Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mây Trên Đồng Bay Mãi – Chương 9

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhóc con ngốc nghếch,

cho dù có ngày xa nhau, em cũng phải tin chúng ta chỉ tạm thời lạc mất nhau.

Quả đất tròn, rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau. Chỉ cần em vẫn ở nơi này, anh nhất

định sẽ tìm thấy em.

Nhờ

“hồng phúc” của cuộc phỏng vấn Mộ Hàn, Dĩ Mạch đêm qua ngủ không yên. Cô mơ một

giấc mơ rất xa xăm, cô gặp lại mẹ của Mộ Hàn. Mộ Hàn nói anh không có bố mẹ,

thực ra không phải là không có, chỉ là bởi mẹ của Mộ Hàn không chịu nổi cảnh

nghèo khó nên đã bỏ chồng đi lấy nhà buôn địa ốc nổi tiếng của Vân Trạch, Giang

Quý Nhân. Bố anh từ đó ốm liệt giường, cuối cùng qua đời trong uất ức. Chính vì

thế Mộ Hàn căm ghét tất cả những người đàn bà tham tiền, với mẹ mình thái độ

của anh càng thù địch. Biết Dĩ Mạch đi gặp mẹ của mình, anh đã nổi trận lôi

đình, sau đó họ chia tay. Dĩ Mạch buồn phát khóc. Khóc chán rồi thì tỉnh giấc.

Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, cô thấy trên mặt lạnh ngắt, đưa tay sờ thì gối

cũng ướt một mảng.

Rèm cửa

sổ phòng ngủ kéo không kín, ánh đèn từ công trường đối diện rọi vào sáng trưng.

Dĩ Mạch nằm trên giường lăn qua lăn lại, không sao ngủ tiếp được nữa. Thế là mở

đĩa phim ra xem, ma xui quỷ khiến thế nào mà chọn đúng bộVườn

sao băng.

“Bạn có

mười tin nhắn...”.

“Jan

Di, em đang ở đâu? Nghe thấy thì gọi anh ngay...”.

“Gọi

lại xin mời ấn số 1, nghe tin nhắn xin mời ấn số 2”.

“Jan

Di, anh đây, Jun Pyo đây, cái đồ ngốc này làm gì thế? Mau gọi lại cho anh!”.

“Kiên

nhẫn của anh có giới hạn, mau gọi lại!”.

“Anh

sắp phát điên với em rồi! Mau gọi anh!”.

“Jan

Di, em ở đâu? Dù muộn mấy thì nghe tin nhắn cũng xin em gọi cho anh!”

“Jan

Di... Jan Di... Jan Di...”.

Dĩ Mạch

thẫn thờ nhìn đôi nam nữ nhân vật chính ôm nhau khóc trên màn hình. Đã từng có

một người con trai như thế, kiêu ngạo đến ngông cuồng, vậy mà bất cứ lúc nào

chỉ cần cô gọi là anh sẽ xuất hiện. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đêm sạch như

lau, nhưng cô lại có cảm giác mơ mơ hồ hồ, màn đêm trước mắt bắt đầu nhòa đi,

biến thành buổi chiều nóng nực đó...

...

Đó là

một buổi chiều oi bức, mây ngoài cửa sổ trĩu xuống như sắp chạm đến mặt đất. An

Dĩ Mạch tống hết một đống sách vở ôn tập qua một bên, không vui không buồn nằm

sấp trên giường, ôm gối xem Vườn sao băng. Bộ

đĩa này là quà sinh nhật Vân Mộ Hàn tặng cô, dù anh có nghi hoặc về trình độ

thưởng thức của cô nhưng vẫn dày mặt đến xếp hàng cùng một đám nữ sinh trung

học trước cửa hàng băng đĩa để chờ mua. Tất nhiên cô đã xem nhiều lần trên

truyền hình, cô có thể đọc thuộc lòng ngược xuôi nội dung, vậy mà vẫn xem đi

xem lại không chán. Jan Di yêu Jun Pyo hay Ji Hoo, cô không hề quan tâm. Có lúc

không phải vì thích nội dung mà xem lại một bộ phim, mỗi lần nghe ai đó nhắc

đến “mưa sao băng” là cô lại bất giác nhớ đến cảnh Mộ Hàn ngượng nghịu chen

giữa đám học sinh trong cửa hàng băng đĩa, ký ức ngọt ngào ấy thật khó để quên

đi tất cả.

