Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa – Chương 142

Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn người dối trá trước mắt, nhìn thế nào đều cảm thấy không vừa mắt, Tiểu Nặc hơi hơi nhăn lỗ mũi, chỉ vào trên bàn cạnh bên nói: "Mẹ, con muốn ăn bánh ngọt."

Giọng nói non nớt truyền đến, trong nháy mắt phá vỡ tình thế giương cung bạt kiếm, Viêm Hạo Thừa chấn động trong lòng, thầm nghĩ những lời đứa nhỏ này vừa nói, chỉ bởi vì nó thích ăn bánh ngọt, hay là tính làm như vậy, nếu như là vế sau, đó cũng quá yêu nghiệt?

Không trách được Viêm Lệnh Thiên coi trọng nó như vậy, nói không chừng nó rất nhanh có thể trở thành Viêm Dạ Tước tiếp theo, thậm chí kinh khủng hơn, nhìn chằm chằm Tiểu Nặc, trong mắt Viêm Hạo Thừa thoáng qua sát khí, giữ lại đứa nhỏ này sẽ rất nguy hiểm!

Mặc dù chỉ là một thoáng, nhưng vẫn bị Viêm Dạ Tước bắt được, Viêm Hạo Thừa thế nhưng nổi lên sát tâm đối với con trai anh, quả thật không biết sống chết.

Hừ lạnh một tiếng, trên mặt Viêm Dạ Tước tràn đầy lãnh khốc, hòa lẫn sát khí lạnh lẽo mãnh liệt đánh về phía Viêm Hạo Thừa, tựa như một con sư tử giận dữ, lúc nào cũng có thể khởi xướng một kích trí mạng, hơi thở bá đạo rõ ràng nói cho đối phương biết, không nên có bất kỳ chủ ý nào, nếu không lập tức đổ máu tươi tại chỗ.

Cảm nhận được lão đại tức giận, Bôn Lang và Đan Hùng đều tiến vào trạng thái chiến đấu, đôi tay rời đến đặt ở gần vị trí để súng, chỉ cần lão đại ra lệnh, lập tức khiến bữa tiệc này biến thành địa ngục.

Viêm Hạo Thừa không thể nghĩ đến sẽ đưa tới phản ứng lớn như vậy, trong lòng cũng hối hận vì kích động vừa rồi, một đứa bé mà thôi, cho dù trưởng thành cũng là chuyện của mười năm sau, khi đó Viêm Dạ Tước đã sớm bị mình giải quyết, làm sao có thể còn tồn tại uy hiếp, xem ra Viêm Lệnh Thiên nói coi trọng nó là lừa gạt.

Nghĩ thông suốt những thứ này, trên mặt Viêm Hạo Thừa nhất thời trở nên ấm áp, tràn đầy yêu mến nói: "Muốn ăn bánh ngọt gì cứ việc nói, cháu tên là Tiểu Nặc đúng không, tôi là anh cả của cha cháu, lại nói cháu còn phải gọi tôi một tiếng bác cả đấy." Nói xong, chuẩn bị đưa tay đi sờ đầu Tiểu Nặc .

Tiểu Nặc lại càng hoảng sợ, mặc dù c//u cậu không biết sát khí kia là gì, chỉ là ánh nhìn của Viêm Hạo Thừa khiến hô hấp của c//u cậu đột nhiên dừng lại, chờ sau khi lão đại ra hiệu thì c//u cậu mới phản ứng kịp, bây giờ lại còn muốn sờ đầu tôn quý nhất của c//u cậu, thật sự để cho bác ta sờ thì sau này c//u cậu cũng không cần lăn lộn nữa.

Kể từ ngày mẹ đi theo lão đại thì c//u cậu thường dùng đến cái đầu này, trong lòng c//u cậu, nếu lão đại là hắc đạo, về sau c//u cậu cũng nhất định phải hắc đạo.

Vèo một cái, thân thể nhỏ nhanh nhẹn nhảy ra, hoàn toàn không cho Viêm Hạo Thừa mặt mũi đi tới bàn bên cạnh, coi như bác ta căn bản không tồn tại.

