Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 139

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tôi lập tức đến ngay, cô chờ tôi một chút là

được rồi.” Tiêu không hề suy nghĩ đến giờ là lúc nào, lập tức nói một câu như

vậy, sau đó liền tắt điện thoại, tùy tiện lấy quần áo trong tủ quần áo ra, cầm

chìa khóa xông thẳng đến cửa, không để ý tới cô bạn gái đang nằm oán trách ở

trên giường khi trên người không có một mảnh vải che thân.

“Tiêu, anh đi đâu vậy, mau chóng nhanh trở lại nha, Tiêu.” Gương mặt người phụ

nữ trông rất xinh đẹp, bởi vì động tác liên tiếp hiện tại của Tiêu, giận đến

mặt trở nên đỏ bừng, Tiêu không hề nghĩ đến việc quay đầu mình lại nhìn. Làm

trong lòng càng thêm nghiến răng kinh khủng, vốn sắp lấy được thân thể cùng

trái tim của Tiêu, là có thể bắt được cơ hội hợp tác với công ty anh ta rồi,

đột nhiên bất ngờ xuất hiện một Trình Giảo Kim, cơn tức giận này làm sao cô có

thể nuốt được.

“Mật Nhu, có ở đó không, mở cửa ra đi.” Tiêu đi với tốc độ nhanh nhất tới chỗ

Mật Nhu, nhấn chuông cửa ở căn nhà trước mặt. Trong lòng sốt ruột như muốn

chết, nếu Kính Huyễn xảy ra chuyện gì không hay, anh nhất định sẽ không tha thứ

cho mình, em của mình cũng không bảo vệ được, vậy anh chính là một tên phế vật

rồi.

“Hư! Rốt cuộc anh cũng đã đến, nhanh lên một chút giúp tôi đem Kính Huyễn đến

bệnh viện, đồ bệnh viện chết tiệc, đến bây giờ xe cứu thương còn chưa có tới,

tôi sốt ruột muốn chết.” Mật Nhu ở trong phòng nghe được giọng của Tiêu, mới

vừa rồi còn sợ hãi giờ rốt cuộc cũng thả lỏng được một chút, trong lòng đã sớm

mắng bệnh viện N lần rồi, tốc độ của bệnh viện so với tốc độ của Tiêu lại chậm

hơn rất nhiều, giờ bọn họ đang giở trò quỷ gì vậy.

“Cô đừng khóc nữa, Kính Huyễn ở nơi nào, làm sao lại phát sốt cao thế, cô không

nói cho tên Diêm Hỏa biết sao?” Tiêu đi theo phía sau Mật Nhu, đầy câu hỏi nghi

ngờ nhìn về phía ánh mắt đỏ hồng, đơn giản là Mật Nhu đã khóc.

“Anh đừng nói với tôi về cái tên chết tiệt kia, đàn ông các anh chính là không

có một tên nào tốt, cái tên chết tiệt kia bây giờ còn đang ở cùng với đám phụ

nữ nên không rãnh đến. Hừ, anh đừng nói về hắn ta, hãy nhanh lên một chút đưa

Kính Huyễn đi đến bệnh viện, dường như cô ấy rất khó chịu, toàn thân đều nóng

rang.” Mật Nhu tức giận, cũng không cho Tiêu mắng thêm nữa, cũng không muốn

Tiêu bác bỏ lại lời nói, bởi vì anh mới vừa ở cùng với phụ nữ, mồ hôi...

“Bác sĩ, thế nào, sao cô ấy đến bây giờ vẫn chưa tỉnh?” Mật Nhu kiên nhẫn đứng

chờ ở bên ngoài phòng bệnh dần dần đang biến mất, vừa nhìn thấy bác sĩ cùng y

tá đi ra, vội vàng chạy lên hỏi tình hình một chút.

“Bởi vì bệnh nhân mệt nhọc quá độ, hơn nữa không đầy đủ dinh dưỡng, còn nữa...,

bây giờ thời tiết quá bất thường, có thể do bị lạnh mà phát sốt, tôi đã chích

cho cô ấy một mũi thuốc, đợi sau khi bệnh nhân tỉnh lại cần phải quan sát thêm

mới tính tiếp được.” Bác sĩ nói nhảm một tràng, nói cũng giống như là chưa nói,

thứ mà Mật Nhu muốn nghe không phải là thế này.

“Bác sĩ ơi, bây giờ tôi có thể đi vào xem cô ấy một chút không?” Mật Nhu chán

phải nghe bác sĩ nói lòng vòng, vội vàng muốn đi xem Kính Huyễn một chút.

“Có thể chứ.” Thức thời lần này bác sĩ không nói nhảm thêm gì nữa, một câu cảm

ơn Mật Nhu cũng không có nói, trực tiếp đi ngang qua bác sĩ hướng đến phòng

bệnh.

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, Kính Huyễn làm sao lại không đủ dinh dưỡng hả?”

Tiêu rất đau lòng nhìn gương mặt ửng đỏ của Kính Huyễn đang nằm ở trên giường,

không hiểu làm sao Kính Huyễn lại làm cho mình trở nên yếu ớt đến như vậy, đi

cùng Mật Nhu ngồi xuống chỗ cái ghế ở bên cạnh giường Kính Huyễn.