Thời

tiết mùa này biến đổi thất thường, ngoài cửa sổ vẫn còn mây đen nặng trĩu, lặng

ngắt không một ngọn gió, giờ gió lại điên cuồng cuốn tung đám lá lên trời,

chiếc chuông gió kêu leng keng không dứt. Dĩ Mạch vội vàng khép cửa sổ.

Ầm!

Một âm

thanh nặng nề ầm vang cả đất trời khiến tay Dĩ Mạch run bắn. Sét liên tục xé

rách nền trời âm u nặng nề, như những con rắn uốn mình trong mây đen. Mưa ào

xuống trong chớp mắt như van nước bị bỏ quên, bao trùm trời đất, chảy rào rạt

lên mặt kính. Dĩ Mạch cắn môi đóng chặt cửa sổ, một lưỡi sét lại lóe sáng giữa

bầu trời, những tầng mây tối sầm được ánh sét soi sáng, cô nhìn thấy bóng mình

in trên cửa kính, khuôn mặt nhợt nhạt thoắt sáng thoắt tối như ma. Cô sợ hãi

đóng sập chốt cửa lại, lúc kéo rèm vào, Dĩ Mạch thấy có bóng người đang lao

đến...

Cộc!

Cộc! Cộc!

Tiếng

gõ cửa còn dồn dập hơn cả tiếng mưa, Dĩ Mạch giật thót tim, chẳng lẽ bố quên

mang chìa khóa? Thôi chết! Để bố phát hiện đang ôn thi tốt nghiệp mà còn xem

phim Vườn sao băng Mộ Hàn

tặng chắc là đi đời! Cô rón rén lẻn đến bên cửa, run run nhìn qua khe cửa ra

bên ngoài.

“Két!”,

Dĩ Mạch kéo mạnh cánh cửa. Vân Mộ Hàn đang đứng trước cửa, ướt lướt thướt từ

đầu đến chân, nước mưa chảy trên người anh nhỏ tong tỏng xuống sàn nhà, anh thở

hổn hển, không nói gì, chỉ nhìn Dĩ Mạch chằm chằm. Chiếc áo phông trắng sũng

nước dính chặt vào người anh, chuyển động lên xuống theo nhịp thở. Một tay anh

chống lên cánh cửa, dù ở tình huống thê thảm cỡ nào, anh vẫn toát lên vẻ gợi

cảm và lịch lãm rất đàn ông. Không hiểu sao mà lúc nhìn thấy Mộ Hàn, Dĩ Mạch

lại nghĩ nếu không quen biết cô thì người xuất sắc như anh sẽ có tương lai như

thế nào?

“Anh

gọi điện cho em nhưng em không nghe, mưa to quá, anh biết em sợ sấm sét...”.

Anh đưa tay kéo cô vào lòng, tự nhiên như thường. Má cô áp vào ngực anh, cô có

thể nghe rõ từng nhịp tim vững vàng khỏe mạnh của anh, quần áo anh ướt đẫm mà

cô lại thấy rất ấm áp.

“Điện

thoại em hết pin”. Dĩ Mạch thì thầm, hiện thời chưa nhiều người dùng điện thoại

di động, nhưng Mộ Hàn vẫn mua cho cô, anh nói bất cứ lúc nào cũng muốn được

nghe giọng nói của cô.

“Mộ

Hàn, anh sẽ giống Jun Pyo chứ? Khi không tìm thấy em thì anh sẽ tìm mãi không

thôi nhé?”. Câu hỏi hơi trẻ con của cô có chút ngập ngừng. Anh vuốt tóc cô,

dùng một cái ôm siết thay câu trả lời.

