MẸ CHỒNG CHI TIÊU HOANG PHÍ – Chương 1
MẸ CHỒNG CHI TIÊU HOANG PHÍ
Mẹ chồng đến nhà tôi được một tuần.
Bà dùng hết một can dầu, mười cân gạo.
Ba túi muối, mười cuộn giấy vệ sinh.
Cả chai nước tương 1L cũng cạn đáy.
Trước chi phí sinh hoạt ngày càng tăng vọt, tôi chỉ có thể nghẹn ngào nói với chồng: "Yêu không nổi nữa rồi, có thể ly hôn không?"
1
Tôi tên là Trịnh Nghi, cùng chồng định cư tại một thành phố thủ phủ ở phía Bắc.
Năm nay tôi đã được thăng chức lên vị trí trung cấp và sắp sửa sinh con, thật sự là một năm thu hoạch dồi dào.
Vì tôi sắp sinh, chồng tôi, Hoàng Thao, đặc biệt mời mẹ chồng từ quê lên để chăm sóc tôi.
Nhưng bản thân tôi đã học và sống xa nhà nhiều năm, thật sự không thích có thêm người trong nhà.
Ngay cả với bố mẹ ruột, tôi còn hay cãi nhau, huống chi là với mẹ chồng chỉ gặp vài lần.
Nhưng tôi cũng hiểu ý của Hoàng Thao, một là vì tôi đã m.a.n.g t.h.a.i tháng cuối, mẹ chồng có thể chia sẻ việc nhà, ít nhất sau giờ làm việc chúng tôi có thể ăn một bữa tối nóng hổi; hai là sau khi tôi sinh, bà có thể giúp chúng tôi chăm con, để tôi có thể thuận lợi trở lại công việc.
Mẹ chồng đến, như một bà lão miền Nam nhút nhát và khách sáo, đến mức không biết đặt tay chân ở đâu.
Tôi không hiểu lắm tiếng địa phương bà nói, chỉ có thể cười bảo: "Mẹ cứ tự nhiên ạ, đừng ngại."
Phải nói rằng, từ khi mẹ chồng đến, dù bữa cơm có ngon hay không, ít nhất tôi không cần phải lo lắng về chuyện cơm tối.
Nhưng chỉ sau một tuần, tôi mới phát hiện ra những hành vi kỳ quái của mẹ chồng.
—--
Chuyện xảy ra vào cuối tuần.
Hoàng Thao dậy sớm, đi chợ mua một ít sườn cừu về, nói là để bổ sung dinh dưỡng cho tôi, tiện thể thể hiện tài năng nấu nướng với mẹ anh.
Nhưng anh vừa vào bếp một lát thì đã gọi tôi: "Em yêu, nước tương đâu rồi?"
Tôi nói qua loa: "Ở trong tủ bếp đấy."
"Không thấy đâu cả!" Hoàng Thao hét lên.
Mẹ chồng tôi vốn đang nằm trong phòng lướt điện thoại, lúc này mới chậm rãi bước ra, lúng túng nói: "Dùng hết rồi, mẹ vứt chai đi rồi."
Hết rồi?
Hoàng Thao và tôi nhìn nhau, đều cảm thấy kỳ lạ.
Nước tương 1L, một tuần là hết?
Uống như nước cũng không nhanh đến vậy!
—-
Sau đó, Hoàng Thao hỏi mẹ chồng vài câu bằng tiếng địa phương, tôi nghe loáng thoáng là hỏi tại sao nước tương lại dùng nhanh như vậy.
Mẹ chồng nói nhanh và khó hiểu, tôi hoàn toàn không hiểu được.
Tiếp theo, tôi thấy Hoàng Thao nhăn mặt, đi giày xuống tầng mua nước tương.
Tôi kéo anh ấy lại, hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Hoàng Thao lúng túng nói: "Mẹ bảo mới đến đây, không kiểm soát được lượng dùng... nên dùng hết rồi."
Tôi: "..."
