Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 55

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Du Nhiên liếc nhìn con trai, thằng nhóc này bình thường cũng không nghe lời như vậy, Viêm Dạ Tước chỉ cho một ánh mắt, c//u cậu liền ngoan

ngoãn đứng lên, đối với mẹ nó thì chỉ biết đối nghịch, mọi người nói con gái lớn không dùng được, cô nghĩ cảm khái là con trai lớn nói không

chừng cũng không giữ được.

"Đi, về nhà." Giọng Viêm Dạ Tước vang lên trầm thấp, người đã xoay người đi ra bên ngoài, bước chân rất nhanh.

Trình Du Nhiên nghe hai chữ về nhà kia, ấm áp, cũng không có dừng lại

lâu, lôi kéo con trai nhanh chóng đuổi theo bước chân của Viêm Dạ Tước,

Bôn Lang cũng cầm lấy hành lý của bọn họ từ gian phòng, rất nhanh sẽ

tiến vào xe, rời khỏi nhà họ Mộ.

Mộ Vi Chi nhìn bọn họ rời đi, chỉ đứng lẳng lặng tại chỗ, dáng vẻ xem ra hết sức bình tĩnh, cũng không nói gì, ngồi xuống, tiếp tục dùng bữa ăn.

"Anh rể ngàn vạn lần không thể đồng ý Viêm Dạ Tước, em không tin không

có ai đầu tư cho bệnh viện." Nhã Cầm khoái nhân khoái ngữ*, bị chị gái

cho một ánh mắt, không dám nói tiếp.

* Khoái nhân khoái ngữ: ý chỉ con người thẳng thắn.

Mà lúc này đây, Vạn Tuyết Cầm rốt cuộc không nhịn được, mở miệng nói: "Vi Chi, ông định làm như thế nào?"

Mộ Vi Chi giương mắt, nhìn Vạn Tuyết Cầm, nói: "Vì nhà họ Mộ, tôi sẽ tìm Viêm tiên sinh thảo luận."

"Vậy ông đồng ý yêu cầu của cậu ta ư?" Phản ứng đầu tiên của Vạn Tuyết Cầm chính là cái này.

"Chuyện này đến lúc đó rồi nói." Mặc dù Mộ Vi Chi nói như vậy, nhưng

trong lòng rất rõ ràng, thời gian của ông không dài, phải mau sớm xử lý

xong việc này, về phần con gái Du Nhiên của ông, nếu như là ở chung một

chỗ cùng Viêm Dạ Tước, như vậy ông cũng không tính là yên tâm.

Lúc này, Trình Du Nhiên ngồi ở trong xe, trong lòng còn đang rung động

vì chuyện vừa rồi, trước kia anh chỉ nói cô là người Viêm bang, là thuộc hạ của anh, nhưng vừa nãy, anh cư nhiên mở miệng nói cô là cô gái của

anh, nghĩ tới đây, trong lòng Trình Du Nhiên dâng lên gợn sóng, không tự chủ quay đầu nhìn về phía Viêm Dạ Tước, nhìn từ góc độ này, đường cong

cương nghị phác hoạ một loại đặc biệt cùng lạnh lùng, anh đang nhắm mắt

nghỉ ngơi, dựa vào thành ghế.

Tuy nhiên lúc Trình Du Nhiên nhìn anh, anh chợt mở mắt ra, ngưng mắt nhìn cô.

Trình Du Nhiên hít sâu một hơi, lấy dũng khí hỏi: "Vừa rồi tại sao anh phải nói như vậy?"

Cái gì là cô gái của anh, về nhà cùng anh, cô không cách nào hiểu, rốt

cuộc anh đang suy nghĩ gì, muốn làm gì, tại sao nói muốn cô thừa kế bệnh viện?

Thân thể Viêm Dạ Tước nghiêng về phía trước, nhìn Trình Du Nhiên, sắc

mặt bình tĩnh, nói: "Đây không phải chuyện em muốn làm khi trở về

Newyork sao?"

"Dù tôi muốn làm, anh cũng không nên nói như vậy, tôi không phải là cô

gái của anh." Giống như có thể làm cô gái của anh thì cô nên cảm thấy

vinh hạnh, loại cảm giác này khiến cô khó chịu cực kỳ.

Viêm Dạ Tước giống như là nổi giận, bị cô nói cho nổi giận, nắm lấy cánh tay cô, lạnh giọng khẳng định: "Bây giờ em chính là!"

Trình Du Nhiên bị cặp mắt tối sắc bén làm ngơ ngẩn, bởi vì lời anh nói, trong lòng ngẩn ra, muốn tránh, "Tôi mới không cần ——"

Lời kế tiếp, trong nháy mắt đều bị nụ hôn của Viêm Dạ Tước bao phủ.

Viêm Dạ Tước thừa dịp cô không để ý, tức giận bắt môi cô làm tù binh,

vào lúc cô nói chuyện, trong nháy mắt khiến nụ hôn sâu hơn.

