Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy – Chương 127

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: lúc này Kính Huyễn đã quên mất con trai bảo bối chính là một kẻ giảo hoạt, từ nhỏ đã là một thiên tài, ba tuổi năm ấy đã thuộc như cháo 300 bài thơ Đường cùng Tam Tự Kinh.) hơn nữa còn không cho hắn ăn
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chúng ta nên thương lượng lại đi, trước hết cậu

trả lại cây súng lục cho mình có được hay không, đừng để cho súng bị cướp cò

thì không hay đâu.” Linh khẩn trương nhìn thẳng vào bảo bối súng lục đang nằm

trong tay của Kính Huyễn, nỗ lực muốn đem lời ngon ngọt để cho Kính Huyễn đại

phát từ bi đem cây súng lục trả lại cho mình.

“Không được, ngược lại tôi muốn nhìn xem, cậu có rất đau đớn khi mà cây súng

này bị phá hư, ha ha... cậu hãy suy nghĩ kĩ lại một chút đi, nếu tôi sơ ý làm

nó rơi xuống đất, vậy nó sẽ biến thành hình dáng gì đây?” Kính Huyễn không hề

muốn ăn thịt Linh, nhưng không ngờ rằng cô chỉ tiện tay cầm lấy một khẩu súng,

ai ngờ nó lại là nhược điểm của cậu ta, cô thật sự rất thông minh.

“Không được, hãy cẩn thận, ô ô ‘chị Kính Huyễn’, cậu có điều kiện gì cứ nói ra

đi, mình nhất định có thể giúp cậu làm hết tất cả.” Trên mặt Linh giả bộ dáng

vẻ thành khẩn, trong lòng sớm đem Kính Huyễn mắng, hai người phụ nữ này quả là

khắc tinh của anh rồi, bằng không sao bản thân anh có thể lâm vào kết quả hôm

nay.

“Không tệ, không tệ, lần này cậu rất thông minh, tôi chỉ muốn, ai nha, cậu qua

đây một chút.” Kính Huyễn liền ca ngợi hành động này của Linh quả rất thông

minh, vừa nói ra điều kiện, bỗng nhiên nghĩ đến việc muốn làm nhưng lại không

muốn cho người khác biết, kéo Linh đến, lặng lẽ nói vào bên trong lỗ tai của

anh.

“Không được, mình không đồng ý, bỏ điều kiện này đi.” Linh nghe Kính Huyễn nói

chuyện mình cần làm, lớn tiếng trách móc, anh là người có tài lại đi làm loại

chuyện đó sao. Kiên quyết không đồng ý, nhưng khi nhìn đến cây súng lục bảo bối

bị Kính Huyễn giơ lên cao, hiện giờ không muốn đồng ý cũng không được.

“Được thôi, chẳng lẽ cậu không muốn cái này sao? Ai da, tôi thật sự quá thất

vọng, coi như cả chuyện nhỏ này mà cậu còn làm không được. Súng lục đáng

thương, tao không muốn cố ý làm rơi mày đâu. Thật sự là do chủ nhân của mày

không thương mày nữa, tao phải rất khó khăn mới quyết định làm mày bị hỏng, về

sau ‘đầu thai’ phải chọn lại chủ nhân nha.” Kính Huyễn uy hiếp giơ cao bảo bối

súng lục lên không trung, làm ra vẻ muốn cho súng lục rơi xuống, trong miệng

còn lẩm bẩm nói nhưng không biết là đang nói cái gì, để mặc cho Linh phải toát

mồ hôi lạnh.

“Đừng, đừng mà, cậu không cần phải kích động, mình đồng ý là được, bây giờ cậu

có thể đem trả súng lục lại cho mình được rồi chứ.” Linh khẩn trương giơ đôi

tay ra, nghĩ súng lục thật sự sẽ bị Kính Huyễn ném xuống, nhất định mình phải

cứu cây súng lục của mình trở về trước tiên. Vào lúc này, Linh còn có thể không

đồng ý cái điều kiện thái quá của Kính Huyễn sao?

“Vậy sao, đồng ý sớm một chút không phải tốt lắm sao, buổi tối nhớ đến tìm tôi

đó, trả cho cậu nè.” Kính Huyễn vô cùng hài lòng, liền ném cây súng lục trong

tay cho Linh, không quan tâm đến ánh mắt buồn bã của Linh đang nhìn cô từ phía

sau kia, giống như anh chính là người chồng bị người vợ của mình vứt bỏ.

“Hạo, đã lâu không gặp nha, ha ha” Kính Huyễn ở trước mặt Hạo hoàn toàn giống

như một đứa con nít, nhiệt tình nhào vào trên người của Hạo giống như gấu Koala

giắt trên cây vậy. Thấy Kính Huyễn vừa mới bắt nạt mình, Linh nghiến răng cảm

thấy mình không được đối xử công bằng, bình đẳng, anh muốn kháng nghị.

“Không công bằng, sao cậu đối xử với Hạo tốt như vậy, còn không bắt nạt cậu

ấy.” Linh nỗ lực vì chính mình vùng vẫy một hơi, căn bản Kính Huyễn có hai tính

cách, một của người bình thường, một là của ác ma.

“Thế nào, cậu có ý kiến hả?” Kính Huyễn giận quá hóa cười, hỏi Linh đang kháng

nghị, thân thể vẫn y như cũ giắt trên người của Hạo, giống như gấu Koala.

