Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 138

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cậu nói gì với Ôn Nghê thế, nhìn xem mỹ nữ ngây

cả người ra rồi.” Tạ Tiêu không tán đồng với Diêm Hỏa, thong thả ngồi trên ghế

salon uống rượu.

“Không nói gì cả, đi thôi, chả có gì hay để chơi cả.” Diêm Hỏa phiền não, chiếc

áo vest vứt trên ghế salon cũng chẳng buồn lấy, đã bước nhanh ra khỏi quán bar.

“Thật là, áo cũng không thèm cầm, xem mình là người hầu của cậu ta chắc, tức

chết đi được.” Tạ Tiêu nhìn Diêm Hỏa lại tức giận một cách vô lý, sau đó đành

cầm chiếc áo trên salon đi theo ra ngoài.

“Reng reng” Tạ Tiêu nghe thấy tiếng chuông điện thoại, phản ứng đầu tiên là

tưởng điện thoại của mình, nhưng lấy từ trong túi ra thì không có ai gọi.

“Chẳng lẽ là điện thoại của Diêm Hỏa, thật là, ngay cả điện thoại cũng không

thèm lấy.” Tạ Tiêu không ngừng oán trách, nhưng vẫn lấy điện thoại của Diêm Hỏa

ra nghe.

“Diêm Hỏa, nhanh qua đây, Kính Huyễn phát sốt ngất xỉu rồi.” Trong điện thoại

truyền đến giọng nói dễ thương của Mật Nhu, có vẻ rất nóng lòng, nhìn Kính

Huyễn đang phát sốt r//ê//n rỉ, cô cũng lo lắng gần chết.

“Cô hỏi Diêm Hỏa hả, anh ta bây giờ còn đang vùi mặt trong lòng người đẹp, có

thể không có thời gian đi, hay là cô nói địa chỉ cho tôi, tôi đến giúp cô.” Há

há, Diêm Hỏa, đừng trách huynh đệ không nghĩa khí, thật sự là suy nghĩ cho hạnh

phúc của cậu thôi. Quả thật, Tạ Tiêu căn bản không xấu bụng, chẳng qua muốn làm

hai người có tình ý gặp một chút ngăn trở nên mới nói lý do như thế.

“Cái gì, tên tiểu tử thối đó giờ này còn ‘chôn vùi’ trong đám mỹ nữ, thật làm

tôi tức chết, không cần anh giúp đỡ, anh cũng giống thế là một gã thối tha.”

Mật Nhu vừa nghe nói đến Diêm Hỏa đang loay hoay với đống phụ nữ không có thời

gian, giận lây sang cả Tạ Tiêu, cũng chẳng thèm suy nghĩ, liền cúp điện thoại

không cho anh ta có cơ hội nói gì.

“Làm cái gì thế, quả là một mụ đàn bà nóng nảy, mình còn tưởng là mỹ nữ, hóa ra

chẳng qua là một lão bà đến thời kỳ mãn kinh.” Lần đầu tiên Tạ Tiêu bị phụ nữ

cúp điện thoại rất khó chịu, tự kiếm cớ cho mình. Đáng tiếc, Mật Nhu chính là

một mỹ nữ, không hiểu sau này hai người gặp nhau sẽ xảy ra tình cảnh gì.

“Cậu nhanh nhanh một chút không được à, đại người đàn ông gì mà lề mề thế?” Ở

bên ngoài một lúc lâu mới thấy Tạ Tiêu lù rù đi ra, Diêm hỏa tức giận quát rồi

ngồi vào xe.

“Các người đẹp giữ lại, đương nhiên mình phải giải quyết cho êm đẹp một chút,

không có cách nào, ai bảo mình lại có ma lực đến thế.” Tạ Tiêu tự hãnh diện với

bản thân, chẳng qua là cố ý không muốn kể chuyện Mật Nhu gọi điện với Diêm Hỏa.

