MẸ CHỒNG CHI TIÊU HOANG PHÍ – Chương 4
MẸ CHỒNG CHI TIÊU HOANG PHÍ
Nói chứ, chị dâu của Hoàng Thao là người rất lợi hại, sau khi về làm dâu sinh được một cậu con trai, liền tự coi mình là công thần của nhà họ Hoàng, trong nhà ngoài ngõ đều một tay nắm hết.
Có lần tôi về quê, chị dâu Hoàng Thao bế con khoe khoang nói với tôi: “Cô xem tôi sinh được con trai rồi, cô sinh con trai hay con gái cũng chẳng sao cả, tốt biết bao, không có áp lực gì.”
Nói cứ như là sinh được con trai rồi thì làm ơn làm phước cho tôi lắm.
Tôi không thèm để ý, đáp lại ngay: “Tôi vốn cũng không có áp lực gì.”
Sinh trai hay gái cũng là con tôi, là bảo bối của tôi!
Sau đó chị dâu thấy tôi không dễ bắt nạt, liền thường xuyên bóng gió ám chỉ, sau này bố mẹ chồng nhất định phải để hai anh em chia đều trách nhiệm.
Hiện tại ông bà còn khỏe, mọi chuyện còn dễ nói.
Đến sau này khi hai ông bà đã già yếu, phải luân phiên chăm sóc, mỗi nhà một năm.
Nói xong tôi cũng không phản bác gì, dưỡng lão mà, đúng là trách nhiệm của mọi người, mỗi nhà một năm tôi không phản đối.
Qua chuyện này, sự thật cuối cùng đã rõ ràng.
Mẹ chồng chắc chắn là không muốn sang đây, nhưng nghĩ đến việc chị dâu của Hoàng Thao không đáng tin, sau này vẫn phải để chúng tôi phụng dưỡng, nên bà vẫn phải giúp đỡ khi chúng tôi cần.
Vì vậy bà có mặt ở đây, nhưng tâm hồn vẫn còn ở quê, hàng ngày nhớ mong cháu trai và ông cụ đáng yêu.
Vì vậy mà sinh ra áp lực vô hình, dẫn đến những hành vi sai trái này.
Được rồi…
Tôi chỉ có thể đẩy vấn đề lại cho Hoàng Thao, nói: “Anh nên nói chuyện với mẹ nhiều hơn, động viên tinh thần của bà. Khuyên bà ra ngoài nói chuyện với các cô bác ở khu phố, đi bộ, hoặc xem phim truyền hình, phải biết chuyển sự chú ý và giải tỏa áp lực vào những việc không tốn tiền ấy.”
Hoàng Thao lườm tôi một cái, qua một lúc lâu mới nói: “Thực ra... em yêu à, em nói xem... liệu có thể đưa cháu anh lên đây được không?
“Như vậy mẹ anh mới yên tâm.”
—--
6
Hừ! Anh ấy dám nghĩ vậy thật.
Tôi lạnh lùng nhìn Hoàng Thao một cái, không nói lời nào.
Hoàng Thao hơi lo lắng, hỏi: “Em yêu? Em nghĩ sao?”
Tôi hừ lạnh một tiếng, nói: “Anh ngốc thật hay giả ngốc? Đôi lúc tôi thật sự nghi ngờ đầu anh có vấn đề không đấy?”
Tôi cố ý dùng chữ “cũng”.
Hoàng Thao mặt mày khó coi, nói: “Em không muốn thì nói thẳng, việc gì phải nói khó nghe như vậy.”
Tôi khinh bỉ nói: "Không nói thế thì thật khó mà thể hiện được định nghĩa về độ ngu ngốc của anh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
"Anh có biết là em sắp sinh con rồi không? Bây giờ mà đưa cháu anh qua đây, là anh muốn em bị trầm cảm sau sinh, hay là muốn chính anh bị trầm cảm trước sinh?"
Tuy tôi chưa sinh con, nhưng tôi đã từng chăm con trai của chị họ một thời gian.
Trời ạ, mấy cậu nhóc ở tuổi mẫu giáo đúng là dư thừa năng lượng!