“Dù ở

đâu anh cũng sẽ tìm mãi không ngừNhóc con ngốc nghếch, cho dù có ngày xa nhau,

em cũng phải tin chúng ta chỉ tạm thời lạc mất nhau. Quả đất tròn, rồi chúng ta

sẽ gặp lại nhau. Chỉ cần em vẫn ở nơi này, anh nhất định sẽ tìm thấy em”.

...

Chỉ cần

em vẫn ở nơi này, anh nhất định sẽ tìm thấy em. Phải, quả đất tròn, họ lại tình

cờ gặp nhau giữa biển người đông đúc. Cô cười nhạt, tắt tivi, lấy điện thoại ra

tìm chức năng nghe radio để nghe chương trình Tâm sự đêm khuya. Điện thoại di

động của cô vẫn cùng hiệu với chiếc điện thoại Mộ Hàn tặng ngày trước, vẫn dây

đeo xinh xinh hình gấu Pooh. Có những thói quen không thể thay đổi, ví dụ như

quen dùng một loại điện thoại nào đó, quen nửa đêm thao thức nghe chương trình

Tâm sự đêm khuya. Có người chê chương trình Tâm sự đêm khuya giống như phơi áo

lót ở ngoài đường quốc lộ, không có gì không phải nhưng vô cùng bất nhã. Nhưng

cô lại thích những thứ vô bổ này, một đám dân thành thị không bệnh mà r//ê//n, tối

ngày kể lể vài vấn đề rất riêng tư. Âu cũng tại người đời đều cô đơn cả.

Vừa có

một sinh viên đại học gọi đến chương trình, tâm sự về việc chia tay với bạn

trai, dài dòng văn tự kể lể một đống kỷ niệm đẹp của hai người trước kia, cùng

đến canteen ăn cơm, chàng trai mua bữa sáng mang đến tận lớp cho cô gái, còn cô

gái thì cùng học bài với chàng trai, cùng chụp ảnh Hàn Quốc ngoài đường. Hóa ra

tình yêu sinh viên, kỷ niệm nào cũng giống nhau, kết cục nào cũng giống nhau.

Dĩ Mạch bỗng nảy ra ý định, cô với lấy điện thoại ở đầu giường toan gọi đến cho

chương trình để kể tội Mộ Hàn một chặp. Nhưng nhìn bàn phím, cô sực nhớ ra mình

chẳng biết số điện thoại của chương trình này. Dĩ Mạch ngao ngán, sao mình lại

cứ thấp thỏm không yên thế này?

Phát

thanh viên giải đáp tâm sự xong liền bật bài Tuổi xuân rực

rỡ ấy của Chu Trị Bình. “Thề non hẹn

biển, chỉ là tuổi trẻ dại khờ”, câu hát này thật đúng

với tâm trạng cô. Dĩ Mạch nghe hát, mơ màng thiếp đi rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại

thiếp đi.

Sáng

hôm sau, nhạc chuông báo thức nheo nhéo kêu, hai mắt vẫn còn nhắm tịt, cô lồm

cồm bò dậy, vất vả hồi lâu cuối cùng cũng tìm thấy chiếc điện thoại đang không

ngừng réo dưới tấm chăn nhàu nát. Cô nhấc điện thoại, hai mắt híp tịt, nói:

“Dạ, chào sếp”. Tiếng gầm như sư tử Hà Đông của trưởng phòng từ trong điện

thoại vọng đến khiến tai cô ù đặc, trong nháy mắt tỉnh hẳn ngủ. Không rõ sáng

ngày ra trưởng phòng gặp chuyện gì mà bực tức thế, cô còn chưa kịp nghe ra thì

điện thoại đã kêu tít tít báo hết pin rồi tự động tắt máy. Dĩ Mạch cầm chiếc

điện thoại màn hình đen sì lầu bầu: Biết thế đã không dùng điện thoại nghe

radio! Cái tính năng nghe radio này đúng là giết

Hai

tiếng đồng hồ sau, Dĩ Mạch đầu tóc bù xù, mắt vẫn còn ngái ngủ đứng trước mặt

trưởng phòng.