Viêm Dạ Tước hừ lạnh lần nữa, cặp mắt lạnh lùng quét trên người Viêm Hạo Thừa, mới lôi kéo Trình Du Nhiên đi theo.

Viêm Hạo Thừa tức giận hận không thể trực tiếp rút súng, chỉ là cuối cùng anh ta vẫn phải nhịn xuống, đừng nói anh ta chưa chắc có thể giết được Viêm Dạ Tước, coi như có thể giết chết anh hiện tại cũng không thể giết, nhắm mắt ngay sau đó rất nhanh mở ra, trên mặt trong nháy mắt thay bằng nụ cười thân sĩ, bưng ly rượu đỏ bên cạnh lên, đi tới chỗ khách phía dưới.

Hai phe tiếp xúc mặc dù chỉ dùng thời gian hơn một phút đồng hồ, nhưng cơ hồ tất cả các thế lực lớn đều chú ý tới, mặc kệ Viêm Hạo Thừa muốn làm gì, quyết định của Viêm Dạ Tước bọn họ cũng không thể sao lãng, chờ hai phe tách ra, trong lòng bọn họ mới thở phào một cái, có điều trên mặt cũng lộ ra một tia lo lắng, rượu tối nay quả thật không dễ uống.

"Tiểu Nặc, chào con, ăn cái này." . Lâm mỉm cười đi tới, đem cái khay trên tay đưa cho Tiểu Nặc, nhìn hai người sau lưng nói: "Tước, Du Nhiên, hai người cũng tới."

Trình Du Nhiên cười đáp lại, Viêm Dạ Tước vẫn gương mặt lạnh lùng như cũ, anh đã biết chuyện Lâm lợi dụng Trình Du Nhiên, không nổi giận đã coi như là không tệ.

Lâm biết nếu như bây giờ không được Viêm Dạ Tước tha thứ, chờ một lát nói không chừng hiểu lầm sâu hơn, nhỏ giọng nói: "Tước, trước tôi lợi dụng Du Nhiên để ổn định gia tộc Hoắc Bối Nhĩ, là tôi không đúng, chỉ cần anh bỏ qua, tôi nguyện ý trả bất cứ giá nào."

Gia tộc Hoắc Bối Nhĩ vốn bởi vì chuyện ma túy lúc trước mà tổn thương sinh lực nặng nề, hiện tại Lâm mới vừa xác nhận vị trí người nói chuyện, tuyệt không thể có kẻ địch mạnh như Viêm Dạ Tước.

Nhìn bạn tốt khó xử, Trình Du Nhiên lặng lẽ đẩy Viêm Dạ Tước, lôi kéo cánh tay Lâm nói: "Chuyện này tôi sớm quên mất."

Thấy Trình Du Nhiên vẫn còn ngu ngơ đi tin tưởng người khác, Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, sau đó mới dùng giọng uy hiếp nói: "Không có lần sau."

"Dĩ nhiên." Thấy Viêm Dạ Tước rốt cuộc tha thứ, Lâm rốt cuộc thở phào trong lòng, càng thêm kinh ngạc về địa vị Trình Du Nhiên ở trong mắt anh, nhìn dáng vẻ vừa nãy của anh hiển nhiên không muốn bỏ qua, nhưng chỉ bằng một câu nói của Trình Du Nhiên, anh liền trực tiếp bỏ qua, về sau nhất định phải thân càng thêm thân với bạn tốt, nói không chừng lúc mấu chốt còn có thể cứu gia tộc Hoắc Bối Nhĩ một mạng.

Trong lòng suy nghĩ, lập tức giới thiệu một lần hai người với khách.

Không nghĩ tới khách trong bữa tiệc lần này không chỉ là nước Mĩ, Canada, Columbia còn có rất nhiều người châu Nam Bắc Mỹ cũng đến tham dự, hơn nữa đa số người tới đều là người trong Hắc bang, xem ra Viêm Hạo Thừa đã không kịp chờ đợi muốn phát triển thế lực của mình.