Sạc năm phút, gọi mười tiếng.
Đúng là "nghịch như quỷ sứ", không có chỗ nào mà chúng không bày trò phá phách.
Thằng cháu của Hoàng Thao tôi cũng đã gặp qua rồi, nó còn hơn cả con trai chị họ tôi, thói quen sinh hoạt cũng tệ hơn!
Chỉ nghĩ đến thôi là tôi đã thấy sởn da gà!
"Thằng bé đang đi học mầm non ổn định ở quê, anh đưa nó qua đây làm gì? Bỏ học à?" Tôi cười lạnh.
Hoàng Thao lẩm bẩm: "Có thể học mầm non ở khu mình mà, trường ở đây tốt hơn trường ở quê nhiều."
Nghĩ được đến cả đây thì chắc là đã có dự định từ lâu rồi.
Xem ra mẹ chồng cũng không ít lần rỉ tai Hoàng Thao.
Nhưng bất kể thế nào, suy nghĩ này một khi đã nảy mầm thì phải bóp c//hế//t nó không thương tiếc!
Tôi hít sâu một hơi, nói: "Không cần bàn đến việc anh trai chị dâu anh có đồng ý hay không, chỉ nói riêng trường mầm non song ngữ ở cổng khu mình, mỗi tháng học phí 3.200 tệ, ai sẽ trả?"
Ở quê, 3.000 tệ đủ học cả một quý, tôi không tin anh trai chị dâu Hoàng Thao lại chịu chi số tiền đắt đỏ này!
Hoàng Thao lúng túng: "Mình trả cũng được, dù gì cũng chỉ có một hai năm thôi mà…"
Anh chưa nói hết câu, tôi lập tức đưa tay bịt miệng anh: "Thôi đi! Anh thật giỏi, đừng có mà lảm nhảm nữa! Những điều anh nói tôi đều không đồng ý!"
—-
Tôi nhìn thẳng vào Hoàng Thao, giọng nói vô cùng bình tĩnh nhưng kiên quyết.
"Mẹ anh xa xôi đến đây, tôi rất cảm kích, thật sự đã giúp được rất nhiều, nhưng việc đưa cháu anh sang đây học, tôi chắc chắn không đồng ý."
Hoàng Thao có chút không phục, nói: "Em nghe anh nói đã, thật ra cháu anh qua đây sẽ rất tốt, môi trường giáo d.ụ.c ở quê…"
Tôi lại cắt lời anh: "Anh yêu à, em đã nói rồi, chắc chắn là không được. Tương lai em sẽ rất bận, em muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc đứa con sắp chào đời của chúng ta—"
Tôi nhấn mạnh: "Con của chúng ta!"
Hoàng Thao nói: "Cũng không phải là bỏ con mình, một hay hai đứa đều chăm mà…"
Tôi lắc đầu: "Anh nghĩ đơn giản quá rồi, chăm sóc một đứa trẻ nào có dễ dàng, không chỉ mất tiền mà còn mệt nhọc, lại phải gánh trách nhiệm. Anh nói thì nhẹ nhàng, chỉ là học mẫu giáo thôi, nhưng thực tế anh có biết mẫu giáo bây giờ lắm chuyện thế nào không? Anh biết thế nào là hội thao bố mẹ con cái, thế nào là ngày hội trải nghiệm, thế nào là đi dã ngoại mùa xuân mùa thu không?"
"Mẹ anh một thân một mình, ngôn ngữ bất đồng, đất lạ quê người, chắc chắn không thể xoay xở nổi. Chẳng lẽ em vừa cho con b.ú vừa giúp anh chị chăm cháu? Anh nói giáo d.ụ.c ở quê không tốt, thì chỉ học mẫu giáo có ích gì, chẳng phải còn phải học tiểu học ở đây sao? Học tiểu học rồi thì ai sẽ dạy kèm? Sinh hoạt của cháu ai sẽ lo liệu? Những điều này anh đã nghĩ đến chưa?"
--------------------------------------------------













