Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 56

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kết quả, kỹ thuật bắn của Trình Du Nhiên nát tới cực điểm thật đúng là

ghi vào kỉ lục vĩ đại, hai ngày cộng lại bắn gần 1000 phát súng, bình

thủy tinh còn an nhiên đứng sừng sững ở đó, sở trường dùng dao xác suất

trúng 100%, tỉ lệ cầm súng chính xác ở con số không, lần nữa chứng minh, cô căn bản cũng không thể liệu trước, thật không biết phát súng khi đó

bắn trúng thế nào.

Kiên trì đến hết nửa ngày, bây giờ cô vừa mệt vừa đói, mà vẫn còn không thể xong, đây quả thực là hành hạ.

Pằng, cô nả một phát súng nữa, Bôn Lang ở bên cạnh nóng nảy hô to gọi

nhỏ: "Đầu ruồi*, lỗ hổng, mục tiêu ba điểm trên một đường thẳng, chị hai ơi, rốt cuộc chị có nghe em nói hay không, chị còn tiếp tục thế này

nữa, hai chúng ta không có cách nào ăn cơm trưa đâu."

* Đầu ruồi của súng.

Bôn Lang nói thế nào cũng đã từng thay Viêm bang dạy ra không ít tinh

anh súng bắn tỉa, thế nào vừa đến trên người cô liền hoàn toàn không có

công hiệu, quả thật chính là trăm phát trăm không trúng, anh ta thật là

khổ sở, tại sao lại nhét hàng này vào trên người mình, hiện tại làm cho

anh đói bụng lắm rồi, nhưng lão đại đã hạ lệnh, hôm nay không làm được,

không thể ăn cơm.

Vì sao số anh ta lại khổ thế này, vào lúc Bôn Lang cảm khái thê lương

trong lòng, Trình Du Nhiên trừng mắt liếc anh ta một cái, "Tôi nói rồi,

đừng gọi tôi là chị hai."

Chị hai này, nghe thế nào đều giống như bà cô lớn tuổi, nghe hết sức khó chịu.

"Vậy em gọi là chị dâu, van cầu chị bắn trúng một phát súng thôi." Bôn

Lang làm ra dáng vẻ cầu khẩn, dù may mắn bắn trúng cũng tốt, dù sao cũng coi như là tạm thời vượt qua kiểm tra rồi.

Chợt, Trình Du Nhiên cầm súng hướng anh ta, quát lớn: "Ai là chị dâu anh, nói thêm câu nữa thử xem."

Biết cô gái này không phải dạng dễ chọc, anh ta xem như đã lĩnh giáo

qua, chị dâu đặc biệt này thế nhưng có thể hòa tan trái tim lạnh lẽo của lão đại, đã siêu cấp giỏi rồi.

Đợi chút, cái tư thế này, động tác bóp cò súng này thật đúng là hoàn mỹ, Bôn Lang vội vàng mở miệng nói: "Cô, cô...cô đừng động, giữ vững cái tư thế này, chuyển 90 độ hướng bình thủy tinh bên kia."

Trình Du Nhiên chợt giữ vững được, chậm rãi xoay người, cô cũng rất hi vọng lần này trúng đích, sau đó có thể đi ăn cơm.

Chuyển đến 90 độ, cô đang muốn nổ súng, theo Bôn Lang nói nhắm ngay ba

điểm trên một đường thẳng, một bộ dáng vẻ nghiêm túc, chuẩn bị nổ súng.

Chợt, một trận gió thổi qua, truyền đến mùi thơm thịt nướng.

Trình Du Nhiên hít sâu một hơi, nuốt một ngụm nước bọt, là ai, là ai đem đồ ăn đến thử cô vào lúc này?

Cô quay đầu hướng nơi truyền tới mùi thơm, chỉ thấy trong tay Tiểu Nặc

cầm nĩa và cái khay, thảnh thơi ngồi ở cách đó không xa, hai chân bắt

chéo, ngước mắt nhìn mẹ, nói: "Mẹ, đừng phân tâm, mẹ nhất định có thể

bắn trúng một phát này."

Nói xong, c//u cậu đem một khối thịt nướng thơm ngát bỏ vào trong miệng,

cử động này, quả thật muốn khiến Trình Du Nhiên tiến lên xách c//u cậu ra.

Nhưng dường như cũng không chỉ có một mình c//u cậu, phía sau c//u cậu còn

có bọn Văn Long và Đan Hùng, còn có quản gia, mọi người đều nướng thịt ở trong vườn hoa, thỉnh thoảng xem người luyện kỹ thuật bắn bên này, thật đúng là một sự hưởng thụ, nhưng nhìn lâu, cũng có chút bất đắc dĩ mà

lắc đầu, xem ra, chị dâu của bọn anh muốn luyện tốt kỹ thuật bắn, thật

đúng là chuyện rất khó giải quyết.

