Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mây Trên Đồng Bay Mãi – Chương 34

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kết

thúc cả rồi, quên hết đi thôi. Thề non hẹn biển chỉ là tuổi trẻ dại khờ. Phong

hoa tuyết nguyệt chỉ là hoa ẩn trong gương, trăng nơi đáy nước. Nâng đỡ cho

nhau, quả thật... chẳng bằng những ngày tháng chúng ta đều tự do nhìn thế giới.

Kim Eun

Chae xảy ra chuyện rồi! Khi biết tin này, Dĩ Mạch đang thu dọn hành lý. Cô phải

theo Thiều Trì đi New York mổ tim, dù cơ hội sống của cô không quá ba phần

mười.

Không

ngờ Kim Eun Chae lại rơi vào kết cục này, quãng đời làm gái nhảy của cô ta

trước kia bị đăng lên trang nhất. Quá khứ tủi hổ như một cơn ác mộng không thể

thoát khỏi. Những tờ báo giải trí như con tắc kè màu, trước còn tô vẽ, tán tụng

cô ta thành tài nữ ngọc nữ, giờ chỉ chực phê phán cô ta là d//â//m p//h//ụ phóng đãng.

Dưới áp lực của hội đồng quản trị, Cool Game chính

thức chấm dứt hợp đồng với Kim Eun Chae, Vân Mộ Hàn cũng buộc phải trì hoãn lễ

cưới.

Những

phóng viên giải trí nhanh nhạy lại điều tra ra chuyện Kim Eun Chae suýt nữa hại

chết Dĩ Mạch. Sự kiện diễn đàn Tianya làm lộ thông tin cá nhân cũng bị vạch ra

là do Kim Eun Chae một tay sắp đặt, thậm chí vụ có thai cũng do cô ta tự đạo

diễn mà ra. Thái độ của mọi người với Dĩ Mạch quay ngoắt một trăm tám mươi độ,

từ lên án biến thành đồng tình, thậm chí có

đài truyền hình còn gọi điện thuyết phục cô ra mặt vạch tội của Kim Eun Chae.

Dĩ Mạch thấy thật vô vị, đám người này trước đây bôi nhọ cô như thế nào thì giờ

cũng bôi nhọ Kim Eun Chae như thế. Nếu là mấy tháng trước thì chắc cô sẽ không

ngần ngại thừa cơ đạp đổ cô ta, nhưng giờ đây, cô hiểu đánh người ngã ngựa thì

được gì? Để tăng tiết mục cho nhà đài sao?

Dĩ Mạch

ném tất cả những tờ báo xanh đỏ lòe loẹt vào sọt rác. Những ngày này, Thiều Trì

thường xuyên gặp gỡ với tổng biên tập mấy nhà báo lớn, cô không hỏi, anh cũng

không giải thích. Nhưng cô biết chắc chắn việc này không đơn giản,Kim Eun Chae

nếu chỉ do đám phóng viên giải trí đó mò ra thì không thể biết tường tận như

thế được. Thiều Trì đã làm chuyện gì, cô biết cả. Thiều Trì dù thường ngày điềm

đạm dịu dàng, nhưng đã nổi giận lên thì quyết không nương tay. Kim Eun Chae

đáng lý ra không nên động đến giới hạn cuối cùng của anh, mà giới hạn cuối cùng

của anh lại là An Dĩ Mạch. Nếu không phải Kim Eun Chae gây chuyện làm cô bị

thương thì có lẽ anh cũng không tuyệt đường cô ta như vậy.

Thấy

Kim Eun Chae rơi vào kết cục bi thương như thế, đáng ra cô nên hả dạ, nhưng giờ

cô lại thấy vô vị. Cô thương Thiều Trì, vì cô mà anh không từ chuyện gì. Cô đã

dần hiểu đằng sau lớp ngụy trang kín đáo của anh là lưỡi kiếm ẩn giấu sâu trong

tim. Cô yêu cái thâm trầm kín đáo của anh, yêu cái dịu dàng nhã nhặn của anh và

cả cái vẻ hung hãn bất cần của anh. Đối với Kim Eun Chae, cô hoàn toàn không có

hứng thú muốn biết cô ta sẽ ra sao, càng không cảm thấy thương xót chút nào.

