Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mây Trên Đồng Bay Mãi – Chương 10

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ cần anh quay đầu

lại là sẽ thấy cô, nhưng anh không quay lại, cũng không nhìn cô.

Bệnh

viện Nhân Tâm, tầng ba, khoa sản.

An Dĩ Mạch

lấm la lấm lét nhìn quanh, cái Bệnh viện Nhân Tâm chết tiệt này sao mà được ca

ngợi thế nhỉ? Người người xếp hàng đến tận cửa thang máy rồi! Cô căng thẳng kéo

cao cổ áo, hy vọng không bị Thiều Trì bắt gặp.

“Này,

cháu gái, cháu đến khám một mình à? Chồng cháu đâu?”. Một bà bác đi kèm con gái

đến kiểm tra thai, buồn miệng hỏi chuyện Dĩ Mạch.

“Cháu

là Đức mẹ Maria, con cháu là Jésus, cháu không cần có chồng”. Dĩ Mạch máy móc

lúc lắc cái cổ, vừa nói vừa lườm bà bác nhiều chuyện một cái. Trưởng phòng đúng

là thượng đế, thượng đế nói một câu, tất cả phóng viên giải trí đều thành thai

phụ hết!

“Cháu

đừng nghĩ quẩn! Trời, cháu giấu bố mẹ đến khám thai sao? Cháu định phá à? Bác

nói mà, đám con trai bây giờ đúng là toàn gây nghiệp chướng!”. Bà ta thấy Dĩ

Mạch mặt mũi nhăn nhó, ấm ức, đoán cô hẳn là sinh viên trường đại học nào đó bị

dính bầu.

Gây

nghiệp chướng! Phòng giải trí đúng là chỗ hủy hoại tài năng trẻ. Bắt mình đến

xếp hàng ở nơi quái quỷ này, sếp ơi là sếp, chị gây nghiệp chướng nặng lắm đấy!

“Thỏ

con ngoan ngoãn, mau mở cửa ra!”. Bỗng nhiên tiếng chuông

điện thoại chói tai vang lên làm Dĩ Mạch giật bắn mình. Vừa nhìn thấy ba chữ

“Lục Thiều Trì” hiện ra trên màn hình, Dĩ Mạch đã hốt hoảng, không kịp nghĩ gì

hết mà tắt máy luôn.

“Là

thằng bạn trai cháu gọi đến đấy à?”. Bà bác bên cạnh không nản lòng tiếp tục dò

hỏi Dĩ Mạch.

“Thím

ơi, cháu thấy thím rất hợp làm nghề của cháu”. Dĩ Mạch trợn mắt nhìn bà ta,

không phải cô không kính già yêu trẻ, nhưng mà phóng viên lá cải gặp phải bà

già lắm chuyện, không nổi điên không được.

“Ding!”.

Cửa thang máy tầng ba mở, Dĩ Mạch nhận ra một dáng người quen thuộc trong đám

đông. Cô hít một hơi thật sâu rồi vội vàng ngồi thụp xuống. Thang máy ơi thang

máy, mau chạy lên đi, đưa Thiều Trì lên tầng trên đ

“Số một

trăm hai mươi ba, An Dĩ Mạch! An Dĩ Mạch đến chưa? Một trăm hai mươi ba, An Dĩ

Mạch!”. Cổ họng cô y tá sao to thế nhỉ?!

“An Dĩ

Mạch, An Dĩ Mạch đến chưa?”. Y tá có vẻ sốt ruột.

“Suỵt...”.

Dĩ Mạch khó khăn lắm mới chen được đến cửa phòng khám, đặt ngón trỏ lên môi ra

hiệu im lặng.

“An -

Dĩ - Mạch - đến - chưa...” Cô y tá hạ thấp giọng, ghé sát vào tai Dĩ Mạch đọc

từng từ, từng từ một.

“Tôi -

chính - là - An - Dĩ - Mạch...”. Dĩ Mạch thì thào trả lời bằng thứ tiếng nhỏ

nhất. Cô quay đầu nhìn ra đằng sau, thang máy đã đi lên. Giờ cô mới thở phào

nhẹ nhõm, xem ra cái nghề phóng viên này thật quá vất vả!