“Đi

muộn về sớm! Không có bài nộp! Lại còn dám cắt ngang điện thoại của tôi!”.

Trưởng phòng đập bàn ầm ầm, nước bọt bắn tung tóe từ đôi môi đỏ chót của chị

ta, Dĩ Mạch vội vàng lui ra sau hai bước.

“Điện

thoại em hết pin”. Sợ sếp không tin, Dĩ Mạch rút điện thoại ra cho chị ta xem.

“Hết

pin thì cô không biết nạp à? Cô quên mất quy định của phòng à? Tất cả mọi người

đều phải mở máy hai tư trên hai tư giờ, nếu có việc gấp mà không tìm thấy thì

trừ năm mươi tệ tiền thưởng!”.

“Nhưng

đâu có việc gì gấp, em đâu có làm lỡ cuộc phỏng vấn nào đâu!”. Năm mươi tệ, năm

mươi tệ đủ ăn cơm hộp cả tuần rồi!

“Cãi

lại thì tăng lên tám mươi tệ”. Trưởng phòng hất hàm. Dĩ Mạch im ngay, như cọng

dưa héo, cúi đầu ỉu xìu đứng đó.

“Lầm

bầm cái gì? Đang rủa thầm tôi phải không?”. Trưởng phòng lườm Dĩ Mạch.

“Không

có chuyện ấy đâu ạ! Em chỉ đang sám hối thôi!”. Dĩ Mạch liếc Đồ Thủy Thu, bụng

bảo dạ: Sao tôi rủa thầm chị cũng biết? Chẳng lẽ chị là con giun trong bụng

tôi?

“Một

trăm tệ!”. Trưởng phòng lạnh lùng nói.

“A!”.

Dĩ Mạch vừa định phản đối thì thấy bộ mặt sắt đen sì của trưởng phòng, vội nuốt

những lời sắp nói vào bụng. Thôi, còn nói nữa thì coi như tháng này làm không

công.

“Hôm

qua bài Nhà buôn gốm sứ là cô

viết à?”. Trưởng phòng lạnh lùng hỏi. Dĩ Mạch cố gắng tìm kiếm một chút dấu

hiệu hỉ nộ trong giọng nói, đáng tiếc là “bà phù thủy” đó che giấu quá giỏi.

“Vâng”.

“Tại

sao đến tối mới nộp?”.

“Vì...

vì em chữa mấy lần mới yên tâm!”. Dĩ Mạch mỉm cười. Thực ra là vì hôm qua cô từ

đài phát thanh về mới nhớ ra là mình còn chưa viết bài.

“Cô tự

xem lại đi, cô viết lung tung cái gì thế!”. Trưởng phòng đẩy một tờ báo đến

trước mặt Dĩ Mạch

“Phim

truyền hình xuất sắc nhất nói về nghề buôn gốm sứ Trung Quốc - Nhà

buôn gốm sứ bắt đầu bấm máy, theo tin tức mới nhận, diễn viên

chính Lưu Đức Hoa... Dĩ Mạch liếc trưởng phòng một cái, lạ thật, cái gì thế

này? Rõ ràng là Lưu Đức Khải, sao lại viết thành Lưu Đức Hoa? Tối qua gửi ảnh

và bài gấp qua e-mail nên chắc quên soát lại. Lần này thì rắc rối to rồi!

“Biết

Lưu Đức Khải và Lưu Đức Hoa có gì khác nhau không?”. Trưởng phòng nén cục tức,

cố gắng giữ thái độ ôn hòa.

“Biết

ạ, khác chữ cuối cùng”. Dĩ Mạch cúi đầu nói.

“Không

chỉ khác chữ cuối cùng, mà là hoàn toàn khác! An Dĩ

Mạch, lúc đi phỏng vấn cô ngủ gật à? Hôm qua cô làm gì hả? Nửa đêm mới gửi bài

đến, làm cho biên tập ca đêm không kịp làm!”.