Đúng lúc này, một già một trẻ đột nhiên xuất hiện ở cửa, lão già ước chừng hơn sáu mươi tuổi, mặt đỏ lừ lừ, tóc ngắn trên trán mặc dù đã không có mấy sợi màu đen, bước đi lại tràn đầy uy nghiêm. Người thanh niên bên cạnh có gương mặt lãnh khốc, cặp mắt u ám không ngừng lướt qua người ở trong, phàm là bị anh ta nhìn chằm chằm đến bất luận có phát hiện hay không, cũng không khỏi tự rụt cổ một cái.

"Vì sao bọn họ lại tới?" Tina vẫn còn ở cửa, cau mày hỏi Lãnh Triệt bên cạnh, hai người này không thể đối phó với anh Tước, Viêm Hạo Thừa quả nhiên không yên lòng.

Mặc dù Viêm bang là bang phái cấp thế giới, nhưng đỉnh cao thực sự là huyết thống gốc Hoa, đây cũng là một trong những quy định của gia tộc họ Viêm, mà lão già vừa vào, chính là nhân vật hết sức quan trọng trong Viêm bang, Đường Nghiêu, Văn Tĩnh, Tiêu Vọng Hải cùng Trần Tung được coi là Tứ đại trưởng lão của Viêm bang.

Tiêu Vọng Hải không quan tâm đến chuyện trong bang phái, Trần Tung đáng tin cậy phục tùng Viêm Lệnh Thiên, cũng không có uy hiếp đối với những khác người, chỉ có Văn Tĩnh và Đường Nghiêu, một ủng hộ Viêm Dạ Tước, một ủng hộ Viêm Hạo Thừa, năm đó Viêm bang chọn người nói chuyện kế tiếp nhiệm, hai người ủng hộ phe mình, cuối cùng trực tiếp động thủ, nếu như không phải là Viêm Lệnh Thiên phản ứng nhanh, sợ rằng lúc ấy Viêm bang sẽ tổn thương nặng nề.

Sau Viêm Dạ Tước ngồi lên vị trí người nói chuyện, Đường Nghiêu càng chống đối anh ở mọi phương diện, bằng không vài năm nay, anh đã sớm tiếp quản thế lực Viêm bang.

Người thanh niên bên cạnh, chính là con trai độc nhất Đường Ngự Phong của Đường Nghiêu, khát máu thô bạo, anh ta là người duy nhất có thể đấu ngang tay với Viêm Thế Kiêu, đan phương độc đấu, dù Viêm Dạ Tước cũng không phải là đối thủ.

Hai người kia đột ngột xuất hiện, hiển nhiên là đã chuẩn bị ở phe Viêm Hạo Thừa.

Lãnh Triệt nhíu mày không sao cả, tùy ý nói: "Đây là chuyện của nhà họ Viêm, cũng không có quan hệ gì tới chúng ta, tối hôm nay chúng ta chỉ cần uống rượu xem kịch vui là được." Nói qua bưng ly rượu lên giơ giơ hướng Tina.

"Làm sao anh có thể như vậy chứ?" Tina đoạt lấy ly đặt lên bàn, chống eo thon nhỏ, thở phì phò nói: "Anh Tước là. . . . . . anh tôi đấy, Trình Du Nhiên lại là bạn anh, hai người này và Viêm Hạo Thừa rõ ràng là không có ý tốt, chúng ta phải nghĩ biện pháp giúp anh ấy mới được."

"Đại tiểu thư, em váng đầu hả?" Lãnh Triệt tiện tay nắm một ly rượu, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà mị: "Viêm Dạ Tước là ai, sáu năm trước không có ai có thể lật đổ, hiện tại thực lực trên tay anh ta tăng không biết bao nhiêu lần, mặc dù Viêm Hạo Thừa có năng lực rất mạnh, nhưng ở trước mặt anh ta cũng không đáng kể."

