Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mạt Thế: Nữ Phụ Lựa Chọn Chiến Đấu – Chương 99

Mạt Thế: Nữ Phụ Lựa Chọn Chiến Đấu

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Con đỉa có độc." Tùy Tâm trả lời ngắn gọn, không buồn để ý đến người đàn ông kia, ngẩng đầu nhìn Cảnh Tu Bạch:

"Anh có thuốc giải loại độc này không?"

Cảnh Tu Bạch quan sát vết thương của Khương Từ Quân, ngập ngừng nói:

"Thông thường, bị đỉa cắn chỉ cần bôi cồn iodine để chống viêm là đủ. Nhưng con đỉa này rõ ràng đã biến dị. Nếu dùng thuốc tùy tiện, có thể gây tác dụng phụ nguy hiểm."

Tùy Tâm mím môi, ánh mắt càng thêm trầm lặng.

Đúng lúc đó, người đàn ông bị bắt chợt mở miệng, giọng khàn khàn:

"Người của các người… bị đỉa cắn sao?"

Ba người đồng loạt quay đầu nhìn anh ta. Ánh mắt gã lướt qua từng gương mặt, dừng lại một chút trên mỗi người. Trong ánh mắt ấy lóe lên tia kỳ lạ:

"Đến nơi này mà còn mặc đồ bình thường như vậy… cho dù che kín tay chân thì cũng chẳng khác gì tự nộp mạng cho lũ trong rừng này."

"Tôi ghét nhất loại thích mỉa mai." Úc Tương tức giận, đá thẳng vào bụng gã một cú, giọng lạnh băng:

"Cẩn thận cái miệng. Đã là tù nhân thì bớt lắm lời đi."

"Được rồi, Úc Tương." Tùy Tâm ngăn anh lại, ánh mắt lạnh lẽo hướng về phía người đàn ông:

"Nghe cách anh nói, có vẻ anh khá quen thuộc với nơi này. Vậy cho tôi biết cách giải độc, tôi sẽ thả anh đi."

Thoáng đầu tiên, cô nghĩ hắn là người của phòng thí nghiệm, nhưng cách ăn mặc và hành xử lại không giống. Có lẽ hắn thuộc một nhóm khác, với mục tiêu riêng. Dù sao, điều quan trọng lúc này vẫn là cứu Khương Từ Quân.

Người đàn ông sững ra, không trả lời.

Úc Tương lập tức giơ chân định đá tiếp:

"Người ta hỏi không nghe sao, điếc à?"

Người đàn ông bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt ngụy trang chỉ để lộ sự kinh ngạc, nhìn thẳng vào Úc Tương:

"Cậu… tên là Úc Tương?"

Cú đá của Úc Tương khựng lại giữa không trung.

Cảnh Tu Bạch lập tức nhận ra điều bất thường, bước lên túm lấy cổ áo gã:

"Ai cử anh đến?"

Ánh mắt người đàn ông từ từ rời khỏi Úc Tương, dừng lại trên Cảnh Tu Bạch, rồi nhìn sang Tùy Tâm, cuối cùng dừng lại ở Khương Từ Quân đang hôn mê trong vòng tay cô.

"Hai nam, hai nữ… dung mạo đều xuất chúng." Hắn lẩm bẩm: "Cậu… là Cảnh Tu Bạch, đúng không?"

Tùy Tâm nhíu mày:

"Anh biết chúng tôi?"

annynguyen

Dưới áp lực ánh nhìn của cả nhóm, Cảnh Tu Bạch chậm rãi gật đầu.

Người đàn ông bật cười khàn khàn, nhưng cú đá của Úc Tương khiến hắn đau đến mức tiếng cười biến thành cơn ho sặc sụa.

"Khụ… khụ! Hiểu nhầm rồi, hiểu nhầm rồi. Tôi là người của Hậu Nghệ. Các người chắc biết Hậu Nghệ chứ?"

Hậu Nghệ?!

Cả ba người đều thoáng sững sờ.

Cảnh Tu Bạch hạ giọng, ánh mắt sắc lạnh:

"Chủ của các người là ai?"

Trong ánh mắt gã đàn ông lóe lên vẻ bất đắc dĩ:

"Các người khống chế tôi như thế này, còn sợ tôi nói dối sao?"