Nước tương ở Trung Quốc không phải đều giống nhau sao?
Chẳng lẽ nước tương nhà chúng tôi đổ ra đặc biệt trơn tru?
Chuyện này chỉ là một việc nhỏ nhặt, đến tối, tôi bắt đầu kiểm tra vật dụng gia đình, định ngày mai đi siêu thị mua thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
Lúc này tôi mới phát hiện lượng tiêu thụ đồ dùng trong nhà đã đạt đến mức cực kỳ bất thường.
Vì nhà tôi cả hai đều đi làm, cơ bản là mỗi tuần đi siêu thị mua đồ một lần.
Ngày mẹ chồng đến, phần lớn đồ đều mới khui, vậy mà giờ, những thứ đáng lẽ dùng được cả tháng lại đã gần hết sạch.
Một can dầu mới, đã hết.
Nửa gói giấy vệ sinh, cũng không còn.
Ba túi muối và gia vị trong tủ đã cạn.
Thậm chí một túi gạo mười cân cũng hết rồi!
Tôi không thể tin nổi, túi gạo này, đủ cho tôi và Hoàng Thao ăn cả tháng!
Mẹ chồng tôi... chẳng lẽ là một con quái vật tham ăn?
—--
2
Tôi lén nói với Hoàng Thao về tình hình này, anh cau mày chạy vào phòng nhỏ của mẹ.
Tôi cũng không biết hai người nói gì với nhau, dù sao nghe lén tôi cũng không hiểu.
Bây giờ tôi chỉ muốn biết, mấy thứ đó đã đi đâu rồi?
Chẳng lẽ thật sự dùng hết rồi sao?!
Mấy năm nay, dù ít qua lại với mẹ chồng, nhưng bà nổi tiếng ở quê là kẻ keo kiệt.
Một lần về nhà chồng, tôi thấy giấy vệ sinh mua cho bà từ hai năm trước còn chưa dùng hết, đã ố vàng rồi.
Bình thường bà tiết kiệm đến mức giữ lại nước rửa rau để dội nhà vệ sinh, quần áo rách không mặc được cũng cắt thành giẻ lau, tận dụng triệt để đến mức không thể hơn.
Một lát sau, Hoàng Thao cúi đầu ủ rũ trở về.
Tôi hỏi: "Sao rồi?"
Hoàng Thao bất lực nói: "Bà bảo mới đến, chưa quen lượng dùng."
"..."
Dầu, muối, giấm, xì dầu dùng chưa quen là có lý, vậy còn gạo và giấy vệ sinh?
Chẳng lẽ trước kia lau chùi dùng nửa tờ, đến nhà chúng tôi lại dùng nửa cuộn?
Thấy tôi không vui, Hoàng Thao vỗ vai tôi nói: "Mẹ anh lớn tuổi rồi, thói quen sinh hoạt không tốt, em thông cảm chút, anh sẽ nói với bà sau."
Tôi còn biết nói gì nữa, đâu thể vì chút đồ này mà truy đến cùng.
Là con dâu, với mẹ chồng tự nhiên là kẻ thù trời sinh.
Đây là lời của bố tôi.
Ông nói mối quan hệ giữa con dâu và mẹ chồng thuộc loại vấn đề lịch sử hàng trăm năm nay, không ai giải quyết nổi, mà mấu chốt quan trọng nhất là thái độ của con trai.
Nếu con trai có thể đứng giữa hòa giải, tạo ra tác dụng tốt, thì gia đình sẽ hòa thuận.
Nghe xong câu này, tôi nhỏ giọng hỏi bố: "Vậy mẹ và bà nội có mối quan hệ căng thẳng thế này, chắc là do bố không làm tròn bổn phận đúng không?"
Bố tôi cau mày, nói nghiêm túc: "Bố không phải đã từng làm việc ở nơi khác ba năm sao? Mâu thuẫn giữa mẹ và bà nội con tích lũy trong ba năm đó."
Tôi: "..."
--------------------------------------------------