“Đến

rồi thì mau vào đi! Loại người như cô tôi thấy nhiều rồi! Tưởng nói nhỏ thì

không ai biết cô to bụng à? Rón ra rón rén, có biết bao nhiêu người đang xếp

hàng không?”. Y tá bỗng quát to làm Dĩ Mạch giật nảy người. Cô ngân ngấn nước

mắt nhìn chị y tá dữ như chằn. Bệnh nhân là thượng đế, chị không biết à? Biết

bạn trai tôi là ai không? Cẩn thận kẻo tôi tố cáo chị đấy! Dĩ Mạch rủa thầm

trong bụng, sau đó cúi đầu ngoan ngoãn bước vào phòng khám.

Vào

trong phòng khám, Dĩ Mạch hơi lo sợ, thực ra cô vốn rất ghét phải một mình đối

mặt với bác sĩ. Còn nhớ mấy năm trước, anh chàng bác sĩ khoa tim mạch đó đã

lạnh băng tuyên bố nếu không mổ thì cô chỉ còn sống được hai tháng.

Tường

phòng khám phụ khoa sơn màu lá cây nhạt, trên bàn làm việc còn bày một chậu hoa

nho nhỏ, điều hòa rì rì phun hơi lạnh, không khí yên bình khiến nhịp tim của Dĩ

Mạch dần dần ổn định.

“Chào

cô, mời ngồi, tôi là bác sĩ Ngô, chủ nhiệm khoa sản của Nhân Tâm”. Đối diện với

Dĩ Mạch là một phụ nữ trung niên, trông rất mềm mỏng.

“Tôi

xem bệnh án của cô rồi, cô đã kiểm tra ở bệnh viện gần đây, sao lại muốn đổi

chỗ khám?”.

“Vì

trưởng phòng em... vì em không yên tâm, muốn kiểm tra thêm một lần nữa cho đảm

bảo, với lại tiếng tăm của Bệnh viện Nhân Tâm ở Vân Trạch rất tốt”. Vì đó là

bệnh án giả mà, Dĩ Mạch thầm trả lời trong bụng.

“Gần

đây có thấy gì khó chịu không?”. Bác sĩ hỏi.

“Em

thường xuyên mất ngủ, lại hay nằm mơ thấy mình sắp bị đuổi việc”. Dĩ Mạch bóp

đầu bóp trán, hôm nào mà cô chả thấy khó chịu trong người.

“Ừm,

còn gì nữa không?”. Bác sĩ cầm bút ghi lại, tiếp tục hỏi. Lúc này điện thoại

trong phòng khám reo lên.

“Xin

lỗi, tôi nghe điện một chút. Alô, vâng, tôi đây. Chủ nhiệm Lục, vâng, chúng tôi

có một thai phụ sắp sinh có tiền sử bị bệnh tim, chúng tôi định cho cô ấy mổ

đẻ, việc này rất cần sự giúp đỡ của bên phía các anh. Hồ sơ của bệnh nhân lát

nữa tôi gửi anh. Sao, giờ anh sang lấy à? Được”.

“Còn có

gì khó chịu nữa không?”. Bác sĩ đặt điện thoại xuống, hỏi tiếp.

“Rất

khó chịu, giờ tim em đập rất nhanh, hồi hộp, lo lắng, bứt rứt khó ở trong

người. Em muốn nghỉ một lúc, xin hỏi ở đây có phòng nào khác không?”. Lục Thiều

Trì sắp đến rồi sao? Chẳng nhẽ lại để bị bắt tại trận sao?

“Sắp có

một bác sĩ khác đến đây, chúng tôi phải bàn chút chuyện. Cô vào tạm phòng trong

nghỉ một lúc đi”.

“Bác sĩ

Ngô đúng là người tốt, em thấy dễ chịu nhiều rồi”. Dĩ Mạch khôn khéo trả lời,

đứng dậy đi vào phòng bên cạnh, cẩn thận đóng cửa lại. Ngồi trong phòng, Dĩ

Mạch mới nhớ ra nhiệm vụ chính của mình.