Nhưng với Mộ Hàn, anh luôn là điều cắn rứt trong lòng cô, bởi nếu những tổn

thương này là do Thiều Trì gây ra thì đó cũng là vì cô.

Cô mỉm

cười đặt quyển sổ chứng nhận kết hôn màu đỏ tươi vào vali hành lý, nhìn hai cái

tên An Dĩ Mạch và Lục Thiều Trì đặt cạnh nhau, cô thấy hạnh phúc ngập tràn.

“Cười

ngớ ngẩn gì thế em?”. Lục Thiều Trì vòng tay ôm lấy eo cô từ sau lưng, cúi đầu

xuống hôn lên tóc cô.

“Em

thấy Cục cấp phép lỗ quá, vừa làm giấy tờ vừa làm thủ tục mà chỉ mất có mười

mấy tệ, lại còn cấp cho chúng ta hai quyển chứng nhận đẹp thế này”. Dĩ Mạch cười

hỉ hả.

“Ngốc

ạ, kết hôn chứ có phải mua rau đâu mà lỗ với lãi!”. Cô vẫn luôn nhắng nhít như

thế, còn anh lại thích chính vẻ trẻ con của cô.

“Tất

nhiên là có, em thấy em lãi rồi”.

“Ừ, anh

cũng thế”. Anh ậm ừ theo cô, “Thu dọn mau lên, chiều bay rồi. Bên đấy lạnh lắm,

nhớ mang nhiều áo ấm đấy”.

“Gớm,

mệt quá, đốc tờ Lù!”.

“Hử, em

gọi anh là gì?”. Anh vờ ra vẻ không bằng lòng, chau mày.

“Biết

rồi, anh nhiều lời quá, ông xã!”. Dĩ Mạch lè lưỡi, bỗng điện thoại của cô đổ

chuông. Cô cúi đầu xem, là một tin nhắn nặc danh: An

Dĩ Mạch, tôi chờ cô ở bến sông!

Khi Dĩ

Mạch ra đến bến sông, Vân Mộ Hàn đã chờ sẵn ở đó. Anh tựa vào lan can hút

thuốc, những con thuyền trên mặt sông xa xa thỉnh thoảng sủi sóng trắng xóa.

Trông thần sắc anh rất tệ, khuôn mặt tuấn tú lún phún râu ria, phờ phạc mệt

mỏi.

“Nghe

Trình Hạo nói cô nghỉ làm rồi?”. Anh lạnh lùng nói.

“Vâng,

chắc bản tính em là thế, làm gì cũng không làm lâu được”.

“Không

đủ lâu nhưng mà đủ ác đấy! Tôi nói đúng không?”.

Lời nói

thẳng tuột của Vân Mộ Hàn khiến Dĩ Mạch biến sắc, cô biết anh đang trách cô

chuyện gì. Cô đuối lý nên không thể phản bác.

“Mộ

Hàn, chúng ta không nói đến những chuyện không vui đó nữa được không? Chiều em

đi Mỹ với Thiều Trì rồi, có lẽ... em sau này... không quay về nữa”. Dĩ Mạch cúi

đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Vân Mộ Hàn, cô sợ anh nhìn thấy sự yếu đuối

của cô. Sao cô lại không sợ được? Bảy mươi phần trăm là cô sẽ phải an giấc ngàn

thu ở một đất nước xa lạ. Mỗi lần ngủ thiếp đi, cô lại sợ mình sẽ mãi mãi không

tỉnh dậy nữa.