“Ặc! Không có ý kiến, mình mới vừa nói gì sao? Ha ha, mình đi trước, các cậu từ

từ nói chuyện phiếm ôn lại chuyện cũ đi.” Linh sợ nhất chính là nụ cười vô hại

này của Kính Huyễn, bởi vì biết rõ con người của Kính Huyễn khi cô xuất hiện nụ

cười như thế, cô sẽ rất nguy hiểm, hiện giờ không chuồn đi thì chờ đến lúc nào

nữa chứ.

“Chờ một chút, cậu hình như quên mất chuyện gì rồi đó.” Kính Huyễn không muốn

cho Linh chạy nhanh như vậy, chỉ chỉ vào tên tiểu đệ đã bị dọa sợ đến ngây

người rồi, ý bảo Linh nên làm cái gì đó.

“Mình biết rồi, mình sẽ mang nó về dạy dỗ thật tốt, buổi tối cho cậu câu trả

lời thỏa đáng có được hay không.” Linh bất lực nói, lần nữa bước tới liền không

khách khí đá đá vào tên tiểu đệ vẫn cứ như cũ đứng ngẩn người ra, thô lỗ mang

theo hắn ta rời đi, còn tùy tiện mang theo đám người đang đứng bên ngoài xem

kịch vui.

“Cậu nói với tên Linh kêu cậu ta giúp cậu làm cái gì vậy?” Hạo liền dễ dàng ôm

lấy Kính Huyễn. Đối với anh mà nói, Kính Huyễn là người phụ nữ anh thích nhất,

nhưng mà trong lòng của Kính Huyễn, có thể cũng chỉ xem anh là anh trai cho nên

mới không hề lo lắng liền ôm mình như vậy.

“Haha! Một việc rất là nhỏ mà thôi, mình chỉ kêu cậu ấy buổi tối cùng mình đi

tham gia bữa tiệc.” Kính Huyễn buông lỏng nói, nhưng mà Hạo hiểu rõ Kính Huyễn,

đương nhiên sẽ không tin tưởng điều kiện mà Kính Huyễn nói ra lại đơn giản như

vậy.

“Chỉ như vậy sao?” Hạo hiểu rõ Kính Huyễn, giọng nói khẳng định hỏi Kính Huyễn.

“Cậu thật thông minh, dĩ nhiên không phải đơn giản như vậy, bữa tiệc đó mình sẽ

bắt Linh giả gái, mình còn không có nói cho cậu ta biết rằng Mật Nhu cũng sẽ đi

cùng, ha ha.” Kính Huyễn nói xong liền bật cười, chỉ cần nghĩ đến việc Linh mặc

bộ y phục của phụ nữ rồi bị Mật Nhu nhìn thấy, cảnh tượng như vậy nhất định rất

buồn cười.

“Cậu thật là, vẫn cứ thích đùa.” Hạo không tự chủ liền lộ ra nụ cười, dịu dàng

đầy yêu thương sờ sờ vào mái tóc của Kính Huyễn. Thật ra thì bộ dạng anh tươi

cười như vậy thật sự rất dễ thương, nhưng mà cảnh tượng này cũng chỉ có một

mình Kính Huyễn là có diễm phúc nhất được nhìn thấy mà thôi.

“Kính Huyễn, các người đang làm gì?” Đám người Diêm Hỏa với Kính Huyễn cùng

nhau chia ra tìm người, nghe Mật Nhu nói đã tìm được hai bảo bối, Diêm Hỏa liền

cao hứng muốn chạy đến dẫn Kính Huyễn về, nhưng mà làm sao anh lại nhìn thấy

cảnh Kính Huyễn đang rất vui vẻ giắt trên thân của người đàn ông mà bản thân

lại không hề tương xứng.

“Làm gì? Chúng tôi có thể làm gì?” Kính Huyễn không có cảm giác mình đang giắt

trên người của Hạo, đầu đầy dấu chấm hỏi nhìn thấy vẻ mặt Diêm Hỏa đầy lửa

giận, kỳ quái làm gì anh ta lại tức giận như thế.

“Sao em lại giắt trên người của người đàn ông này, người đàn ông này là ai.”

Mùi dấm ngất trời của Diêm Hỏa chỉ vào Hạo, muốn từ trong miệng của Kính Huyễn

lấy được một đáp án hài lòng.

“Anh ấy chính là Hạo đó, còn là...” Kính Huyễn vẫn chưa nói hết, liền bị một

tiếng cười lớn điên dại cắt đứt lời cô nói kế tiếp.

“Ha ha! Diêm, anh nhìn xem, người phụ nữ của anh đã ở sau lưng anh mà vụng trộm

tại nơi này, anh còn có thể thích loại người phụ nữ đê tiện này sao? Ha ha, nếu

không thì em sẽ giúp anh giết chết cô ấy để hả giận, như vậy thì về sau anh

chính là người của em rồi.” Đã gần như phát điên lên Y Na không biết từ nơi nào

có được cây súng lục, chỉ vào hướng Kính Huyễn đang đứng, cười điên cuồng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Gặp mặt tình địch
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: Bảo bối lo lắng
Chương 53
Chương 54
Chương 55: Lo lắng cho bảo bối
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 107
Chương 108
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...