Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mắt Cá Và Châu Ngọc – Chương 47: Giày vò

Mắt Cá Và Châu Ngọc

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiền Dĩ Nặc chưa chính thức thổ lộ tình cảm với cô, anh ta muốn nhân cơ hội cô bị bệnh lần này để biểu hiện thật tốt, gia tăng hảo cảm.

Giữa nam và nữ, giai đoạn dễ nảy sinh tình cảm nhất là khi một người gặp nạn, còn người kia ở bên cạnh quan tâm chăm sóc.

Nhưng Hàn Trân không phủ nhận lời người đàn ông đó nói. Bên cạnh cô hiện đã có người, vậy nên tính toán của anh ta không còn phù hợp nữa.

Là một biên tập viên tin tức lâu năm, Tiền Dĩ Nặc cũng coi như là người có hiểu biết sâu rộng. Dù không rõ thân phận của Quý Đình Tông, nhưng phong thái bất phàm xen lẫn giữa sự trầm tĩnh và uy nghiêm trên người anh mang đến cho người ta một cảm giác sợ hãi vô hình.

Anh ta siết chặt nắm tay rồi lao ra khỏi cửa, va đổ khay thuốc trên tay y tá. Ngoài hành lang ngay lập tức vang lên tiếng ồn ào.

Hàn Trân thấy anh ta hấp tấp như vậy thì lông mày khẽ cau lại.

“ Không nỡ thì gọi cậu ta lại đi.” Giọng điệu lạnh lùng, âm hiểm của Quý Đình Tông khiến cô tỉnh táo lại. “Em không có, đó chỉ là đồng nghiệp bình thường thôi.”

Anh đứng dậy bước tới gần, bàn tay nắm lấy eo cô ấn chặt xuống giường, sau đó phủ người lên. Xương cốt anh cứng hơn sắt thép, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng, anh đè cả người xuống khiến ngực cô đau nhói.

“Tôi đến thăm em, em có vui không?” Anh khẽ hôn lên môi cô từng chút, từng chút một.

Hàn Trân trong lòng có điều băn khoăn nên không chịu phối hợp, cô quay đầu đẩy anh ra. “Anh đừng lại gần, lây bệnh đấy…”

Sức chống cự của cô quá yếu, giống như đang ậm ờ mời gọi hơn. Quý Đình Tông hôn cô càng thêm cuồng nhiệt, nước bọt trao đổi giữa răng môi nhưng miệng anh vẫn cảm thấy khô nóng, lực m//ú//t càng lúc càng mạnh, giọng nói cũng trở nên mơ hồ: “Tôi không yếu ớt như em đâu.”

Hàn Trân bị hôn đến choáng váng, hai mắt lấp lánh ánh nước, dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng này của cô khiến anh rất hài lòng.

Anh gạt sợi tóc trên trán cô ra, hỏi lại lần nữa: “Có vui không?”

Hàn Trân nhìn thẳng vào ánh mắt anh, trả lời: “Vui.”

Xa cách hai ngày mà cô không gọi cho anh lấy một cuộc điện thoại, đàn ông trong thời kỳ đầu của tình yêu rất dễ bị cảm xúc chi phối.

Tình cảm của cô nhàn nhạt và mềm mại như chính con người cô vậy, lúc nào cũng chậm một bước, nó quấn lấy anh, dụ dỗ anh, khiến anh muốn có được nhiều hơn, chìm đắm càng sâu hơn nữa.

Đôi môi vừa mới tách ra, giây tiếp theo đã lại điên cuồng áp sát, mái tóc dài của cô xoã tung trên mép giường, cúc áo trên chiếc áo bệnh nhân mở tung, bên trong trống rỗng, đầu v//ú như có như không lộ ra trong không khí, xinh đẹp như một đóa hoa hồng. Nó khuấy động ngọn lửa tà ác dưới thân anh, khiến cho dục vọng bừng bừng trỗi dậy.

Quý Đình Tông sờ vào giữa hai chân cô, lòng bàn tay như mang theo mồi lửa, những nơi anh chạm tới đều bị thiêu rụi.