Dĩ Mạch

ngồi buồn lật lật giở giở mấy thứ giấy tờ trong phòng. Những tờ giấy tiếng Anh

làm cô đau cả đầu. Giọng nói ôn hòa của Thiều Trì xuyên qua cánh cửa vọng đến,

anh đúng là một viên thuốc an thần, Dĩ Mạch chỉ cần nghe tiếng anh là bỗng thấy

những ấm ức mà mình phải chịu trong công việc đều không quan trọng nữa.

“Xoạt!”.

Dĩ Mạch vô ý gạt chồng giấy xét nghiệm rơi xuống đất. Cô hoảng hốt nhặt vội

lên.

Kim Eun

Chae.

Ba chữ

trên dòng họ tên bệnh nhân của tờ xét nghiệm khiến tim Dĩ Mạch muốn nhảy lên

tận cổ.

Thế này

có phải là đi rách đế giày tìm chẳng thấy, tình cờ nhặt được chẳng mất công? Dĩ

Mạch móc điện thoại di động ra, nhanh chóng chụp lại tờ giấy xét nghiệm đó.

Chỉ cần

gửi bức ảnh này cho trưởng phòng là hoàn thành. Nhưng... làm như thế này liệu

có nên hay không? Cô nhìn bức ảnh trên màn hình hồi lâu, cuối cùng cũng từ bỏ ý

định gửi đi. Thôi, còn chưa rõ tờ giấy xét nghiệm viết cái gì thì tạm thời đừng

gửi. Ngộ nhỡ đây chỉ là một tờ xét nghiệm bình thường thì sếp lại thừa dịp mắng

cô hậu đậu, bộp chộp. Cứ lưu ảnh lại đã, để tìm hiểu rõ rồi hẵng hay.

Biện

minh cho mình xong, Dĩ Mạch yên tâm cho điện thoại vào túi.

Khoảng

mười lăm phút sau, Lục Thiều Trì mới rời khỏi văn phòng. Dĩ Mạch mở cửa thò đầu

ra xem xét, thấy bác sĩ Ngô đang tủm tỉm vẫy cô lại. Dĩ Mạch trở về chỗ ngồi

cũ, tiếp tục trả lời câu hỏi của bác sĩ.

“Căng

thẳng, lo lắng là biểu hiện thông thường của người lần đầu mang thai. Cô nên

mua mấy cuốn tạp chí sức khỏe, lúc nào rỗi thì xem, như thế sẽ giảm áp lực đi

đấy. Còn nữa, cần tâm sự, nói chuyện với bố đứa bé. Lần sau đến khám, tôi hy

vọng anh ấy sẽ đi cùng cô”.

“Yêu

cầu này khó quá, em thấy mình cũng không cần khám lại nữa đâu”. Tìm đâu được

một diễn viên phối hợp diễn kịch với cô chứ? Thời buổi này, kiếm một ông bố cho

“đứa bé” của cô thì tốn kém lắm. May mà bắt được giấy xét nghiệm của Kim Eun

Chae rồi, cô không cần đóng giả làm thai phụ nữa.

“Này...

chẳng lẽ cô không muốn có đứa bé này?”. Bác sĩ Ngô nhìn Dĩ Mạch vẻ thương cảm,

cùng là phụ nữ, bà rất hiểu khi một đứa trẻ không được chào đón đến thế giới

này, mẹ của nó sẽ phải chịu áp lực rất lớn. Xem ra đây lại là một cô gái mang

thai ngoài ý muốn.

“Việc

này em không quyết được!”. Dĩ Mạch lầm bầm, cái này phải xem ý trưởng phòng thế

nào đã.

“Phá

thai sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến sức khỏe người mẹ, sau này cũng khó có con lại.

Bố đứa bé không muốn chịu trách nhiệm thật sao?”. Khổ thân bác sĩ, chỉ tại bà

ấy không hiểu chuyện nên mới thế.