“Cô tất

nhiên là vui rồi! Đi Mỹ? An Dĩ Mạch, trước kia chẳng phải cô nói nước ngoài

chẳng có gì hay sao? Đến ăn uống cũng không hợp cơ mà? Giờ có cơ hội làm công

dân bậc cao, cô lại nhiệt tình nhỉ! Cô có thể cao chạy xa bay, vứt tất cả lại

rồi! Cô có bao giờ nghĩ đến Eun Chae không? Cô ép cô ấy vào đường cùng là vì

sao?!”.

“Em

không làm gì cả!”.

“Lần

nào cô cũng chường bộ mặt vô tội ấy ra, sáu năm trước cô cũng thế, cứ như người

sai là tôi ấy. Quá khứ của Eun Chae cô đã biết từ lâu, nhưng tôi không ngờ cô

lại đem kể cho đám phóng viên đó! Cô có dám nói chuyện này từ đầu đến cuối

không liên quan gì đến cô không?”.

“Em...”.

Sao cô có thể nói là không liên quan đến cô chứ? Nếu không phải vì cô, Thiều

Trì cũng sẽ không làm như thế. Rốt cuộc nguyên do cũng là vì cô.

“Là em

thì sao nào? Mộ Hàn, anh cũng đã xem những tin đó rồi, Kim Eun Chae đối xử với

em như vậy, cho dù chị ta có kết cục như hôm nay thì cũng là tự chị ta gây

ra!”.

“An -

Dĩ - Mạch! Tôi nhìn nhầm cô rồi! Cho dù Eun Chae có sai thì đứa bé trong bụng

cô ấy cũng vô tội! Cô dừng lại đi! Coi như tôi xin cô và Lục Thiều Trì t cô ấy.

Cô việc gì phải gây ra vụ tai nạn đó, làm Eun Chae mất cả hy vọng cuối cùng!”.

“Anh

nói cái gì? Tai nạn nào? Không thể nào!”. Thiều Trì tuyệt đối không thể gây ra

chuyện đó!

“Kim

Eun Chae sáng hôm qua bị đ//â//m xe, sẩy thai rồi, suýt nữa thì mất mạng. An Dĩ

Mạch, tôi hy vọng cả đời này không phải gặp lại cô nữa! Cút đi!”. Vân Mộ Hàn

không nhìn cô nữa, quay người đi thẳng, để lại Dĩ Mạch một mình đứng sững sờ.

“Có lẽ

để anh hận em là kết cục tốt nhất”. Cô hít sâu, có lẽ Vân Mộ Hàn nói phải, họ

thật sự không còn cơ hội gặp lại nữa rồi. An Dĩ Mạch, ngoài Lục Thiều Trì ra,

ngươi đã không còn gì nữa rồi.

Mộ Hàn.

Vân

Trạch.

Tạm

biệt,

hoặc có lẽ là vĩnh biệt...

Trở về

công ty, Vân Mộ Hàn đấm mạnh vào tường.

“Sếp

Vân sao cứ như uống phải thuốc nổ thế?”.

“Đừng

nói nữa, Kim Eun Chae xảy ra chuyện như vậy, anh ấy không buồn sao được?”.

Vân Mộ

Hàn cười giễu mình, tiếng bàn tán sau lưng rất nhỏ nhưng anh vẫn nghe thấy. Tất

cả mọi người đều tưởng anh đang buồn vì Kim Eun Chae, chỉ mình anh biết không

phải như vậy. Anh hận sự tuyệt tình tàn nhẫn của Dĩ Mạch, anh hận chính mình

lúc này vẫn không buông tay, vẫn đau buồn vì cô ta.

“Anh Mộ

Hàn, anh về rồi à? Anh khuyên Dĩ Mạch chưa? Bản di động của Mạc

Thượng Vân sắp tung lên mạng rồi, cô ấy không nên nghỉ lúc này.