Úc Tương lập tức nhắc lại lời Tùy Tâm trước đó:

"Bớt vòng vo, không khai thật thì coi như kẻ địch."

Người đàn ông cắn răng, dõng dạc:

"Dung Phượng! Thủ lĩnh của chúng tôi là Dung Phượng. Giờ thì các người không nghi ngờ nữa chứ? Nếu không tin, các người có thể liên lạc trực tiếp với cậu ấy để xác minh."

Là Dung Phượng thật!

Hơi thở Tùy Tâm khẽ khựng lại.

Úc Tương kinh ngạc bật ra một tiếng:

"A Phượng… phái anh đến đây làm gì?"

"Không chỉ có tôi, chúng tôi là một đội năm người." Gã tiếp tục:

"Tôi là Trịnh Tuấn Chí, tạm thời phụ trách đội này. Thủ lĩnh nói chúng tôi phải ở đây chờ bốn người các cậu, sau đó sẽ nghe các cậu sắp xếp."

Hắn xoa ngực, nhíu mày bổ sung:

"Nói thật nhé, các người đến Bania mà vẫn còn vô tư như thế này… thật sự phải khen là gan lớn."

Lời thẳng thắn của Trịnh Tuấn Chí đã khiến sự ngờ vực trong lòng nhóm Tùy Tâm dần tan biến.

Vẻ căng thẳng giữa chân mày Cảnh Tu Bạch cũng dịu xuống. Anh buông cổ áo Trịnh Tuấn Chí:

"Xin lỗi, trước đó chúng tôi tưởng anh là kẻ địch."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

"Là đồng đội thì nói sớm có phải hơn không." Úc Tương chìa tay kéo hắn đứng dậy, thuận tiện phủi bụi trên áo:

"Anh tìm chúng tôi mà lại trốn trốn tránh tránh, làm chúng tôi suýt thì làm anh trọng thương."

"Cảm ơn, cảm ơn." Trịnh Tuấn Chí gật đầu cảm kích:

"Ở tận thế, thông tin rất khó truyền đạt. Thủ lĩnh chỉ mô tả các người trẻ trung, xinh đẹp, cũng không có ảnh, nên tôi dù nhìn thấy cũng không dám chắc. Đành phải trốn theo dõi."

Hắn dừng lại, như muốn nói gì nhưng rồi nuốt xuống. Thực ra, hắn tự tin vào năng lực bản thân nên mới dám một mình bám theo cả nhóm. Nhưng không ngờ vừa chạm mặt đã bị Tùy Tâm phát hiện, sau đó bị Cảnh Tu Bạch và Úc Tương hạ gục trong nháy mắt. Điều đó buộc hắn phải tạm gác lại sự bất mãn.

"Các người có thể nào để chuyện trò sau không?" Tùy Tâm lạnh giọng:

"Lo cứu sống bảo mẫu của chúng tôi trước đã được không?"

Úc Tương lập tức nghiêm túc trở lại, chân thành nói với Trịnh Tuấn Chí:

"Lúc nãy là chúng tôi không đúng. Người anh em, anh có thể xem thử tình trạng của Từ Quân được không?"

Trịnh Tuấn Chí khẽ lắc đầu, ngồi xuống trước mặt Tùy Tâm. Hắn thoáng liếc qua gương mặt thanh tú nhưng đầy uy nghiêm của cô, rồi nhìn sang Khương Từ Quân đang hôn mê với sắc mặt tái nhợt. Trong lòng thoáng có chút khó chịu: Không biết thủ lĩnh kết giao với loại người gì thế này. Hai tên công tử bột đã đành, lại còn mang theo hai cô gái tiến vào nơi c.h.ế.t chóc này… định thám hiểm cho vui chắc? Đừng bảo hắn phải làm bảo mẫu cho họ.

Dù nghĩ vậy, hắn không để lộ ra. Quan sát kỹ vết thương trên vai Khương Từ Quân, hắn nói dứt khoát:

"Không sao. Đây chỉ là một loại đỉa thông thường với độc tố thần kinh. Đội chúng tôi có thuốc giải. Các người mang cô ấy theo tôi."