Ngón tay anh linh hoạt vuốt ve lên xuống, dùng lực vừa phải, Hàn Trân bị mơn trớn đến nỗi cả người nóng bừng, âm vật nhạy cảm bị dày vò vừa sưng vừa ngứa ngáy.

Hai má cô ửng đỏ, tiếng r//ê//n rỉ vô thức bật ra khỏi miệng, ngay lập tức m//ô//n//g bị vỗ mạnh một cái. “ Không được r//ê//n.”

Ngại vướng víu, anh thẳng tay lột quần lót của cô ra.

Trên m//ô//n//g chỗ gần xương cụt của Hàn Trân cũng có một vết bầm tím chói mắt, là do lúc truyền nước không cắm kim được nên phải tiêm một mũi để hạ sốt.

Vết bầm đó rất nổi bật trên nền da tuyết trắng, Quý Đình Tông hôn lên nơi đó, sau đó cắn một cái để lại một vết đỏ đậm nét hơn.

Cô vô cùng nhạy cảm, cơ thể run lên vì khó chịu, hai chân bị người đàn ông tách ra một cách thô bạo, ngón tay của anh còn chưa cắm vào, cô bé bên dưới đã tuôn ra một dòng d//â//m dịch trộn lẫn với chút máu đỏ, dính lên ngón tay anh.

Quý Đình Tông ngây người trong giây lát, bàn tay đang cởi thắt lưng cũng ngưng lại, giọng nói trầm khàn nặng nề vang lên bên tai cô: “Tiểu Trân, sao em giỏi giày vò người khác thế hả.”

Cô không nhớ chính xác kỳ kinh nguyệt của mình, chỉ nhớ mang mang nó rơi trong khoảng mấy ngày này, cộng thêm việc dính mưa hai trận liên tiếp, do đó cô mới sốt cao.

Y tá mang băng vệ sinh tới cho cô thay, Hàn Trân chỉnh chang lại quần, kéo tấm rèm che giữa hai giường ra, sau đó nằm nghiêng người xuống giường. “Anh tới thăm em thế này, có ảnh hưởng tới công việc không?”

Quý Đình Tông nằm trên giường bệnh trống, cánh tay gối sau đầu, tay còn lại đóng mở bật lửa, ngọn lửa bùng lên rồi lại tắt đi. “Mấy việc đó để sau đi.”

Anh nhẹ nhàng cất tiếng, sau đó đứng dậy cầm theo điện thoại dựa lưng lên bệ cửa sổ hút thuốc, cổ tay áo xắn lên, mạch máu trên cánh tay nổi lên khá rõ.

Sau khi uống thuốc, Hàn Trân mau chóng cảm thấy buồn ngủ, trong cơn mơ màng, cô nghe thấy anh nhận rất nhiều cuộc điện thoại, thời gian mỗi cuộc đều rất ngắn, câu chữ ít ỏi nhưng súc tích.

Đến nửa đêm, trời đổ cơn mưa như trút nước, tiếng sấm đùng đoàng liên tục vang lên, một tia sét lóe lên rồi đánh vào một nơi nào đó trong khe núi, bắn ra tia lửa.

Hàn Trân đột nhiên bừng tỉnh, trên trán toát đầy mồ hôi.

Cô đứng dậy, kéo chăn của giường bên cạnh ra rồi chui vào lòng Quý Đình Tông. Giường bệnh vốn chật hẹp, cô nằm lên giường hơi mạnh nên chiếc giường khẽ rung lên.

Người đàn ông nửa tỉnh nửa mê, đôi mắt đen kịt hé mở, phát hiện ra là cô thì không nhúc nhích, Hàn Trân giơ tay khép mi mắt anh lại, sau đó nhẹ nhàng nói: “ Không sao đâu.”