Tư vị tươi mát mê người làm cho anh lưu luyến quên về, không bao giờ muốn rời đi nữa.

Tay anh đặt ở hông cùng trên lưng cô, giam cầm cô, xuyên thấu qua y

phục, cũng có thể cảm nhận được vẻ ấm áp mê người từ trên da thịt cô

truyền đến, hôn bá đạo mà mang theo tức giận, giống như là đang cảnh cáo cô vừa nói chuyện không nên nói.

Thình lình hôn khiến Trình Du Nhiên hoàn toàn kinh ngạc, cánh tay anh

không để cho cô có thể phản kháng, cả người dán chặt lồng ngực lửa nóng

của anh.

Trình Du Nhiên trợn tròn mắt to, sững sờ nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh

lùng, chóp mũi cao thẳng nhẹ nhàng đụng vào gương mặt cô, cảm nhận được

anh hôn bá đạo lại dịu dàng cùng thở dốc của phái nam, đều như dòng điện mãnh liệt nhất, điện làm toàn thân cô tê dại, để cho mặt cô trong nháy

mắt đỏ bừng, mùi hương đặc biệt trên người anh chui vào chóp mũi theo

đường hô hấp.

Trình Du Nhiên run nhẹ, lực cánh tay Viêm Dạ Tước càng thêm buộc chặt,

kết thúc nụ hôn này, giọng nói hùng hậu vang lên bên tai cô: "Hiện tại,

em rõ ràng rồi chứ?"

Trình Du Nhiên hơi luống cuống tay chân, chớ nói chi là trả lời câu hỏi của anh.

"Tại sao là tôi?" Cô muốn biết, tại sao là cô, rõ ràng anh là người hay

quên, không nhớ rõ sự việc sáu năm trước, cô cũng tự nói với mình vô số

lần, hãy xem đó như là tình một đêm, không nên suy nghĩ nhiều, anh thế

nhưng lại xuất hiện lần nữa, nhất định mang cô theo bên người, bây giờ

còn nói muốn cô làm cô gái của anh.

"Em có tư cách này." Viêm Dạ Tước nói rất đơn giản, ở phương diện tình

cảm, anh luôn luôn không giỏi mở miệng, trong nháy mắt chỉ nghĩ ra một

câu nói này.

Nhưng Trình Du Nhiên lại nhất thời cứng đờ, cũng bởi vì cô có tư cách này, cô cũng biết, không có chuyện gì tốt.

Rất nhanh, cô khôi phục vẻ mặt lười biếng trước sau như một, nói: "Thật

đúng là đa tạ lão đại Viêm cho tôi cái vinh hạnh này, nhưng tôi muốn

nói, bản thân tôi không thích hợp vào hắc đạo, hơn nữa sẽ không tìm

người hắc đạo ở cùng nhau."

Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, thật không biết trong đầu cô lắp ráp thứ gì, trả lời anh cái này.

Trình Du Nhiên thấy anh không nói lời nào, lại tiếp tục nói: "Tôi chính

là bác sỹ có sở trường dùng dao, cầm súng chỉ e rằng tôi không thích

hợp, không bằng lão đại để cho tôi cùng Tiểu Nặc trở về Hongkong." Cô

không cần tư cách đó, nếu chỉ là như vậy, cô chỉ muốn cùng Tiểu Nặc trở

về sinh hoạt bình thường.

Song cô lại nghĩ thế nào cũng không ra Viêm Dạ Tước cũng sẽ vui đùa với

cô, "Không biết dùng súng, từ hôm nay trở đi, luyện sẽ biết."

Trình Du Nhiên muốn coi những lời này chỉ là nói giỡn, nhưng cuối cùng

cô sai rồi, mà là lỗi lầm nghiêm trọng, thật không biết trước mặt Viêm

Dạ Tước, cô nói chuyện đều giống như nói Thiên Thư* ư? Vì sao người đàn

ông này nghe không hiểu?

* Thiên Thư: văn chương chữ viết khó hiểu hoặc khó đọc.

Sau khi cô nói toàn những lời không thích hợp, anh thế nhưng phân phó

Bôn Lang dạy cô luyện súng, hơn nữa còn yêu cầu trong vòng hai ngày, bắn vỡ bình thủy tinh xa mười mét

Vào lúc cô phải sống với hắc đạo, còn phải huấn luyện, kết quả, một ngày đi qua, tay nắm súng của cô bắt đầu đau nhức, cũng không bắn trúng

giữa, Bôn Lang luôn được coi là Súng Thần cũng sắp phát điên vì cô,

hướng cô cầu xin: "Chị hai, chị còn bắn không trúng, hôm nay em đây có

thể sẽ rất bi thảm, chị xem như tội nghiệp cho em đi."

"Cái gì mà chị hai, tôi rất già à?" Trình Du Nhiên liếc Bôn Lang, cầm

lấy súng, vào lúc này, cô thật vẫn cầm súng khơi lên tranh luận, cô cũng không tin không bắn trúng một lần!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...