“Đòi

chịu trách nhiệm còn khó hơn lên trời”. Đôi chân mày của Dĩ Mạch gần như dính

chặt vào nhau, đến cả tiền mua gối độn còn không được thanh toán, không biết

phí khám bệnh lần này có thanh toán cho cô không nữa! Chịu trách nhiệm, trưởng

phòng, chị phải chịu trách nhiệm với tôi! Dĩ Mạch gầm gào trong bụng.

“Thế

này thì...”. Bác sĩ Ngô nhìn Dĩ Mạch, ánh mắt càng thương xót hơn. Bỗng ánh mắt

bà dừng lại sau lưng Dĩ Mạch, “Giám... giám đốc Vân, cậu đến lúc nào thế? Tôi

đang định gửi cậu báo cáo xét nghiệm của cô Kim”.

“Em gõ

cửa rồinói chuyện lâu quá”. Một giọng nói lạnh băng xuyên qua tai Dĩ Mạch, cô

suýt chút nữa thì ngã lăn từ trên ghế xuống.

Cô bối

rối quay đầu lại, ánh mắt không che giấu được nỗi bàng hoàng. Người đàn ông đó

đứng ngay bên cô, chỉ cách cô đúng một bước chân. Anh nghiêm khắc nhìn cô, ánh

mắt lạnh buốt. Dĩ Mạch run rẩy không ngừng, cô cảm thấy như mình sắp đông cứng

lại dưới ánh nhìn của anh. Người đàn ông trước mặt, vẻ lạ lẫm ẩn sâu trong vẻ

ngoài quen thuộc. Dĩ Mạch l//i//ế//m môi, định giải thích với anh.

Lúc

này, chỗ này, cảnh này, anh và cô bỗng nhiên gặp lại nhau trong phòng khám sản

khoa, rõ ràng là tình tiết nực cười nhưng tại sao cô lại đau đớn muốn khóc?

Dĩ Mạch

cúi đầu, ánh mắt ủ dột dừng lại trên đôi giày da sang trọng của Vân Mộ Hàn. Đây

không phải là Mộ Hàn cô quen trước kia, Mộ Hàn trước kia thích đi giày thể

thao, mặc đồ thoải mái. Giờ đây anh ăn mặc sang trọng, giày da bóng lộn, đến

nửa hạt bụi cũng không thấy. Người giàu có khác, đến giày cũng bóng hơn người

bình thường, không biết giẫm lên đó sẽ thế nào nhỉ. Dĩ Mạch bất bình nghĩ, sao

ông trời lúc nào cũng hậu đãi một số người nào đó, cho dù trước kia anh ta có

làm chuyện sai quấy; và tại sao ông trời lại đầy đọa những người khác, cho dù

trước kia cô ấy đã từng bị tổn thương.

Mộ Hàn

nhìn Dĩ Mạch, cô sững người, môi khe khẽ động, không rõ đang lẩm bẩm điều gì.

Cô cụp mắt xuống, hàng mi dài và cong khẽ rung lên, anh không nhìn thấy ánh mắt

cô. Chết tiệt, cô nàng này không muốn gặp anh đến mức đấy sao, đến cả một cái

nhìn thẳng thắn cũng từ chối?

Dĩ Mạch

chờ Mộ Hàn mở lời trước, hồi đó anh đã đang tâm vứt bỏ cô lại như vậy mà đi

Seoul không một lời giải thích, cứ thế đi một mạch sáu năm. Anh có day dứt

không? Anh giờ đã có người con gái khác, anh có kể với cô ấy chuyện trước kia

của anh không?

Sáu năm qua, Dĩ Mạch thường nghĩ,

mình và Vân Mộ Hàn sẽ gặp lại nhau trong tình cảnh như thế nào. Thường thì cô vẫn

hy vọng Mộ Hàn sẽ quay lại tìm kiếm cô và nói: Mạch Mạch, anh xin lỗi, hồi

trước anh đúng là có lỗi với em. Còn cô sẽ bình tĩnh, thản nhiên nói với anh:

Vân Mộ Hàn, những chuyện trước kia không cần nhắc đến nữa.