Trịnh Tuấn Chí đứng lên. Ba người còn lại lập tức trao đổi ánh mắt ngầm, rồi gật đầu.

"Nhanh lên, trời sắp tối rồi. Ở đây rất nguy hiểm." Hắn thúc giục.

Cảnh Tu Bạch gật đầu, Tùy Tâm giúp chuyển Khương Từ Quân sang lưng Úc Tương. Cả nhóm theo sau hắn rời đi.

Khẩu s.ú.n.g của Trịnh Tuấn Chí đã được trả lại. Hắn cẩn thận cầm s.ú.n.g mở đường, thỉnh thoảng quay đầu kiểm tra, tác phong chu đáo khiến người ta khó bắt bẻ.

"Đội trưởng Trịnh, tôi có một câu chưa kịp hỏi anh." Trên đường đi, Cảnh Tu Bạch lên tiếng:

"Anh nói anh phải trốn để quan sát chúng tôi, là để xác nhận danh tính. Vậy ở đây còn có ai khác sao?"

Ánh mắt Tùy Tâm cũng lập tức tập trung về phía Trịnh Tuấn Chí. Theo suy đoán của cô, nơi nguy hiểm thế này lẽ ra chỉ có người của phòng thí nghiệm. Người bình thường chắc chắn phải tránh xa.

"Các người nghĩ mọi chuyện đơn giản quá." Trịnh Tuấn Chí nhếch môi, giọng trầm xuống:

"Rừng mưa là một bức tường chắn tự nhiên. Ai cũng cho rằng con người không thể sống ở đây, nhưng chính điều đó lại thu hút những kẻ nguy hiểm, những kẻ có ý đồ xấu. Họ xem nơi này như một pháo đài. Một khi trốn vào, không ai có thể bắt được."

"Ý anh là gì?"

"Buôn ma túy, tội phạm đào tẩu, bất cứ loại người nào cũng có thể xuất hiện. Vậy nên tốt nhất các người cứ bám sát tôi, đừng tự ý chạy lung tung."

Hắn quay đầu liếc cả nhóm, ánh mắt thoáng qua vẻ khinh miệt khiến Tùy Tâm không khỏi cau mày.

Dưới sự dẫn đường của Trịnh Tuấn Chí, hành trình của họ thuận lợi hơn hẳn. Hắn dường như biết rõ loại thực vật nào không được chạm vào, khu vực nào có thể ẩn chứa côn trùng nguy hiểm. Con đường dù ngoằn ngoèo nhưng an toàn, không còn cảnh bị cây cối hay côn trùng tập kích.

"Anh Trịnh, nhìn anh quen thuộc nơi này như vậy, chẳng lẽ đã sống ở đây bảy tám năm rồi?" Úc Tương nửa đùa nửa thật hỏi.

"Không ai muốn sống lâu trong nơi khắc nghiệt này cả." Trịnh Tuấn Chí lườm anh ta: "Tôi chỉ đến đây vài lần vì nhiệm vụ. Có lẽ cũng vì vậy mà thủ lĩnh cử tôi tới."

"Ồ..." Úc Tương gật gù: "Nói thật thì tôi vẫn chưa hiểu rõ Hậu Nghệ của các anh là tổ chức gì. Lúc đầu tôi tưởng các anh buôn vũ khí, giờ hóa ra còn làm cả lính đánh thuê."

Trịnh Tuấn Chí im lặng vài giây, rồi nói: "Các người là bạn của thủ lĩnh, nên biết cũng không sao. Hậu Nghệ vốn chỉ là nhóm xạ thủ quen biết nhau, hợp tác để sinh tồn. Nhưng càng ngày người tham gia càng đông, năng lực cũng đa dạng, nên chúng tôi nhận thêm đủ loại nhiệm vụ, miễn là kiếm được cái ăn."

Anh ta giới thiệu sơ lược, nhưng nhóm Tuỳ Tâm cũng không hỏi thêm. Dù sao, họ và Trịnh Tuấn Chí chưa đủ tin cậy. Những chuyện này, chờ gặp trực tiếp Dung Phượng mới đáng để truy hỏi.