“Còn

biên tập ca ngày nữa mà?”. Dĩ Mạch khẽ lầm bầm.

“Cô

không cần nói gì nữa! Lương tháng này trừ hết!”. Trưởng phòng nổi điên thực sự.

“Không

phải là sai một chữ trừ năm mươi tệ sao?”. Dĩ Mạch xòe ngón tay đếm, hình như

không phải.

“Đây

không phải là chuyện sai một chữ!”.

“Nhưng

rõ ràng là em chỉ sai một chữ!”. Dĩ Mạch chống tay lên bàn, nhìn sếp đầy vẻ ấm

ức.

“Phải,

cô chỉ sai một chữ, nhưng...”. Đồ Thủy Thu hít một hơi thật sâu, mình dù sao

cũng là trưởng phòng giải trí, việc gì lại ở đây tranh luận với cô ta vấn đề vô

bổ như thế này? Đồ Thủy Thu lấy khăn giấy ra lau mồ hôi, con bé này làm chị ta

tức muốn chết.

“Sếp

ơi, thế... lương trừ hết thì tiền phạt tội tắt điện thoại với một trăm tệ kia

cũng tính vào lương tháng này phải không?”. Dĩ Mạch cẩn thận dò hỏi.

“An -

Dĩ - Mạch!”.

“Sếp,

em đi làm việc ngay đây”. Thấy bà chị vốn rất lo chăm chút dung nhan giờ trán

nổi đầy gân xanh, Dĩ Mạch biết mình nên mau chuồn thôi.

“Đứng

lại! Bạn trai bí mật của Kim Eun Chae, cô điều tra đến đâu rồi?”.

“Em...

có chút đầu mối rồi”. Nghe trưởng phòng đến chuyện này, trống ngực Dĩ Mạch đập

thình thịch. Tay cô đặt trên túi xách, trong đó là những tài liệu cô thu được

về Kim Eun Chae. Giờ giao tin Kim Eun Chae từng làm tiếp viên hộp đêm ra, liệu

cô có thoát khỏi mọi liên quan đến Mộ Hàn không? Ý nghĩ này mới chỉ lướt qua

đầu đã bị cô phủ quyết luôn. Làm phóng viên giải trí thất đức như vậy sẽ bị

người ta khinh ghét đó!

“Cô

nhanh nhanh lên cho tôi nhờ. Phải rồi, có người nghe được tin Kim Eun Chae hiện

đang ở Bệnh viện Nhân Tâm. Giờ cô đến Bệnh viện Nhân Tâm, có đào sâu ba thước

cũng phải tìm cho ra anh bạn trai bí mật đó. Trực giác của tôi cho biết, bạn

trai của Kim Eun Chae nhất định sẽ xuất hiện ở Bệnh viện Nhân Tâm. Nghe đồn cô

ta đi khám phụ khoa”.

“Hay là

sếp tự đi đi”. Hic, Thiều Trì vốn không thích cô làm paparazzi. Giờ nếu anh mà

biết cô nhắm đến cả bệnh viện nhà anh thì có khi tức đến hộc máu ấy chứ.

“Cô có

nghe nói trưởng phòng nào của tòa soạn đích thân đóng giả thai phụ trà trộn vào

bệnh viện lấy tin bao giờ chưa?”.

“Chưa

từng nghe nói”.

“Thế là

phải rồi”.

“Không

đúng, sếp ạ. Sếp toàn bảo em làm phóng viên giải trí phải có lòng yêu nghề,

lòng yêu nghề thể hiện ở tinh thần hy sinh”.

“An -

Dĩ - Mạch!”.

“Thưa

sếp, em rõ rồi, sếp đang cho em cơ hội mới, sếp tốt với em quá”. Thấy bà chị

trước mặt lại sắp nổi điên, Dĩ Mạch lập tức nở nụ cười nịnh nọt. “Nhưng... sếp

vừa nói đóng giả thai phụ là sao?”.