Giờ

đúng là họ gặp lại nhau rồi, nhưng Mộ Hàn không mở lời xin lỗi như cô tưởng

tượng. Hai người, một người phẫn nộ nhìn người kia, một người hoảng hốt nhìn

mặt sàn, không khí vô cùng nặng nề.

“Mộ

Hàn...”. Dĩ Mạch mở lời, cuối cùng vẫn là cô nói trước, vốn định lịch sự gọi

anh Vân Mộ Hàn, nhưng không biết tại sao, thói quen nhiều năm không sửa được,

miệng vẫn thốt lên tiếng “Mộ Hàn” thân thiết ấy.

“Mộ

Hàn... lâu quá không gặp, anh vẫn như trước...”. Nói năng lung tung gì thế này!

An Dĩ Mạch, ngươi nên đá cho anh ta một cái, sau đó rành mạch ném vào mặt anh

ta từng chữ: Vân Mộ Hàn, anh cuốn xéo cho tôi nhờ, sáu năm trước mọi chuyện

giữa chúng ta đã kết thúc rồi!

“An Dĩ

Mạch!”. Vân Mộ Hàn thô bạo ngắt lời cô, “Những chuyện trước kia đừng nhắc đến

nữa!”.

Gì cơ?

Dĩ Mạch vụt ngẩng đầu lên. Sao lại ngược đời như thế chứ? Anh ta lấy tư cách gì

để không cho cô nói đến những chuyện trước kia? Trước kia chính anh nhẫn tâm ra

đi, để cô lại một mình, bao nhiêu năm cô phải chống chọi với nỗi đau khủng

khiếp ấy, giờ anh ta chỉ một câu đừng nhắc đến nữa là xóa hết nợ ư? Anh trợn

mắt lên làm gì! Nhìn bộ dạng phẫn nộ kia, thật không hiểu anh ta giận cái gì!

Mà sao mình lại phải cúi đầu như làm điều gì sai trái? Dĩ Mạch càng nghĩ càng

thấy thương thân mình, nghĩ mãi, nghĩ mãi, cơn giận bỗng chốc bùng lên.

Cô giận

dữ lườm Mộ Hàn một cái rồi đứng dậy bước thẳng ra khỏi phòng khám. Vân Mộ Hàn

nhanh tay giữ cô lại, ánh mắt anh lạnh thấu xương, Dĩ Mạch thấy rõ anh đang kìm

chế cơn giận.

“Gặp

anh một lúc không được sao? An Dĩ Mạch, bao nhiêu năm không gặp rồi, em không

mời anh một cốc cà phê được à?”. Cô ta trước mặt người khác thì vâng vâng dạ

dạ, nhưng trước mặt anh lại dám diễu võ dương oai, thật không ngờ bao nhiêu năm

qua cô ta vẫn thế.

“Không

có tiền”.

“Thế

thì anh mời em”.

“Không

có thời gian”.

“An Dĩ

Mạch, em ra đây”. Vân Mộ Hàn kéo xềnh xệch cô ra khỏi phòng khám, cô ta sắp

chọc anh tức phát điên rồi.

“Giám

đốc Vân, cô An đang có thai, cậu cẩn thận đừng động đến đứa bé”. Bác sĩ Ngô tốt

bụng nhắc.

“Chị im

ngay!”. Dĩ Mạch và Vân Mộ Hàn cùng lúc gào lên với bà bác sĩ.

Bác sĩ

Ngô phát hoảng, CEO của một công ty lớn sao lại quen cô gái mang thai ngoài ý

muốn này chứ? Mà xem ra thì hai người này vốn có thù cũ. Nhìn vẻ mặt Vân Mộ Hàn

cứ như muốn bóp chết cô gái này. Bác sĩ Ngô nhấc điện thoại, đắn đo không biết

có nên gọi cảnh sát không. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì đúng là một thây hai

mạng!

