Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 143

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ừh, được.” Hạo vốn muốn cự tuyệt đi khu vui

chơi, nhưng khi nhìn vẻ mặt tràn đầy hi vọng cùng dáng vẻ vui mừng của Hoan bảo

bối, những cứng rắn muốn cự tuyệt liền nuốt vào trong bụng, chữ đầu tiên muốn

nói là được.

“Oa! Chú thật là người tốt, ha ha. Vậy con phải nhanh chóng khỏe lên một chút,

đến lúc đó có thể cùng chú đi rất nhiều nơi để chơi.” Hiện tại trong lòng của

Hoan bảo bối rất là vui. Mật Nhu luôn ở bên cạnh nhìn thấy động tác của Hoan

bảo bối và Đình bảo bối đối với Hạo, cũng không khỏi tự chủ được liền nở nụ

cười, không tệ lắm, xem ra Hạo cũng không có đáng ghét như cái tên Linh đó.

“Mọi người đang nói gì vậy, bộ dạng vui vẻ như vậy, không nghĩ đến Hạo có thể

dụ dỗ được đứa nhỏ còn rất dốc lòng.” Linh miệng rộng mới vừa làm xong thủ tục

xuất viện, vừa vào phòng bệnh liền nhìn thấy Hoan bảo bối đang vui vẻ lôi kéo

vạt áo của Hạo, nhất thời thật rất tò mò muốn biết rốt cuộc chuyện gì lại vui

vẻ như vậy.

“Mắc mớ gì tới ông, tránh ra.” Hoan bảo bối đối với kẻ chọc mình khóc nhiều lần

này, hơn nữa Linh còn làm rớt bể quà tặng của bé tự tay làm cho mẹ, một chút ấn

tượng tốt cũng không có.

“Sao chẳng liên quan tới chú, chú là bạn tốt nhất của mẹ con, đương nhiên là có

chuyện vui gì cứ nói ra để chia sẻ, con nói không phải sao.” Vẻ mặt Linh nói

rất vui, chỉ là vẻ mặt như vậy thật sự không thích hợp dùng ở trên mặt không,

bởi vì xem ra như vậy, dường như càng tăng thêm vẻ gian trá.

“Anh đừng dạy hư bọn trẻ, mọi chuyện làm xong chưa?” Mật Nhu bất đắc dĩ trừng

mắt liếc nhìn Linh cùng bộ dạng lúc trước có vẻ rất khó chịu và cũng rất hiếu

kỳ, thật sự đã trải qua nhiều năm để rửa sạch tội lỗi như vậy, dường như đối

với anh có một chút hiệu quả cũng không có, mà đối với cái gì cũng rất tò mò.

“Anh đã làm xong chuyện mà em vẫn chưa yên tâm, từ giờ sẽ tốt thôi. Hạo, cậu

bồng Kính Huyễn lên đi, chúng ta đi cùng Mật Nhu về nhà, mình gọi Quỷ Y kia đợi

trước của nhà Mật Nhu rồi, không nên làm cho cái tên Quỷ Y với tính khí không

tốt kia đợi quá lâu được đâu.” Linh thấy Mật Nhu hỏi mình, nhất thời nghiêm

chỉnh lại phân nửa, kêu Hạo bồng Kính Huyễn vẫn còn đang ngủ mê man có thể rời

đi.

“Vậy thì đi nhanh một chút đi, hai đứa con cũng mau đi.” Mật Nhu mỗi tay kéo

một đứa nhỏ đi đến trước mặt, không biết là tại sao, trong lòng luôn cảm giác

có điềm quái lạ, kỳ quái, có phải là sắp xảy ra chuyện gì hay không?

Giác quan thứ sáu của Mật Nhu thật sự là rất chính xác, bởi khi đoàn người bọn

họ đến trước cửa nhà của Mật Nhu, nhìn thấy dáng dấp của một người rất đẹp

trai, một đầu tóc màu đỏ hồng dị thường với quần áo kỳ quái. Đi theo là một

bóng dáng nhỏ xinh đẹp, trong tay cầm một cây chổi quét, nhưng nét mặt rất tức

giận đứng chống nạnh với kẻ mặc bộ quần áo kì quái ở trước mặt - Đường Đường.