Trò chơi này là tâm huyết của cô ấy và mọi người, em sẽ giữ chỗ cho cô ấy, để

sau khi từ Mỹ về cô ấy có thể tiếp tục làm việc ở đây”. Thấy Vân Mộ Hàn đã về,

Trình Hạo kéo anh lại hỏi.

“Trở

về? Cô ta không về Vân Trạch nữa đâu”. Vân Mộ Hàn lạnh lùng nói.

“Anh

nói cái gì? Vân Mộ Hàn, sao anh lại có thể nói như thế! Cô ấy nhất định sẽ về,

nhất định là thế”. Trình Hạo đột nhiên tức giận, anh ta dựa vào đâu mà nói Dĩ

Mạch như thế? Dĩ Mạch nhất định sẽ bình an trở về.

“Làm

thủ tục thôi cho cô ta giúp tôi, sau này chớ có nhắc ba chữ An Dĩ Mạch trước

mặt tôi nữa”.

“Vân -

Mộ - Hàn! Anh điên rồi à, bảo anh đi khuyên Dĩ Mạch, sao anh vừa về đã lên cơn thế

hả? Hôm nay anh đã nói gì với Dĩ Mạch? Sao tự dưng lại nổi giận?”.

“Tôi

nói gì à? Tôi bảo cô ta, Vân Mộ Hàn tôi cả đời này không muốn gặp lại cô ta

nữa, tôi đã bảo cô ta cút đi, biến càng xa càng tốt!”.

“Bốp!”.

Trình Hạo vung nắm đấm. Vân Mộ Hàn đột nhiên bị đánh, giận dữ nhìn người anh em

của mình, không hiểu vì sao tự nhiên cậu ta lại ra tay đánh mình.

“Vân Mộ

Hàn, tôi biết sáu năm trước là tôi sai, nhưng người có lỗi với anh là tôi chứ

không phải cô ấy, là tôi giấu thư cô ấy viết cho anh, còn lừa anh nói cô ấy

theo tôi. Dĩ Mạch nói dối anh là vì không muốn anh bị tổn thương”.

“Trình

Hạo, tôi biết cậu thân với cô ta, nhưng lúc này tôi mong cậu im miệng, đừng

nhắc đến cô ta nữa, càng chớ nhắc đến trước kia”. Vân Mộ Hàn đẩy bật Trình Hạo

ra, tiến thẳng về văn phòng. Trình Hạo xoay người túm lấy anh, thái độ lạnh

lùng của Mộ Hàn khiến anh thấy thương cho Dĩ Mạch.

“Không

nhắc đến trước kia sao? Vân Mộ Hàn, nếu có thể, cả đời này tôi cũng không muốn

nói đến những chuyện cô ấy đã trải qua, cô ấy đau khổ ra sao, cô ấy vì anh mà

trả giá thế nào. Lúc bố anh định cưỡng bức cô ấy, cô ấy mới mười sáu tuổi! Cô

ấy không thể nói với anh rằng mình đã bị mẹ anh ép chụp ảnh khỏa thân đe dọa.

Cả nhà anh lập mưu hại cô ấy, ép bố cô ấy đến chết. Anh có tư cách gì mà chỉ

trích cô ấy? Lần này cô ấy đi Mỹ phẫu thuật, không chắc sẽ sống! Cô ấy đã phải

cố gắng thuyết phục mình đi phẫu thuật lần này, thế mà anh lại mong cô ấy biến

mất mãi mãi! Anh có nghĩ cô ấy sẽ đau đớn đến nhường nào không? Người đó là

anh, là Vân Mộ Hàn cô ấy từng yêu, cho đến tận bây giờ cô ấy còn sợ làm tổn

thương anh, thế mà anh lại rủa cô ấy chết!”.

“Cậu

nói rõ cho tôi, phẫu thuật gì? Chuyện của tôi và Dĩ Mạch trước kia có liên quan

gì đến Giang Quý Nhân?”. Vân Mộ Hàn túm lấy cổ áo Trình Hạo, một ý nghĩ đáng sợ

thoáng qua trong đầu anh, anh không dám nghĩ đến, anh sợ phải đối mặt với sự

thật.