Bác sĩ

Ngô đặt điện thoại xuống, đến khi ngẩng đầu lên thì hai kẻ đang tuốt gươm

giương giáo kia đã rời khỏi phòng khám, bà thở phào nhẹ nhõm, điện cho y tá gọi

bệnh nhân tiếp theo.

Dĩ Mạch

bị Mộ Hàn kéo ra ngoài hành lang, cô vùng vẫy suốt dọc đường, còn anh thì không

chịu buông tay. Mọi người xung quanh đều kinh ngạc nhìn họ, bà bác lắm chuyện

lúc nãy cũng trầm ngâm nhìn Dĩ Mạch, ánh mắt đầy ẩn ý. Với Dĩ Mạch, đây đúng là

một ngày tồi tệ. Vân Mộ Hàn là người thà không gặp còn hơn, đã thế lại còn gặp

ở chỗ khó xử như thế này.

“Vân Mộ

Hàn, anh buông em ra! Anh gây sự xong chưa?”. Dĩ Mạch ra sức vùng vẫy, chết

tiệt, giờ cô trở thành chuyện đàm tiếu của khoa sản rồi!

“Tại

sao?”. Vân Mộ Hàn nhìn cô, ánh mắt sắc nhọn khiến người ta không dám nhìn

thẳng.

“Tại

sao cái gì?”. Dĩ Mạch bị Vân Mộ Hàn đẩy vào sát tường, bực bội hét lên. Dĩ Mạch

nhìn Mộ Hàn, vành mắt anh hơi đỏ lên trong cái nhìn đau đớn.

“Anh hỏi

em, sao em lại ở đây?”.

“Thế

sao anh lại ở đây?”. Cô còn muốn hỏi anh sao lại trở về Vân Trạch nữa kìa. Sao

lại gặp lại cô làm gì? Mỗi lần thấy anh, kỷ niệm xưa cứ hiện lên mồn một khiến

cô đau đớn như bị thịt nát xương tan.

“Có

phải con của hắn không? Là... của gã đó?”. Mộ Hàn thấy họng mình thắt lại, khi

hỏi câu này, anh thật vô vọng.

“Anh

thấy bọn em?”. Chẳng lẽ Vân Mộ Hàn đã thấy Lục Thiều Trì đi cùng với cô? Dĩ

Mạch thấy hơi khó chịu, dù cô và Mộ Hàn đã chia tay sáu năm nay, nhưng không

hiểu sao cô không muốn cho anh biết sự tồn tại của Thiều Trì. Giờ cô với Thiều

Trì đang rất ổn, cô không muốn bị làm phiền. Từ ngày biết Mộ Hàn về Vân Trạch,

cô rất sợ, sợ mình lại mềm lòng trước anh một lần nữa.

“Bọn

em? Gã đó lắm tiền phải không? Cô vẫn tham tiền như trước, cuối cùng cũng bắt

được con cá sộp rồi chứ gì? Sao hắn không đến khám cùng cô? Vừa nãy bác sĩ nói

cô không muốn giữ đứa con này, là hắn không muốn chứ gì?”. Mộ Hàn độc địa nói,

khi thốt ra những lời này, anh thấy rất hả dạ. Cô ta cuối cùng cũng bị báo ứng!

Nhưng tại sao nhìn thấy vẻ mặt bị tổn thương của Dĩ Mạch, tim anh lại đau âm ỉ?

“Tôi có

con với ai liên quan gì đến anh! Tôi tham tiền thì đã sao! Vân Mộ Hàn, cho dù

tôi có được người ta bao thì cũng không liên quan gì đến anh!”. Dĩ Mạch giận

sôi, Vân Mộ Hàn chết tiệt, lúc trước thì bỏ rơi cô, giờ lại còn vu cáo cô vì

tiền mà đi lang chạ làm to bụng! Dĩ Mạch tức tối nói xong mới phát hiện ra mọi

người xung quanh đang tò mò nhìn mình, rì rầm to nhỏ.