“Cô

phải nghĩ cách lấy được tài liệu càng sớm càng tốt, tốt nhất là vào phòng làm

việc của bác sĩ, lấy bệnh án của Kim Eun Chae. Tôi thấy cô đóng giả làm bệnh

nhân là tốt nhất, sau khi thảo luận chúng tôi quyết định, cô đóng giả làm cô

gái có thai ngoài ý muốn là hợp nhất. Như vậy cho dù cô có lén lút đi vào thì

người ta cũng tưởng cô xấu hổ, cắn rứt nên mới vậy”. Trưởng phòng ném cho Dĩ

Mạch một tập bệnh án giả, cô trợn tròn mắt, hóa ra vũ khí của phóng viên giải

trí thật tân tiến, các ngón trước của cô đúng chỉ là trò trẻ con!

“Còn

vấn đề gì nữa không?”.

“Không...

không có gì nữa, nhưng mà... kết hôn rồi mới có thai được không ạ?”. Cách này

mất thể diện quá, lại còn phải mạo hiểm với mối nguy bị Thiều Trì bắt tại trận.

“Được.

Vậy thì cô làm bệnh nhân bị ung thư tử cung, ung thư cổ tử cung, ung thư ống

dẫn trứng nhé!”. Trưởng phòng mặt nhăn mày nhúm.

“Làm

thai phụ vẫn hơn”. Dĩ Mạch run run, hóa ra trên đời còn nhiều bệnh ác ôn đến

thế.

“Mặt

mũi cô ngơ ngơ ngẩn ngẩn, rất giống với chứng trầm cảm trước khi sinh. Cách

chúng tôi nghĩ ra chắc chắn hợp với cô nhất. Thôi, mau đi đi”. Đồ Thủy Thu khe

khẽ cười. Cái con nhóc An Dĩ Mạch này không biết có phải cố ý hay không, toàn

làm chị phát điên lên. Nhưng hai tháng nữa nếu mà cô ta không phỏng vấn được

Kim Eun Chae thì cứ liệu mà cuốn xéo.

Các

người đúng là virus, các người là virus! Dĩ Mạch rủa thầm trong bụng. Cô ấm ức

nhìn bệnh án trên bàn, cúi đầu ủ dột ra khỏi văn phòng. Sớm biết thế thì giao

băng thu âm còn hơn, sao cô lại phải vì danh tiết của Kim Eun Chae mà hy sinh

danh dự của mình chứ?

Vừa ra

khỏi văn phòng, đồng nghiệp liền sán đến.

“Dĩ

Mạch, mấy tháng rồi?”.

“Chưa

rõ”.

“Trong

vòng ba tháng thì không cần độn gối, trên ba tháng phải độn gối”. Đồng nghiệp

vỗ vai cô khuyên nhủ.

“Sao

các chị biết rõ thế?”.

“Thủ

đoạn giả thai phụ này vốn hay được dùng mà”.

“Tiền

mua gối độn tòa soạn có thanh toán không?”. Dĩ Mạch mắt ngấn lệ nhìn mọi người.

“Hơ...”.

Mọi người không còn biết nói sao nữa, cô nàng này đúng là có tài làm người ta

chết sặc!

“Em rõ

rồi, em cứ dưới ba tháng thôi!”. Dĩ Mạch nắm chặt nắm đấm, một lần nữa cảm thấy

nghề phóng viên giải trí thật lắm chông gai. Chỉ cần cố một năm nữa là được, Dĩ

Mạch nhủ thầm trong bụng. Cô ngẩng đầu nhìn tầng hai tòa soạn, đó là phòng tin

tức của nhật báo, cũng là nơi bố làm việc hồi còn sống. Bố, con nhất định cố

gắng, nhất định sẽ đạt kết quả xuất sắc trong kỳ thi thăng bậc năm sau. Cô

tuyệt đối không thể rời khỏi tòa soạn lúc này, tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội

thăng bậc năm sau được!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mây Trên Đồng Bay Mãi
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...