“Dĩ

Mạch biết anh là con đẻ của Giang Quý Nhân, cô ấy thà để anh hiểu lầm chứ không

chịu hé nửa lời. Đến Giang Quý Nhân cô ấy cũng có thể tha thứ, anh tưởng cô ấy

làm hại Kim Eun Chae sao? Cô ấy bị bệnh tim bẩm sinh, một khi đã lên cơn thì

không dừng lại được. Lần đầu tiên cô ấy lên cơn chính là ngày mẹ cô ấy đau tim

qua đời nhảy lầu tự sát, còn anh thì đi Hàn Quốc. Thời gian anh ở với Kim Eun

Chae, Dĩ Mạch sống như thế nào, anh không tưởng tượng được đâu! Các bạn học đều

tẩy chay cô ấy, nhà trường thậm chí không cho cô ấy vay tiền khuyến học, đến

chỗ ở cũng không có. Cô ấy từng bị trầm cảm, uống thuốc ngủ tự vẫn! Tốt nghiệp

xong không tìm được việc làm, ngân hàng thì ép trả nợ, cô ấy phải ăn xin ở cổng

bệnh viện để sống qua ngày!”.

“Cậu

nói láo!”.

“Trước

em cũng không dám tin Dĩ Mạch đã sống như thế. Sáu năm trước Dĩ Mạch đưa em một

bức thư, bảo em đưa anh, nhưng em đã không làm thế. Anh xem rồi sẽ rõ...”.

Trình Hạo đặt bức thư xuống, bí mật chôn giấu trong tim cuối cùng cũng đã được

nói ra. Đây cũng là việc duy nhất anh có thể làm cho Dĩ Mạch.

Vân Mộ

Hàn nghi hoặc mở thư ra. Những con chữ run rẩy bên trong khiến anh đờ đẫn. Trên

lá thư nhòe vệt nước mắt, tim anh nhói đau. Anh không biết cô mang tâm trạng

phức tạp thế nào khi viết bức thư này, đã sáu năm rồi, anh vẫn có thể cảm thấy

những đau đớn, sợ hãi, bất lực giữa những dòng chữ này. Cô đơn độc đặt cược ván

bài cuối cùng là viết thư cho anh, dùng tất cả dũng khí để nói sự thật với anh.

Anh là niềm hy vọng duy nhất của cô lúc ấy, nhưng anh lại quay người bỏ đi, để

cô lại một mình trong bóng tối.

Bức thư

rơi xuống, Vân Mộ Hàn nhận ra tay mình đang run đến mức không cầm nổi một tờ

giấy.

Anh

ngẩng đầu, tấm biển văn phòng phía trước nhòa đi, anh không thể nhìn rõ mọi thứ

trước mắt, anh biết mình đang khóc, anh cũng biết các đồng nghiệp đang xì xào

bàn tán, nhưng người ta nhìn anh thế nào, anh đã không còn để tâm nữa. Dĩ Mạch

đã từ biệt Vân Trạch bằng tâm trạng gì đây? Cô đã bị tổn thương đến thế, còn

anh lại xát thêm muối vào vết thương của cô.

Vân Mộ

Hàn vò đầu, chầm chậm ngồi xuống. Tại sao lại là Giang Quý Nhân? Vì người cha

đáng căm hận này mà anh từng bước, từng bước đẩy Dĩ Mạch ra xa. Cô giấu sự thật

là vì anh, cô làm tất cả đều là vì anh, cô bước đến con đường không thể cứu

vãn. Anh bỏ rơi cô đúng lúc cô cần nhất, anh từng là nguồn sáng duy nhất của

cô, nhưng anh lại đẩy cô vào bóng tối khi mình đã đầy thương tích. Dĩ Mạch, cho

anh biết, em đau thế nào? Có đau bằng anh lúc này không?