“Hẳn đó

là bạn trai cô ta, đáng thương thật. Cô ta lăng loàn như thế, chắc chắn là được

đàn ông bao rồi”. Lời bàn tán xung quanh lọt vào tai hai người, sắc mặt Mộ Hàn

càng thêm tồi tệ.

“Không

muốn bị người ta để ý thì theo tôi!”. Mộ Hàn lôi Dĩ Mạch qua đám đông, kéo cô

vào thang máy. Dĩ Mạch thấy thang máy đi lên, dừng lại ở tầng sáu. Tầng sáu là

phòng bệnh của khoa sản, tất cả đều là phòng đặc biệt dành cho khách VIP. Dĩ

Mạch không hiểu tại sao Vân Mộ Hàn lại đưa cô đến đây.

“Phòng

này là của em, viện phí cứ ghi vào hóa đơn của anh”. Mộ Hàn đẩy cô vào một

phòng bệnh. Dĩ Mạch trố mắt nhìn anh, anh chàng này liệu có vấn đề gì không? Cô

không ốm, nằm viện cái gì?

“Em

không cần anh trả tiền, em cũng không cần nằm viện!”. Đúng là tức chết mất!

“An -

Dĩ - Mạch! Em nhất định phải chống lại anh à? Sao em lại không biết thương thân

thế? Em có thai mà cứ chạy lung tung thế à? Cho dù giờ em có là hoa tàn liễu

gãy thì cũng không cần phải hành hạ bản thân vì kẻ khốn nạn ấy đâu!”. Mộ Hàn

gào lên tức tối. Dĩ Mạch muốn cãi lại nhưng hoàn toàn không biết phải nói gì

nữa. Chẳng lẽ quay lại phòng khám để làm rõ mọi chuyện?

Dĩ Mạch

và Vân Mộ Hàn gườm gườm nhìn nhau, không ai chịu nhường ai.

“Anh Mộ

Hàn, anh về rồi à? Đây là...”. Đúng lúc hai người đang trừng mắt nhìn nhau, một

cô gái bước ra khỏi phòng bệnh ở đầu bên kia dãy hành lang. Cô ta mặc đồ bệnh

nhân màu lam, trông thần sắc rất tốt.

Kim Eun

Chae! Dĩ Mạch và Vân Mộ Hàn đều có một nét lúng túng thoáng qua trên mặt, vừa

rồi cô ấy đã nghe thấy những gì?

“Tôi

nhớ ra cô rồi, cô là người đưa tôi đến bệnh viện lần trước. Tôi còn không kịp

cảm ơn cô. Chào cô, tôi là Kim Eun Chae. Mộ Hàn, anh tìm ra ân nhân của em

nhanh thế, không định giới thiệu cho em à?”. Kim Eun Chae rất tự nhiên khoác

tay Mộ Hàn, mỉm cười duyên dáng nói.

“Chào

chị, tôi là An Dĩ Mạch. Chị còn đẹp hơn cả trên tivi, tiếng Trung cũng rất ổn,

anh chị... cũng rất đẹp đôi lịch sự đáp lời, không khí ở đây nặng nề đến mức cô

chỉ muốn bỏ đi ngay. Kim Eun Chae xuất hiện nhắc cô nhớ, Vân Mộ Hàn và cô đã là

quá khứ rồi.

“Đã bảo

em vào phòng bệnh chờ anh rồi mà, sao còn đi lung tung thế?”. Khi nói chuyện

với Kim Eun Chae, Vân Mộ Hàn rất dịu dàng, hoàn toàn không hung dữ như vừa nói

với cô.

“Em nhớ

anh mà”. Kim Eun Chae cười ngọt ngào, lúc này cô ta không có một chút kiểu cách

nào của ngôi sao, mà nũng nịu như một cô bé con.

Chớ nổi

giận, chớ đau buồn, phải bình tĩnh. Dĩ Mạch tự dỗ dành mình. Cô hít sâu, mình

không thể đứng đây xem họ chàng chàng thiếp thiếp nữa. Cô đẩy Vân Mộ Hàn ra,

quay người tiến về phía thang máy. Vân Mộ Hàn đưa tay toan giữ cô lại, nhưng

Kim Eun Chae đã kịp giữ tay anh lại.