"Hơn nữa" Nắm một ly rượu nữa, nhét vào trên tay Tina, cụng cụng ly nói: "Đừng quên trước lúc tới Cố lão tiên sinh đã dặn dò, nhân vật chính của hôm nay cũng không phải là chúng ta."

"Coi như anh giải thích đúng." Tina liếc anh ta một cái, quả thật mình có phần lỗ mãng, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, khuôn mặt hơi cáu cười lên.

"Ông Đường, tôi còn tưởng rằng ông sẽ trễ chứ, không nghĩ tới nhanh như vậy đã đến." Có Đường Nghiêu tới đây, trong lòng Viêm Hạo Thừa bình tĩnh, nhiệt tình cười nghênh đón, nói: "Còn có người anh em Ngự Phong, đã lâu không thấy lại tráng kiện hơn rất nhiều, chỉ sợ ngay cả em ba ủa tôi cũng không phải là đối thủ."

Thân là thuộc hạ, Đường Ngự Phong lập tức trầm giọng nói: "Ngự Phong ra mắt thiếu gia."

"Sao Ngự Phong còn khách sáo như vậy." Viêm Hạo Thừa đi lên ôm bả vai Đường Ngự Phong, nói: "Ông Đường là trưởng bối của tôi, chúng ta cứ gọi nhau là anh em, về sau thấy tôi gọi anh là được."

Đường Nghiêu thấy thiếu gia nói chuyện vẫn giọt nước không lọt, biết mình ban đầu không có nhìn lầm người, cười cười ha ha nói: "Thôi, tính Ngự Phong chính là như vậy, chuyện nó nhận định làm sao cũng không đổi được, cậu không nên ép nó, trong nội tâm hiểu rõ ràng là tốt rồi."

"Ông Đường nói đúng lắm." Viêm Hạo Thừa cũng không kiên trì, lôi kéo Đường Ngự Phong nói: "Đi, trước uống hai chén với tôi, bắt được anh một lần cũng không dễ dàng."

Hai người có thể hài hòa như thế, chính là kỳ vọng của Đường Nghiêu, quay đầu tìm tòi trong đám người, thấy Viêm Dạ Tước cũng đến, giật giật khóe miệng, lộ ra nụ cười lạnh.

Thấy Đường Nghiêu xuất hiện, Lâm cảm thấy đến đến lúc nói rõ ràng sự vịêc, nói khẽ với Viêm Dạ Tước: "Tước, hôm nay bọn họ có thể sẽ gây bất lợi cho anh, ngày hôm qua không biết Đường Nghiêu nói gì với gia chủ, hôm nay khi tôi tới, gia chủ phân phó, mặc kệ Viêm Hạo Thừa nói gì, gia tộc Hoắc Bối Nhĩ chúng tôi đều phải ủng hộ, cho nên --"

Viêm Dạ Tước ngẩng đầu liếc nhìn, thấy lúc Lâm nói chuyện trên mặt cũng không có làm bộ, nhìn dáng dấp quả thật có chút làm khó, mặc dù anh lãnh khốc, nhưng không phải là người không biết lý lẽ, lạnh lùng nói: "Tôi biết rồi."

Tiểu Nặc đang ăn bánh ngọt ở một bên, mới vừa rồi cực kỳ tức giận Viêm Hạo Thừa kia, ông lão vừa đến cũng cùng phe với bác ta, mà thù thì trả trên người ông lão này, có thù oán không báo cũng không phải là tác phong của Tiểu Nặc cậu.

Bưng một khay bánh ngọt, lảo đảo nghiêng ngả hướng chạy đến bàn một người khác, đi ngang qua Đường Nghiêu thì "không cẩn thận", cả khay bánh ngọt trực tiếp đổ lên trên áo ông ta, lập tức ngượng ngùng nói: "Thật xin lỗi ông, cháu không cố ý." Nói xong, đôi tay muốn gạt bơ xuống, đảo mắt đã thoa khắp tây trang sạch sẽ.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ, Đừng Đùa Với Lửa
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...