Dưới sự dẫn đường của Trịnh Tuấn Chí, họ đến được khu trại. Khu trại được che giấu khéo léo bằng những tán chuối khổng lồ, như một tấm khiên tự nhiên. Bên trong, một bếp lửa đơn sơ lập lòe.

Người gác cổng thấy họ, liền phát ra tiếng hót như chim. Trịnh Tuấn Chí đáp lại bằng cách cắn ngón tay cái, phát âm thanh đặc trưng. Tuỳ Tâm lập tức chú ý: từ trong tán lá, nòng s.ú.n.g ngụy trang màu xanh lá dần hạ xuống.

"Nhìn đi, người ta mới đúng là mạo hiểm gia chân chính trong rừng." Úc Tương cảm thán.

Bình thường, Tuỳ Tâm hẳn sẽ mỉa mai lại anh ta, nhưng lúc này, cô chẳng có tâm trạng. Khương Từ Quân vẫn hôn mê vì trúng độc. Đáng chú ý hơn, ngay sau lời cảm thán của Úc Tương, ánh mắt Trịnh Tuấn Chí thoáng lướt qua với vẻ khinh miệt.

Người này…

Tuỳ Tâm khẽ nheo mắt, trong lòng dấy lên cảnh giác.

"Đại Phi!" Trịnh Tuấn Chí vừa gọi vừa dẫn họ vào: "Mang thuốc giải độc ra đây. Có người bị đỉa cắn."

"RÕ!"

Người được gọi là Đại Phi mặc trang phục giống hệt, mặt vẽ sơn nguệch ngoạc nhưng vẫn để lộ nét non nớt. Rõ ràng cậu ta còn rất trẻ.

Trong khi Đại Phi đi lấy thuốc, Úc Tương đặt Khương Từ Quân xuống. Tuỳ Tâm đảo mắt nhìn quanh:

"Không phải đội các anh có năm người sao? Ba người kia đâu?"

"Cô gái, họ đâu biết tôi đã tìm ra các người, nên còn đang phân tán đi khắp nơi tìm kiếm." Trịnh Tuấn Chí trả lời, giọng vô tình xen lẫn khinh thường.

Tuỳ Tâm nhìn chằm chằm vào anh ta, cố phân biệt xem đó là thói quen hay cố ý hạ thấp. Nhận lọ thuốc từ tay Đại Phi, Trịnh Tuấn Chí không buồn để ý tới ánh nhìn của cô, trực tiếp ngồi xuống trước mặt Khương Từ Quân.

"Bảo đồng đội cô chuẩn bị chịu đau. La hét ở đây có khi dẫn thêm thứ nguy hiểm."

Tuỳ Tâm tháo áo khoác, cuộn lại rồi nhét vào miệng Khương Từ Quân.

Khoảnh khắc ấy, Trịnh Tuấn Chí ngẩng đầu. Ánh mắt anh ta vô thức dừng lại nơi bờ vai và cánh tay trắng ngần của Tuỳ Tâm, để lộ dưới lớp áo hai dây. Anh ta khựng lại, buột miệng:

"… Ở nơi này mà để lộ da thịt thế, rất nguy hiểm."

"Không cần lo cho tôi." Tuỳ Tâm đáp, giọng lạnh băng. "Làm ơn giải độc cho Từ Quân."

Trịnh Tuấn Chí mím môi, không nói thêm. Anh ta xử lý vết thương thành thạo: làm sạch, thoa thuốc, băng bó cẩn thận, rồi chuyển Khương Từ Quân sang chỗ đất bằng phẳng. Tuỳ Tâm lập tức lấy áo khoác ra, trải che cho cô ấy.

"Xong rồi." Trịnh Tuấn Chí cất lọ thuốc, lạnh nhạt: "Cô ấy sẽ tỉnh vào tối nay. Các người may mắn đấy—chỉ gặp đỉa, không phải thứ khác."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88: B: Kẻ Được Chọn Trong Bóng Tối
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121: A: Trong Bóng Tối Núi Tuyết
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138: A: Sáng hôm sau tại căn cứ
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 231: A – Ánh Sáng Giữa Hoang Mạc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mạt Thế: Nữ Phụ Lựa Chọn Chiến Đấu
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...