Trình Du Nhiên nhìn bọn họ ở đó bầy thịt nướng, gân xanh trên trán đột

nhiên dày đặc, thu hồi cử động vừa rồi, cầm súng đi tới hướng bọn họ.

"Các người muốn ăn thì không thể đi xa một chút à?" Trình Du Nhiên quát lớn.

Văn Long lắc đầu một cái, khóe miệng mang theo một tia cười tà, nói:

"Chị dâu, chúng em đều vì chị mới nghĩ ra phương pháp này, chị còn mắng

chúng em."

"Mẹ, lão đại nói rồi, mẹ không trúng thì không thể ăn, chúng con nướng

thịt ở chỗ này, mẹ có thể nhân cơ hội len lén ăn." Tiểu Nặc đưa cái mâm

cho mẹ, nhưng c//u cậu đau lòng vì mẹ, đối với mẹ mà nói, có thể không mua quần áo đẹp, có thể không mua mỹ phẩm, nhưng ăn cơm, ngủ là chuyện cần

thiết, hơn nữa, đây là khẩu vị mẹ thích nhất.

"Mẹ, đây là thím Vân làm đó."

"Thím Vân?" Trình Du Nhiên hơi kinh ngạc mà nhìn con trai.

"Chị dâu, thì ra trong nhà chị giấu một đầu bếp giỏi như vậy, không giới thiệu sớm, nhất định chờ lão đại kêu em đi mời người tới mới biết." Đan Hùng ăn một khối thịt nướng, mở miệng nói.

Lần này trở lại từ nhà họ Mộ, mọi người mở miệng ngậm miệng đều bắt đầu

gọi cô là chị dâu, vào lúc này, cô bắt đầu nhớ nhung cảm giác Bôn Lang

gọi mình là chị hai.

Nhưng là, thằng nhóc Đan Hùng kia nói gì, đi mời thím Vân tới?

"Lão đại nghe Tiểu Nặc nói chị thích ăn thức ăn thím Vân làm, cho nên,

hôm trước hai chúng em liền mời bà ấy tới đây." Phi Ưng trầm giọng nói.

Lúc này, thím Vân đi ra từ trong biệt thự, trong tay còn cầm cơm chiên

cô thích ăn nhất, đưa tới trước mặt cô, Trình Du Nhiên nuốt một ngụm

nước bọt, cái này đích xác là hấp dẫn nhất, song lại cảm động, Viêm Dạ

Tước thế nhưng đón thím Vân đến vì cô.

Được rồi, nếu tất cả bọn họ nói len lén ăn một chút là được, bởi vì cô

thật đói bụng, nghĩ vậy, đang muốn đưa tay đón lấy bữa ăn thím Vân cho,

ăn một miếng.

Liền bị một bàn tay vô cùng quen thuộc bao trùm lên đầu cô, cử động này

hết sức quen thuộc, cũng chỉ có một người sẽ làm như vậy, dù không cần

quay đầu lại cô cũng biết người nào.

Đáng chết, cô hóa đá trong nháy mắt!

Thân hình cao lớn của Viêm Dạ Tước đứng ở sau lưng cô, hơi thở lạnh lẽo

khuếch tán, đúng vậy, sống lưng Trình Du Nhiên cảm thấy mát lạnh.

Cô chậm rãi lấy lại tinh thần, nhìn nét mặt không chút biểu tình kia, trong lòng vẫn còn tính toán xem phải nói thế nào.

Lại bị một câu nói của anh làm cho khiếp sợ, "Ăn xong, tôi dạy em luyện súng."

Trình Du Nhiên bị hóa đá lần nữa, lời này là anh nói sao? Anh thật sự

đứng sờ sờ ở trước mặt mình, lời này là khạc ra từ trong miệng của anh.

Cô rốt cuộc thở dài một hơi, giống như là lấy được giải phóng, hưng phấn cầm cái mâm đi tới trước bàn, vừa ăn vừa khen: "Thím Vân, con thật sự

quá nhớ món ăn thím làm."

Nói xong, cô hướng Viêm Dạ Tước hỏi: "Tay nghề của thím Vân rất tốt, anh không muốn thử một lần à?"

Cô làm ra bộ dạng rất rộng rãi, bảo Viêm Dạ Tước thử một lần, nhưng

trong lòng cũng phỏng đoán anh sẽ không ăn, cô chỉ tùy tiện mở miệng nói một chút mà thôi.

Nhưng cô không ngờ chính là, Viêm Dạ Tước lại ngồi xuống đối diện với

cô, đưa tay cầm lấy cơm chiên cô ăn, ăn vài miếng, Tiểu Nặc ầm ĩ muốn

cướp đồ ăn.

Cử động của lão đại cũng làm cho mọi người có chút kinh ngạc, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, nói như vậy, lão đại sẽ không mắng bọn họ, song, thở phào nhất chính là Bôn Lang, anh ta rốt cuộc có thể tự do, cũng có thể

ăn đồ ngon, bởi vì, lão đại nói anh sẽ tự mình dạy chị dâu.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...