Vân Mộ

Hàn, ngươi đúng là một thằng đại ngốc! Ngươi cứ nghĩ mình mới là kẻ bị tổn

thương nặng nhất, ngươi cho rằng... Dĩ Mạch giống người mẹ vì tiền mà bỏ rơi

con. Ngươi là đồ hèn, ngươi khiếp sợ bị bỏ rơi nên đã phũ phàng từ bỏ cô ấy!

Cái lòng tự tôn nực cười của ngươi đã ép ngươi vào đường cùng rồi

Vân Mộ

Hàn dựa lưng vào tường, nước mắt đầm đìa. Anh không ngại bị mọi người chê cười

sự yếu đuối của mình, nếu khóc có thể khiến anh quên đi hối hận, chắc anh sẽ

gào khóc thật to. Ai bảo đàn ông rơi lệ là yếu hèn? Chỉ là họ chưa cảm nhận nỗi

buồn đau đến cùng cực thôi. Có phải anh đang buồn đau? Tại sao anh không cảm

thấy nhịp tim đập trong lồng ngực? Nực cười là hôm nay anh còn điềm nhiên quát

cô cút đi, còn hỏi cô sao lại làm tổn hại Eun Chae, anh còn nói không muốn gặp

lại cô nữa. Nếu không phải đã làm đau cô đến như vậy, anh việc gì phải sợ hãi

thế này, sợ lời mình nói sẽ thành hiện thực, sợ cuộc gặp gỡ hôm nay sẽ trở

thành vĩnh biệt...

Trình

Hạo nói cô đi Mỹ phẫu thuật, khả năng thành công không phải là tuyệt đối. Trình

Hạo nói cô hiện đang rất yếu, mỗi lần lên cơn mặt mũi lại tái nhợt, mồ hôi đầm

đìa, nhưng vẫn gượng cười để mọi người yên tâm. Trình Hạo nói có những lúc cô

nhìn đăm đăm vào tờ lịch, lo âu cho cuộc sống chẳng còn được mấy ngày của mình.

Trình Hạo nói cô thường ngưỡng mộ những cụ già đầu tóc bạc phơ trong công viên.

Trình Hạo nói cô đã lãng phí thời gian quý báu của mình để chờ đợi anh, nhưng

cái cô nhận được chỉ là ánh mắt lạnh lùng của anh.

Vì sao

tất cả đều do Trình Hạo nói ra? Vì sao cô đau khổ như vậy, anh lại không nhận

thấy? Vì sao mỗi lần gặp nhau, anh đều đã làm tổn thương cô? Anh hy vọng Trình

Hạo nói dối, lần đầu tiên, anh hy vọng Dĩ Mạch thật sự phản bội anh, hy vọng

tất cả những chuyện này chỉ là cái cớ mà Dĩ Mạch tự bịa ra, anh thà để mình bị

phụ lòng còn hơn là phải tin vào sự thật đau đớn này. Nhưng anh biết, Trình Hạo

đã nói thật. Dĩ Mạch của anh, đã đầy mình thương tích từ lâu.

“Mộ

Hàn, anh đã nói, chỉ cần chờ ở chỗ cũ, nhất định anh sẽ quay lại tìm em, nhưng

em không chờ được nữa rồi”.

Ánh mắt

bất lực của cô lại xuất hiện trong đầu anh, anh biết, bóng dáng thê thảm của cô

lúc bỏ đi sẽ là nỗi ám ảnh với anh suốt cả cuộc đời này. Cảm giác hối hận thấm

sâu vào xương tủy, cả đời này anh sẽ phải hối hận, vĩnh viễn không thể thoát

khỏi.

Bỗng

anh sực nhớ ra điều gì đó, vụt đứng dậy. Anh phải đi Mỹ tìm Dĩ Mạch, bất kể cô

có tha thứ hay không, anh cũng phải tìm cô. Nhưng anh vừa bước ra khỏi cửa công

ty thì có mấy người mặc sắc phục giữ anh lại.

