Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mắt Cá Và Châu Ngọc – Chương 46: Người đàn ông của cô ấy

Mắt Cá Và Châu Ngọc

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hàn Trân được đưa vào phòng bệnh hai giường, đã truyền tới chai thuốc thứ hai nhưng cô vẫn sốt cao không hạ, sắc mặt trắng bệch không có mấy huyết sắc.

Người nằm giường bên vừa xuất viện, cô y tá đang dọn dẹp giường bệnh thi thoảng lại ngước mắt nhìn cô. “Cô họ Hàn phải không? Tôi từng xem chương trình do cô dẫn.”

Cô khẽ gật đầu nói phải.

Y tá điều chỉnh tốc độ truyền dịch cho cô. “Lạ thật đấy, mặt cô còn nhỏ hơn so với lúc lên hình nữa, chắc chỉ bằng bàn tay thôi, cô lớn lên kiểu gì mà hay vậy?”

Hàn Trân không nhịn được ho khan hai tiếng, đúng lúc này Tiền Dĩ Nặc đẩy cửa bước vào, trong tay xách theo một hộp cháo trắng.

Cô kinh ngạc quan sát động tác của anh ta. “Sao anh còn chưa đi?”

“ Tôi không đi nữa.” Tiền Dĩ Nặc mở hộp cháo ra, nói tiếp: “Tôi sẽ ở lại đây, sao có thể để cô lại một mình được.”

“Sao làm vậy được, lâu nay anh luôn là người lái xe chuyên dụng của đài, bây giờ anh ở lại đây thì ai lái xe?”

Ngay từ đầu đã thống nhất là cô sẽ ở lại bệnh viện huyện một đêm, phòng trường hợp bệnh tình tái phát, Tiền Dĩ Nặc vẫn theo kế hoạch trước đó đưa đồng nghiệp trở về Đài Ngọc Lan, còn Hàn Trân sáng mai sẽ tự về.

Cô chẳng hiểu chỗ nào xuất hiện vấn đề nữa. “ Nếu mọi người sắp xếp để anh ở lại thì không cần đâu, đừng để ảnh hưởng đến công việc ngày mai…”

“Là tôi tự nguyện.” Thái độ trịnh trọng của anh ta khiến Hàn Trân kinh ngạc, Tiền Dĩ Nặc múc một thìa cháo đưa tới bên miệng cô. “Cô từng chăm sóc tôi, lần này đến lượt tôi chăm sóc cô.”

Hàn Trân mím môi, dịch ra xa một khoảng, “Chắc là anh hiểu lầm gì rồi.”

“Tôi không cần biết có phải hiểu lầm hay không, bây giờ cô bị bệnh, cần có người ở bên, ngày mai cô xuất viện rồi chúng ta cùng nhau về, được không?”

Thái độ của Tiền Dĩ Nặc rất kiên quyết và thành khẩn, điều này khiến cảm xúc của cô trở nên phức tạp, cô nhận lấy bát cháo rồi nói: “Để tôi tự ăn.”

“Huyện đã bố trí tài xế rồi.” Anh ta ngồi ngay ngắn ở mép giường, trông có vẻ như định trông cô cả đêm. “ Cô không cần lo đâu.”

Hàn Trân không có ý đó với anh ta, cũng không muốn dây dưa với ai cả, cô nhận ý tốt uống hết bát cháo, sau đó lại khuyên anh ta rời đi.

Mãi đến khi sắc trời dần tối, có ánh đèn ô tô vụt qua cửa sổ phòng bệnh trên tầng hai, chiếu lên tấm biển mạ kẽm khắc khẩu hiệu treo trên tường, khoảnh khắc đó ánh sáng chiếu rất chói mắt.

Hàn Trân ghé sát vào bệ cửa sổ nhìn xuống, một chiếc xe Audi màu đen vừa dừng lại trước khu nội trú bệnh viện.

Trực giác của cô rất nhạy bén, cửa xe mở ra, nửa thân dưới phẳng phiu của Quý Đình Tông lộ ra dưới chiếc ô màu đen, lúc đi lên bậc thang anh hơi khom người xuống, phủi đi bụi bẩn dính trên ống quần.

