộc sống của cô và Tiểu Nặc, nhưng căn bản không nhớ rõ cô, không nhớ rõ chuyện ban đầu, cho nên trong lòng tức giận.

Nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện, tức giận dần dần biến mất, khi hoài nghi anh mất trí nhớ, cô lại có ý nghĩ nói cho anh biết suy nghĩ của

mình.

Thử một lần xem anh có thể nghĩ đến cái gì từ trong lời nói của cô hay không. . . . . .

Lúc Trình Du Nhiên suy tư, Viêm Dạ Tước đi vào, nhìn cô ngẩn người, đụng đầu của cô, nói: "Đang suy nghĩ gì?"

Trình Du Nhiên chợt lấy lại tinh thần, liền thấy khuôn mặt lạnh lẽo của

Viêm Dạ Tước, hướng chỗ bên cạnh ngồi xuống, sao chỉ có một mình anh,

Daniel đâu?

Viêm Dạ Tước thuận tay cầm nước trái cây cô mới vừa uống một hớp, uống

một hớp, trầm giọng nói: "Nửa giờ sau, chúng ta sẽ rời đi."

"Viêm Dạ Tước." Trình Du Nhiên nhìn anh rất tự nhiên uống nước trái cây của mình, trầm mặc một chút, chợt gọi anh.

Viêm Dạ Tước quay mặt sang, nhìn cô, hình như nhìn ra được cô có lời

muốn nói, mà Trình Du Nhiên thật sự có lời muốn nói, muốn nói cho anh

biết chuyện đêm sáu năm trước, muốn nói cho anh biết chuyện Tiểu Nặc,

cho dù anh không nhớ rõ, không tin, cũng quyết định nói.

"Viêm Dạ Tước, nếu như tôi nói. . . . . ." Trình Du Nhiên rốt cuộc mở

miệng, nhìn Viêm Dạ Tước, trong lòng vẫn quyết định nói ra. . . . . .

Viêm Dạ Tước để ly nước trái cây xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô, Trình

Du Nhiên hít sâu một hơi: "Nếu như mà tôi nói, sáu năm trước chúng ta. . . . . ."

"Lão đại, bọn Văn Long bị tập kích ở Newyork." Bôn Lang vội vã đi tới

hướng bên này, cắt đứt lời của cô..., vội vàng nói: "Tiểu Nặc bị chúng

bắt đi!"

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 81

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 81
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...