“Anh

Vân, chúng tôi là cảnh sát đặc nhiệm, có một vụ án mong anh hỗ trợ chúng tôi

điều tra”.

“Xin

lỗi, hiện giờ tôi không có thời gian”. Anh có phần nóng nảyúc này trong đầu óc

anh chỉ còn có nụ cười buồn bã của Dĩ Mạch, không có tâm trạng mà lằng nhằng

với cảnh sát.

“Xin

lỗi, đây là vụ án hình sự có tính chất đặc biệt nghiêm trọng. Một tiếng đồng hồ

trước, cô Kim Eun Chae rời khỏi bệnh viện. Có người chứng kiến cô ấy và Tổng

giám đốc của Nhị Kiến, Giang Quý Nhân cãi cọ kịch liệt, trong lúc tranh cãi đã

xảy ra xô xát. Kim Eun Chae lấy tuốc nơ vít đã chuẩn bị sẵn đ//â//m vào huyệt thái

dương của Giang Quý Nhân. Ông ta đã qua đời ngay lập tức”.

“Anh

nói sao?”. Vân Mộ Hàn sửng sốt nhìn viên cảnh sát, anh ta nói Eun Chae giết

Giang Quý Nhân!

“Vì nghi phạm và người bị hại đều có

quan hệ mật thiết với anh, hơn nữa sau khi xảy ra chuyện thì không thấy mẹ anh

đâu nữa. Vì vậy hy vọng anh có thể hợp tác với chúng tôi để điều tra. Anh Vân,

mong anh đồng ý”.

Khi

thấy Kim Eun Chae ở đồn cảnh sát, Vân Mộ Hàn suýt nữa thì không nhận ra cô. Ánh

mắt cô ngây dại, tóc tai rũ rượi, bộ dạng hoàn toàn không giống minh tinh nổi

tiếng nữa. Đôi mắt cô trũng sâu, tiều tụy như một con nghiện. Cho dù anh chưa

từng yêu người con gái này, nhưng cô đã cùng anh vượt qua quãng thời gian khó

khăn nhất, trông cô thế này anh đau đớn đến bất lực.

“Chính

tôi giết lão! Tại lão muốn giết tôi trước, lão cho người đ//â//m xe vào tôi, nếu

không phải tôi nhanh chân chạy thoát thì bị đ//â//m chết từ lâu rồi! Lão sợ đám

phóng viên điều tra ra chuyện của tôi sẽ làm liên lụy đến lão nên đã nhẫn tâm

cho người ra tay sát hại tôi! Lão hại tôi mất con, không còn con Mộ Hàn sẽ

không cần tôi nữa!”. Kim Eun Chae đột nhiên bật khóc, bộ dạng thoắt khóc thoắt

cười của cô khiến người ta phải hoảng sợ.

“Mộ Hàn

đã biết chuyện trước kia tôi hại An Dĩ Mạch, anh ấy giận tôi lắm. Anh ấy không

biết là Giang Quý Nhân bắt tôi trừng trị An Dĩ Mạch, là lão bảo tôi xúi giục

đám fan quấy nhiễu cô ấy. Lão thu xếp cho tôi ở bên Mộ Hàn, còn đe dọa nếu tôi

không vâng lời thì lão sẽ nói ra toàn bộ sự thật với Mộ Hàn. Bị đe dọa như thế

nên lúc nào tôi cũng rất đau khổ, tôi chỉ muốn ở bên Mộ Hàn suốt đời thì có gì

sai chứ!”.

“Cô nói

Giang Quý Nhân muốn ám hại An Dĩ Mạch sao? Giữa họ có ân oán gì?”. Cảnh sát

nhìn vẻ điên dại của cô, thương cảm thở dài.