Hàn Trân hoảng loạn tìm giày, cô đã báo cho bảo mẫu nên hiển nhiên không giấu được anh, chỉ có điều cô không ngờ rằng anh sẽ đích thân tới.

Tiền Dĩ Nặc đứng dậy hỏi: “Cô muốn vào nhà vệ sinh à?”

“ Không phải…”

Tiếng bước chân ngoài hành lang đã tới gần, phó viện trưởng niềm nở chủ động mở rộng cửa. “Thư ký trưởng, cô Hàn của Đài truyền hình đang ở trong phòng bệnh này.”

Áo khoác của Quý Đình Tông thấm đẫm hơi lạnh từ mưa gió, anh cởi áo đặt lên lưng ghế sô pha đơn, ánh mắt quét qua cô và Tiền Dĩ Nặc.

“ Y tá sao?” Lời nói chĩa về phía Tiền Dĩ Nặc. “Ở đây không còn việc của cậu nữa.”

Có lẽ do vừa trở về thành phố đã phải tới huyện, đang trong trạng thái mệt mỏi nên vẻ mặt của người đàn ông vừa nghiêm nghị vừa lạnh nhạt.

“Tôi không phải…”

Hàn Trân túm lấy ống tay áo của Tiền Dĩ Nặc, nói: “Anh ấy không phải y tá mà là đồng nghiệp được nhà đài cử tới thăm bệnh em.”

Lời giải thích khá vẹn toàn, phủi bỏ sạch sẽ khả năng tồn tại mối quan hệ khác giữa hai người. Có điều hành động nhỏ của cô không qua được ánh mắt sắc bén của anh, tâm trí Quý Đình Tông tạm thời không ở chỗ này, ánh mắt anh dừng lại một lát rồi lướt qua, chuyển sang nhìn Hàn Trân chăm chú.

Mái tóc dài lỏng lẻo của cô xoã tung trên vai, sắc mặt và cánh môi tái nhợt, dáng vẻ mong manh dễ vỡ.

Thần sắc của anh dịu đi đôi chút, hỏi: “Hạ sốt chưa?”

Hàn Trân gật đầu: “Hạ rồi.”

Anh tiến lại gần, bàn tay to lớn và khô ráo phủ lên trán cô, hơi nóng sót lại sau cơn sốt cao vẫn chưa tan hết. “Đồng nghiệp của em có thể đi được rồi, đêm nay tôi sẽ ở lại đây.”

Giọng điệu của anh rất quân phiệt, không cho phép người khác xen ngang. Vẻ mặt Tiền Dĩ Nặc cảnh giác, anh ta cất tiếng hỏi: “Anh có quan hệ gì với Tiểu Trân?”

Quý Đình Tông ngồi dựa lưng lên ghế sô pha, dáng ngồi rất thoải mái, lồng ngực phập phồng ẩn chứa sức mạnh vừa phô trường vừa khắc chế.

“Người đàn ông của cô ấy.”

Tiền Dĩ Nặc nghe vậy thì rất kinh ngạc, anh ta quay đầu ngơ ngác nhìn Hàn Trân, chờ cô cất tiếng phủ nhận.

Anh ta cảm giác bầu không khí lúc này gần như đã ngưng tụ lại.

Hàn Trân quay đầu nhìn anh ta: “Tôi nói rồi mà, anh hiểu lầm tôi…”

Vẻ mặt Tiền Dĩ Nặc không thể tin nổi. “Tiểu Trân, không phải cô mới ly hôn sao?”

Cô siết chặt tấm chăn mỏng, đáp: “Cũng gần hai tháng rồi.”

Mạch máu trên mu bàn tay Hàn Trân rất mỏng, y tá đ//â//m kim đến lần thứ ba mới truyền được dịch vào, lỗ kim hiện rõ trên làn da trắng nõn.

Cô dùng sức, vết bầm tím càng thêm rõ hơn.

Quý Đình Tông cau mày: “Chưa xong à? Còn vấn đề gì nữa?”