Cô áp sát lên người anh, có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ quần áo anh. Áo sơ mi ôm lấy lồng ngực dày rộng của người đàn ông, nhịp tim đập thình thịch mạnh mẽ như thể không gì có thể công kích được anh, anh có thể thay cô che chắn tất cả giông bão.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cô vợ bình phong (pass: 6868)
Chương 2: Bỏ thuốc
Chương 3: Tự an ủi (H) (pass: 6868)
Chương 4: Yêu nữ (H) (pass: 6868)
Chương 5: Mèo hoang (pass: 6868)
Chương 6: Hối lộ bằng tình ái
Chương 7: Mê hoặc
Chương 8: Vướng mắc
Chương 9: Áo mũ
Chương 10: Mộng đẹp
Chương 11: Đụng vào háng anh
Chương 12: Không rõ khen chê
Chương 13: Nhằm vào
Chương 14: Ngọc Lan
Chương 15: Đơn tố cáo
Chương 16: Mùi đào mật
Chương 17: Hiểu lầm
Chương 18: Gợn sóng
Chương 19: Động lòng
Chương 20: Đ//â//m vào rồi sẽ không đau nữa (H) (pass: 6868)
Chương 21: Dùng ngực kích thích (H) (pass: 6868)
Chương 22: Phá tan sương mù trong tim (pass: 6868)
Chương 23: Trà giải rượu
Chương 24: Làm từ nước (H) (pass: 6868)
Chương 25: Sự cố trường quay
Chương 26: Tầng ba mươi sáu
Chương 27: Lời mời
Chương 28: Rót tinh (H) (pass: 6868)
Chương 29: Không ngủ được (H) (pass: 6868)
Chương 30: Chen chúc
Chương 31: Giải vây
Chương 32: Bể bơi
Chương 33: Ân ái (H) (pass: 6868)
Chương 34: Tiếp tục ân ái (H) (pass: 6868)
Chương 35: Anh không già
Chương 36: Xem trọng
Chương 37: Có nhớ tôi không?
Chương 38: Rung xe (H) (pass: 6868)
Chương 39: Tiếp tục rung xe (H) (pass: 6868)
Chương 40: Có phúc khí
Chương 41: Nụ hôn nồng cháy
Chương 42: Chìa khoá
Chương 43: L//i//ế//m (pass: 6868)
Chương 44: Mạnh mẽ và bền bỉ
Chương 45: Ốm
Chương 46: Người đàn ông của cô ấy
Chương 47: Giày vò
Chương 48: Cọ xát (pass: 6868)
Chương 49: Ngọt
Chương 50: Đụng xe
Chương 51: Ánh trăng
Chương 52: Em thơm quá
Chương 53: Có sữa không?
Chương 54: Không kịp trở tay
Chương 55: Dễ chịu không?
Chương 56: Đơn thuần
Chương 57: Lỡ hẹn
Chương 58: Trùng hợp
Chương 59: Giường nước (H) (pass: 6868)
Chương 60: H (pass: 6868)
Chương 61: Bức ảnh
Chương 62: Chụp ảnh chung
Chương 63: Dây vào tất sẽ ra chuyện
Chương 64: Màu đào mật
Chương 65: Anh giỏi quá (H) (pass: 6868)
Chương 66: Đừng khóc
Chương 67: Không cần thiết
Chương 68: Mặc bao giờ chưa?
Chương 69: Em thiếu đòn (H) (pass: 6868)
Chương 70: Chuyện xấu bại lộ
Chương 71: Tính tình không tốt
Chương 72: Thẩm vấn
Chương 73: Người đẹp trong mắt kẻ si
Chương 74: Ngậm đi ngủ (H) (pass: 6868)
Chương 75: Cát xê (pass: 6868)
Chương 76: Cãi bướng (H) (pass: 6868)
Chương 77: Ngạt thở (H) (pass: 6868)
Chương 78: Mang thai
Chương 79: Không sinh
Chương 80: Cũng nuôi
Chương 81: Chấm dứt mọi chuyện
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Nhắn nhủ
Chương 87: (pass: 6868)
Chương 88: (pass: 6868)
Chương 89
Chương 90
Chương 91: Chín muồi (pass: 6868)
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99: (pass: 6868)
Chương 100: Hoàn Chính Văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mắt Cá Và Châu Ngọc
Chương 47: Giày vò

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47: Giày vò
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...