“Giang

Quý Nhân, ha ha ha, lão là cái thá gì! Lão chết là đáng đời! Lão nhờ vào cái gì

mà phát tài chứ? Toàn là tiền bất chính thôi mà. Vụ lũng đoạn địa ốc sáu năm

trước, lão và đám người ở Ủy ban Đầu tư đó thao túng giá cả, chiếm đoạt phi

pháp. Bố Dĩ Mạch đã điều tra ra chứng cứ, nhưng lại bị lão và vợ lão đặt bẫy ám

hại. Ha ha, các anh không tin phải không? Các anh cứ tìm vợ lão mà hỏi, mụ ta

lo lão trở mặt phản bội nên trong tay nắm không ít chứng cứ đâu”.

“Eun...

Chae...”. Vân Mộ Hàn không dám tin cô lại thành như thế này, bất cần và suy

sụp.

Kim Eun

Chae nghe thấy tiếng anh gọi, cô ngẩng đầu nhìn Vân Mộ Hàn, vẻ mặt đờ đẫn trống

rỗng.

“Anh là

ai? Nhìn tôi làm gì? Anh có tin tôi cũng sẽ đ//â//m chết anh luôn không? Ha ha ha,

ha ha ha!”.

“Eun

Chae, em...”.

“Eun

Chae, ai cho phép anh gọi tôi như thế chứ? Tôi phải về Hàn Quốc, các người dựa

vào đâu mà bắt tôi? Tôi là người Hàn Quốc, tôi phải về nước!”. Cô bỗng điên

cuồng vùng vẫy, mấy viên cảnh sát lao đến ghì cô xuống mặt bàn. Cô lúc khóc lúc

cười, lúc lại nguyền rủa Giang Quý Nhân, không ngừng lẩm bẩm như ma làm. Vân Mộ

Hàn sửng sốt hãi hùng trước những sự việc đột ngột kéo đến.

“Anh

Vân, cảm ơn anh đã hợp tác với chúng tôi. Anh cũng thấy rồi đấy, rất khó lấy

khẩu cung của cô ấy, chúng tôi đã mời chuyên gia tâm thần đến, có thể vì mất

đứa con mà thần kinh cô ấy bị kích động nghiêm trọng”.

“Anh

nói Eun Chae bị tâm thần?”.

“Bây

giờ còn chưa chắc chắn, nhưng nếu chứng minh được cô ấy giết người lúc thần trí

không tỉnh táo thì hình phạt có thể giảm nhẹ. Anh yên tâm, việc của bố dượng

anh, chúng tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng. Chúng tôi sẽ không dùng khẩu cung

của cô ấy lúc này đâu”.

Viên

cảnh sát trưởng vỗ vai Vân Mộ Hàn an ủi, Vân Mộ Hàn thì không thể nào yên tâm

được. Anh biết những điều Kim Eun Chae nói... đều là sự thật cả.

Có phải

ý trời an bài mọi chuyện không? Số phận đã sắp đặt như vậy, anh không thể nào

tránh khỏi. Thế giới này quả thật là có báo ứng. Anh nhìn hàng cây đã rụng hết

lá ngoài cửa sổ, thấy mệt mỏi dâng đầy. Anh mệt rồi, không muốn nghĩ gì nữa.

Khi biết tất cả mọi chuyện, anh nghe thấy tiếng rạn vỡ trong tim mình, thế giới

của anh đã sụp đổ.

Gió

lạnh rin rít, người bên đường vội vã lướt qua anh. Nỗi cô đơn như con rắn thít

chặt, làm anh ngạt thở.

Kết

thúc cả rồi, quên hết đi thôi. Thề non hẹn biển chỉ là tuổi trẻ dại khờ. Phong

hoa tuyết nguyệt chỉ là hoa ẩn trong gương, trăng nơi đáy nước. Nâng đỡ cho

nhau, quả thật... chẳng bằng những ngày tháng chúng ta đều tự do, bình tâm nhìn

thế giới.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mây Trên Đồng Bay Mãi
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...