Gương mặt nghiêm nghị của người đàn ông hiện rõ sự tức giận, Tiền Dĩ Nặc đương nhiên nghẹn lời. “Tiểu Trân, cô… cô giữ gìn sức khỏe nhé.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cô vợ bình phong (pass: 6868)
Chương 2: Bỏ thuốc
Chương 3: Tự an ủi (H) (pass: 6868)
Chương 4: Yêu nữ (H) (pass: 6868)
Chương 5: Mèo hoang (pass: 6868)
Chương 6: Hối lộ bằng tình ái
Chương 7: Mê hoặc
Chương 8: Vướng mắc
Chương 9: Áo mũ
Chương 10: Mộng đẹp
Chương 11: Đụng vào háng anh
Chương 12: Không rõ khen chê
Chương 13: Nhằm vào
Chương 14: Ngọc Lan
Chương 15: Đơn tố cáo
Chương 16: Mùi đào mật
Chương 17: Hiểu lầm
Chương 18: Gợn sóng
Chương 19: Động lòng
Chương 20: Đ//â//m vào rồi sẽ không đau nữa (H) (pass: 6868)
Chương 21: Dùng ngực kích thích (H) (pass: 6868)
Chương 22: Phá tan sương mù trong tim (pass: 6868)
Chương 23: Trà giải rượu
Chương 24: Làm từ nước (H) (pass: 6868)
Chương 25: Sự cố trường quay
Chương 26: Tầng ba mươi sáu
Chương 27: Lời mời
Chương 28: Rót tinh (H) (pass: 6868)
Chương 29: Không ngủ được (H) (pass: 6868)
Chương 30: Chen chúc
Chương 31: Giải vây
Chương 32: Bể bơi
Chương 33: Ân ái (H) (pass: 6868)
Chương 34: Tiếp tục ân ái (H) (pass: 6868)
Chương 35: Anh không già
Chương 36: Xem trọng
Chương 37: Có nhớ tôi không?
Chương 38: Rung xe (H) (pass: 6868)
Chương 39: Tiếp tục rung xe (H) (pass: 6868)
Chương 40: Có phúc khí
Chương 41: Nụ hôn nồng cháy
Chương 42: Chìa khoá
Chương 43: L//i//ế//m (pass: 6868)
Chương 44: Mạnh mẽ và bền bỉ
Chương 45: Ốm
Chương 46: Người đàn ông của cô ấy
Chương 47: Giày vò
Chương 48: Cọ xát (pass: 6868)
Chương 49: Ngọt
Chương 50: Đụng xe
Chương 51: Ánh trăng
Chương 52: Em thơm quá
Chương 53: Có sữa không?
Chương 54: Không kịp trở tay
Chương 55: Dễ chịu không?
Chương 56: Đơn thuần
Chương 57: Lỡ hẹn
Chương 58: Trùng hợp
Chương 59: Giường nước (H) (pass: 6868)
Chương 60: H (pass: 6868)
Chương 61: Bức ảnh
Chương 62: Chụp ảnh chung
Chương 63: Dây vào tất sẽ ra chuyện
Chương 64: Màu đào mật
Chương 65: Anh giỏi quá (H) (pass: 6868)
Chương 66: Đừng khóc
Chương 67: Không cần thiết
Chương 68: Mặc bao giờ chưa?
Chương 69: Em thiếu đòn (H) (pass: 6868)
Chương 70: Chuyện xấu bại lộ
Chương 71: Tính tình không tốt
Chương 72: Thẩm vấn
Chương 73: Người đẹp trong mắt kẻ si
Chương 74: Ngậm đi ngủ (H) (pass: 6868)
Chương 75: Cát xê (pass: 6868)
Chương 76: Cãi bướng (H) (pass: 6868)
Chương 77: Ngạt thở (H) (pass: 6868)
Chương 78: Mang thai
Chương 79: Không sinh
Chương 80: Cũng nuôi
Chương 81: Chấm dứt mọi chuyện
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86: Nhắn nhủ
Chương 87: (pass: 6868)
Chương 88: (pass: 6868)
Chương 89
Chương 90
Chương 91: Chín muồi (pass: 6868)
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99: (pass: 6868)
Chương 100: Hoàn Chính Văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mắt Cá Và Châu Ngọc
Chương 46: Người đàn ông của cô ấy

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 46: Người đàn ông của cô ấy
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...