“Mật Nhu, cậu đã đến, mình nói cho cậu biết nha, cái chìa khóa đặt ở phía dưới

bồn hoa kia thật sự không an toàn, không tin thì cậu xem đi. Nếu không phải là

mình tới đây sớm, nhà cậu hiện tại liền bị ăn trộm vào rồi, cậu xem cái bộ dạng

kỳ quái của người này đi, lại đem tóc nhuộm thành ra như vậy. Hắn cư nhiên cầm

chìa khoá của cậu muốn đi thẳng vào trong, quá ghê tởm, mình thật sự chưa từng

thấy có tên trộm nào dám thẳng thừng không hề sợ hãi như vậy.” Đường Đường bởi

vì đứng ở cửa, bác sĩ kì quái kia lại đưa lưng về phía đám người của Mật Nhu,

Đường Đường vừa nhìn thấy Mật Nhu cuối cùng cũng đã đến, liền nhanh chóng nhìn

về phía Mật Nhu nói thao thao bất tuyệt, nghe được cả đám Mật Nhu từng người

liền có bộ mặt tối sầm lại, “Khụ”, ngoại trừ Hạo ra.

“Vậy trong tay cậu cầm cái cây chổi quét là như thế nào vậy?” Mật Nhu nuốt nước

miếng nói, hi vọng không phải là giống như trong đầu cô nghĩ vậy, bằng không

trái tim nhỏ bé của cô không thể chịu nổi sự khiếp sợ lớn như vậy.

“Nói nhảm, nhà cậu cũng bị ăn trộm rồi, mình không bảo vệ nhà các cậu thật tốt

một chút, cậu nói mình phải làm thế nào, đương nhiên cầm cây chổi đem hắn quét

đi. Cậu không biết chứ, tên đàn ông ngoại lệ này còn dám ở trước mặt của tôi

trắng trợn rót nước uống..., thật sự là làm cho người ta rất tức giận, nhanh

lên một chút mau báo cảnh sát đến bắt hắn đi.” Đường Đường càng nói càng tức

giận, càng nói càng kích động.

“Tôi thấy nơi này rất kì quái, người phụ nữ này, cô không nên cứ ăn nói lung

tung, còn nữa...., tôi nói rất nhiều lần rồi, tóc đỏ của tôi là trời sanh, không

phải nhuộm.” Quỷ Y không bình tĩnh nhìn cô gái trước mắt này đã giải thích lần

thứ N, không nghĩ chiều cao của người phụ nữ nhỏ nhắn này không tới 1m6. Hơi

sức lại có thể lớn đến như vậy.

“Anh có nhuộm hay không thì tôi quản làm gì, còn nữa..., cái bộ dạng của anh

còn chưa đủ kỳ quái sao? Tôi nhìn dáng dấp của anh xem ra tìm người, cư nhiên

lại không có văn hóa dùng mánh khóe để chạy vào làm kẻ trộm như vậy, anh làm

người thật sự là rất thất bại.” Đường Đường cũng không phải là cô gái nhỏ dễ

chọc, thấy khuôn mặt Quỷ Y đầy lửa giận, chẳng những không sợ, còn nói càng

thêm chọc giận Quỷ Y.

“Người phụ nữ này, quả thật chính là không biết nói lý.” Quỷ Y bị Đường Đường

nói một câu rồi một câu gây sự, lời vừa nói xong liền giận đến phản bác cũng

không được, xanh mặt tức giận trợn trừng mắt nhìn Đường Đường.

“Anh mới không biết nói lý, Mật Nhu, cậu còn không mau báo cảnh sát bắt hắn.

Này, các người làm sao thế?” Vốn tính khí hung hăng, Đường Đường xoay đầu lại

gọi Mật Nhu gọi điện thoại báo cảnh sát bắt Quỷ Y, nhưng vừa mới chuyển qua,

thấy bộ dạng ngu ngốc của cả đám Mật Nhu đang trợn mắt há hốc mồm, nghi ngờ hỏi

Mật Nhu, bất quá chỉ thấy Hạo khá hơn một chút, không thuận mắt để lộ vẻ kinh

ngạc bên trong, có thể thấy hiện tại anh cũng bị dọa hết một phần rồi.

“Câm miệng, giúp xem Kính Huyễn một chút trước đi.” Hạo lên tiếng nói trước,

sau đó liền bồng Kính Huyễn trực tiếp đi qua Đường Đường cùng bác sĩ kì quái đi

vào bên trong, thấy Đường Đường vừa tức giận.

“Này, cái tên này thật sự không có lễ phép mà, anh ta kêu tôi câm miệng, cũng

không thể tưởng được nếu không phải là tôi, trong nhà của Mật Nhu đã có trộm

vào rồi, lại còn ăn nói phách lối với tôi như vậy, thật là tức chết mà.” Đường

Đường càng nghĩ càng tức giận, liền thay đổi cách nói chuyện càng ngày càng lớn

tiếng hơn, đối với cái tên Hạo trong mắt không có người kia, Đường Đường dường

như không nhịn được.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 143

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 143
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...