“Anh cho rằng công việc quản lý của Kính Huyễn là một công việc tốt sao? Cô ấy

còn có rất nhiều việc cần hoàn thành, cô ấy chính vì như vậy, thường vội vàng

làm việc mà quên mất việc chăm sóc thân thể của mình. Thật là, lần này cô ấy

tỉnh lại, nhất định tôi phải ép cô ấy ăn nhiều thứ có dinh dưỡng một chút mới

được.” Mật Nhu nói chuyện hết một nửa liền chuyển sang đề tài khác, Tiêu nghe

thấy trong đầu liền có đầy dấu chấm hỏi, không chỉ có việc quản lý, chẳng lẽ

còn làm thêm công việc khác, còn công việc ở chỗ Húc Nhật thì sao, đãi ngộ đối

với nhân viên có tốt hay không?

“Mật Nhu, Kính Huyễn không chỉ làm việc của một người quản lý, chẳng lẽ còn làm

gì khác sao? Cuộc sống của Kính Huyễn rất khổ sao?” Tiêu không hiểu liền hỏi

Mật Nhu, xem ra thì, anh đối với cô em gái này sao một chút anh cũng không biết

thế này.

“Việc này tôi không có tư cách để nói cho anh biết, để sau khi Kính Huyễn tỉnh

lại, anh muốn biết thì cứ tự mình hỏi cô ấy, chỉ cần cô ấy chịu nói cho anh

biết.” Mật Nhu đúng là không có tư cách nói cho Tiêu biết bí mật của Kính

Huyễn, chỉ có chủ nhân của bí mật mới có tư cách nói ra. Mật Nhu là bạn tốt của

Kính Huyễn, nhưng cũng không thể cứ cái gì cũng nói hết ra cho người khác biết

mọi chuyện được.

“Cô không muốn nói, vậy tôi cũng không miễn cưỡng ép buộc cô.” Tiêu cũng được

xem như là người bạn thân thiết, nếu cô không nói, cũng không cần thiết phải

khổ sở hỏi tiếp, chờ Kính Huyễn sau khi tỉnh lại tự mình đi hỏi cô ấy là tốt

nhất.

“A, đúng rồi, còn hai tên nhóc kia nữa, một mình tôi ở trong bệnh viện, tôi

muốn đổi bộ đồ đêm hôm qua và cũng muốn dẫn bọn chúng đến bệnh viện, hiện tại

cũng đã trễ thế này, hai tên nhóc kia nhất định sẽ lo lắng. Tiêu, anh đem hai

đứa bọn chúng đến đây đi.” Mật Nhu quá bận việc, hiện tại mới nghĩ đến hai tiểu

bảo bối bị thương cũng đang đợi mình, a, bây giờ như thế nào đây, bọn họ cũng

đều bị thương, rồi hôn mê.

“Được rồi, yên tâm đi, tôi sẽ đem hai tên nhóc kia an toàn mang tới trước mặt

của cô.” Bộ dạng Tiêu giống như đang nhận nhiệm vụ trọng đại của Mật Nhu. Bộ

dạng nghiêm túc này của anh, bởi vì anh nhìn thấy Mật Nhu không có tâm tình tốt

mấy, nên anh lập tức dùng biểu hiện để chọc cô cười.

“Ha ha, rốt cuộc cô cũng đã cười, thật ra thì cô cười lên trong rất xinh đẹp,

về sau phải cười nhiều mới được.” Tiêu nhìn nụ cười rực rỡ vui vẻ của Mật Nhu

mà thấy ngây người, không tự chủ được liền thốt lên những lời trong lòng mình.

“Biết rồi, trước hết anh nên nhanh đi đón hai tên nhóc kia lại đây rồi hãy

nói.” Mật Nhu bị câu nói của Tiêu làm cho có chút đỏ mặt, vội vàng luống cuống

nói Tiêu đi ra ngoài đem hai tên nhóc kia đến, còn mình ngồi yên lặng ở bên

cạnh Kính Huyễn mà nhìn cô, trong lòng càng ngày càng cảm thấy chua xót nhiều,

lỗ mũi cũng ê ẩm, như muốn khóc.

“Kính Huyễn, chính vì cậu quá quật cường, lại cứ tăng thêm việc mà không biết

quý trọng đến thân thể của mình, cậu xem, hiện tại biến mình thành cái bộ dạng

này, cũng chỉ biết làm cho mình lo lắng. Hừ, lần sau nếu cậu dám biến thành cái

bộ dạng này, mình sẽ không quan tâm đến cậu nữa, ai biểu cậu làm mình ra như

vậy, không biết quan tâm đến thân thể của mình một chút nào.” Mật Nhu nói với

giọng điệu oán trách, nhưng trong lời nói đều là sự quan tâm, bởi vì Kính Huyễn

cảm thấy không thoải mái nên liền cau mày lại, Mật Nhu càng giận chính mình

thêm.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 139

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 139
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...