Chẳng qua là người ta phát sốt, âm thầm hỏi thăm một chút, sau đó gửi một giỏ

trái cây đến, xem ra, trình độ của anh cũng đạt tới mức nào đó rồi.

“Cậu cứ tiếp tục ngửi rắm của mình đi, tôi phải đi về trước.” Diêm Hỏa không có

ý định náo loạn với cái tên chuyên gây rối này, không biết vì sao, tự nhiên lại

có cảm giác đau lòng chưa từng có, muốn về sớm một chút nghỉ ngơi.

“Không được, sao lại về nhanh thế, dù thế nào thì huynh đệ chúng ta cũng đã lâu

chưa gặp mặt, phải đến biệt thự của mình tụ tập một chút.” Chuyện cười à, nếu

Diêm Hỏa về nhà bây giờ, mẹ Diêm lại chẳng kể ngay chuyện Kính Huyễn bị bệnh,

vậy kế hoạch của mình chẳng phải là hỏng bét.

“Quan hệ của chúng ta tốt như thế từ khi nào vậy? Xem ra cậu chắc chắn đang có

âm mưu gì, hay là cậu làm cho bảo bối nào chết trong biệt thự, định đổ hết lên

đầu tôi còn cậu lén lút làm cái gì?” Tạ Tiêu chưa kịp nói xong đã khiến Diêm

Hỏa sinh nghi, hỏi tới kẻ nào hay gây chuyện phải nói ngay Tạ Tiêu.

“Tiểu tử thối, mình có thể có âm mưu gì, bệnh đa nghi của cậu có phải nặng quá

rồi không đấy. Nếu cậu thích thì chúng ta về, mình thì muốn đến đó hơn, về nhà

lại phải đối mặt với các thể loại câu hỏi của mẹ.” Tạ Tiêu nửa dụ dỗ, nửa uy

hiếp nói với Diêm Hỏa. Muốn đấu với anh còn phải luyện tập thêm vài năm, mà

cũng không đúng, thêm vài năm nữa thì trình độ của anh cũng lên một bậc rồi, ha

ha.

“Nói nhảm, cậu nói vậy rồi tôi còn về được à?” Diêm Hỏa cảm thấy cái danh xưng

thương nhân máu lạnh của mình chẳng qua là ngụy trang. Haizz, ngày mai phải lén

gọi điện thoại cho Lăng Dạ đối phó với cái tên tiểu tử này, may ra cuộc sống

của mình mới được thanh tịnh một chút.

“Quả nhiên là thông minh, đi thôi.” Tạ Tiêu thấy ‘gian kế’ của mình đã thành

công, liền tốt bụng nhảy lên xe thể thao của mình, Diêm Hỏa lập tức rồ ga phóng

đi.

“Mẹ nó, cậu định giết mình đấy à, mình còn chưa đặt m//ô//n//g xuống, cậu đã cho xe chạy

rồi.” Tạ Tiêu khó chịu nhìn Diêm Hỏa, tên quỷ này cũng quá là vô lương tâm,

không biết rằng hạnh phúc sau này của cậu ta là nhờ sự sáng tạo của mình, chỉ

là thủ đoạn hơi đen tối một chút, há há.

“Tôi giết được cậu sao? Còn lớn tiếng được như vậy, xem ra cậu vẫn vô cùng an

toàn, vẫn còn cách xa cái chết.” Diêm Hỏa không sợ ánh mắt giết người của Tạ

Tiêu.

Trở lại chỗ Mật Nhu, vừa tức giận cúp điện thoại của Tạ Tiêu, liền bực mình bấm

số khác “Tiêu, cậu qua đây nhanh lên, Kính Huyễn đang bị sốt, một mình mình

không xoay được.” Mật Nhu vừa nghe điện thoại vừa lo đỡ Kính Huyễn đang ngất

dưới đất lên giường, lúc này trong lòng cô càng thêm căm ghét Diêm Hỏa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...