“Mộ

Hàn, em đã đặt bánh kem dâu tây rồi, anh ăn với em nhé?”. Kim Eun Chae nhìn

anh, ánh mắt cầu khẩn. Vân Mộ Hàn nhìn Dĩ Mạch rồi lại nhìn Eun Chae ở bên

mình, anh nhíu mày như đang quyết định.

“Được”.

Anh nắm chặt tờ xét nghiệm, trả lời, giọng nói vẫn dịu dàng như thế, dịu dàng

đến vô cùng.

Nghe Mộ

Hàn trả lời, Kim Eun Chae khẽ cười. Cô trầm ngâm nhìn Dĩ Mạch biến mất trong

thang máy, nét cười trong mắt dần tan biến. An Dĩ Mạch, cô thầm nhắc lại cái

tên này trong tim. Lần đó Mộ Hàn say rượu ôm lấy cô, miệng thốt ra chính cái

tên này. Sáu năm, cái tên này như cái gai đ//â//m vào tim cô, không nhổ ra thì

không thể yên tâm được.

Mùi

nước hoa của cái cô Kim Eun Chae đó nồng quá khiến cô bị sặc chảy cả nước mắt.

Dĩ Mạch lắc lắc đầu, cố gắng rũ bỏ hình ảnh hai người họ tình cảm với nhau ra

khỏi tâm trí. Ngực đau nhói từng cơn, Dĩ Mạch vội vàng lấy thuốc ra, thuốc có

vỏ bọc đường bao lấy cái tâm đắng ngắt, hệt như cái vỏ ngụy trang hạnh phúc và

mạnh mẽ của cô.

“Xoạt!”,

lọ thuốc rơi xuống đất, những viên thuốc lăn long lóc trên sàn. Dĩ Mạch cắn

môi, chống tay lên tường, định cúi xuống nhặt thuốc nhưng cơn đau trong ngực

khiến cô không có chút sức lực nào. Cửa thang máy màu xanh xám phản chiếu sắc

mặt trắng bệch không hạt máu của cô càng lúc càng xấu. Chết tiệt, tự nhiên lại

lên cơn đau tim lúc này! Dĩ Mạch nghiến răng, dùng hết sức tựa vào tường, không

để mình ngã xuống. Các con số trên thang máy mờ dần, cô thầm cầu khấn cho thang

máy mau mở cửa. Trong hành lang, Kim Eun Chae cười rất to, tiếng cười sắc nhọn

đó như lưỡi dao đ//â//m vào tim cô đau nhức nhối.

Cười

cái gì mà cười, ngọc nữ thì phải kín đá chút chứ? Cười to thế không sợ bị

paparazzi nghe thấy à? Dĩ Mạch rủa thầm trong bụng. Thang máy cuối cùng cũng mở

ra, cô thấy nhẹ cả người. Ngay sau đó cơn đau tim như sóng biển trào lên không

dứt, chân Dĩ Mạch mềm nhũn, ngã khuỵu trong thang máy.

An Dĩ

Mạch, sao ngươi lại vô dụng thế! Cô muốn gượng dậy nhưng chỉ có ngón tay là có

thể hơi nhúc nhích. Đây là thang máy chuyên dụng cho bệnh nhân VIP ở tầng sáu,

chỉ dừng lại ở phòng khám tầng ba, phòng hộ sinh tầng bốn và tầng sáu, bình

thường không có người đi, cũng không có ai đến cứu cô, cô không thể chết ở đây.

Cửa

thang máy mở mở khép khép, dừng lại ở tầng sáu. Một nửa thân người Dĩ Mạch vẫn

ở ngoài thang máy, trong giây phút trước khi ngất đi, cô nhìn thấy bóng dáng

Vân Mộ Hàn và Kim Eun Chae biến mất ở đầu kia hành lang. Chỉ cần anh quay đầu

lại là sẽ thấy cô, nhưng anh không quay lại, không nhìn cô.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mây Trên Đồng Bay Mãi
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...