Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mãnh Liệt – Chương 98

Mãnh Liệt

Tác giả: Kim Vụ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Liệt vẫn còn nhớ ngày đó.

Anh bị đẩy ra ngoài cửa sổ, cửa sổ chỉ mở một nửa. Tay chân anh bị trói chặt vào khung, cơ thể bị xoắn vặn trong một tư thế quái dị. Cảm giác rơi tự do ập đến khiến nỗi sợ hãi và tuyệt vọng như những quả pháo hoa nổ tung trong đầu anh. Duy chỉ có bàn tay đang bấu víu vào khung cửa, gân xanh nổi lên cuồn cuộn là thứ duy nhất còn giữ anh lại.

Mà bàn tay ấy lại thuộc về người ba Thẩm Kính Sâm của anh.

Đó là lần anh cận kề cái chết nhất.

Anh sững sờ trước cơn căm hận mãnh liệt ấy, bản năng sinh tồn thôi thúc anh liên tục cầu xin tha thứ.

Giọng nói the thé, chói tai như một chiếc đĩa nhạc bị xước đang phát ra những tiếng rè quẹt trong máy quay đĩa.

Người ba mà anh từng kính trọng giờ đây lại lạnh lùng, điên loạn, không hề che giấu sự ghét bỏ và căm thù. Nó bao trùm lấy anh như một cơn bão khiến anh hít thở không thông.

Ngày hôm đó vô cùng hỗn loạn, anh đã được cứu thoát. Mọi người đều nói rằng Thẩm Kính Sâm chỉ đang mất kiểm soát cảm xúc chứ không phải thật lòng ghét anh. Không ai hỏi anh có sợ hãi không. Lúc đó, anh nghĩ rằng có lẽ mình là một đứa trẻ rất tệ.

Sau đó, anh theo mẹ sang nước ngoài du học, vào một trường tư thục danh giá. Trường có rất nhiều học sinh đến từ các quốc gia khác nhau, người châu Á tóc đen da vàng có thể đếm được trên đầu ngón tay. Tất nhiên, anh đã gặp phải những kẻ phân biệt chủng tộc nheo mắt, gọi anh là “Chink*”. Anh thường thờ ơ, im lặng nên bị coi là người yếu đuối, hèn nhát. Sau đó, mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, họ chửi bới bằng những lời lẽ tục tĩu nhất, thậm chí còn xô đẩy, đánh đập anh.

(*) Chink có nghĩa là mắt hẹp, nhỏ. Đây là một thuật ngữ xúc phạm chủng tộc trong tiếng Anh nhắm vào người Trung Quốc. Đây là một thuật ngữ có từ rất lâu đời và có nghĩa là “người của triều đại nhà Thanh”. Trong tiếng Trung, từ này thường được dịch là “thằng Trung Quốc” hoặc “heo Trung Quốc”.

Anh hiểu những gì họ nói nhưng phần lớn thời gian anh chỉ thờ ơ.

Cho đến khi họ chửi anh là đồ lai căng.

Thẩm Liệt giơ cái khay thức ăn lên ném thẳng vào mặt kẻ kia. Người đó ngã xuống, anh nhảy bổ vào cầm khay đập xuống liên tục.

Những người khác xông vào đấm đá Thẩm Liệt nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn. Anh chỉ nhìn người dưới chân mình chằm chằm, cánh tay liên tục vung lên hạ xuống, máu bắn vào mắt nóng rát.

Kết quả không mấy tốt đẹp, Thẩm Liệt ngồi thụp xuống bậc thềm, mặt mũi và người đầy vết thương. Anh ngồi đó cho đến khi mặt trời lặn, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời thì Lâm Mạc Như mới đến. Mẹ con họ nhìn nhau, anh thấy khóe mắt mẹ đỏ hoe rồi nước mắt cứ thế trào ra.

Bà không trách mắng gì cả mà chỉ quỳ xuống lau vết máu khô cứng trên mặt anh. Tuy nhiên, vết máu đã bám chặt vào da nên không thể lau sạch. Bà hỏi anh có đau không.

Thẩm Liệt nói máu không phải của mình.

Đúng là không phải của anh.

Mà là của cậu bé tóc vàng mắt xanh kia.

Đối với nhà trường, sự việc này quá nghiêm trọng nhưng dưới sự điều hành của nhà tài trợ nên cũng không khó để giải quyết. Mặc dù có người phải nhập viện phẫu thuật nhưng người anh mình đầy thương tích trong khi đối phương là một nhóm người. Sau vài ngày chạy vạy, Lâm Mạc Như đã khiến vụ việc khép lại.

Trước khi quay lại trường, Lâm Mạc Như đã nhắc nhở anh rất nhiều lần: “Lần sau không được đánh nhau nữa.”

Anh đồng ý.

Nhưng bạo lực không dừng lại ở đó.

Những kẻ đó ngày càng trở nên quá đáng hơn, chỉ là không ai dám đối đầu với anh nữa, chúng chỉ còn lại việc khiêu khích bằng lời nói.

Thẩm Liệt bắt đầu suy nghĩ, có lẽ cách làm của anh đã sai lầm, bạo lực không thể giải quyết được vấn đề. Anh cần phải làm mọi thứ sạch sẽ hơn.

Anh bắt đầu thử nghiệm những cách khác. Cảm giác như đang làm một thí nghiệm, thất bại rồi lại làm lại, lặp đi lặp lại, điều chỉnh phương thức cho đến khi nhóm nhỏ đó tan rã. Cũng giống như lần ở nhà hàng, anh bình tĩnh quan sát, vô tình làm đổ dao nĩa trên bàn. Người đang tức giận vội vàng cầm lấy dao nĩa, máu lại bắn ra nhưng lần này khác. Anh đứng từ xa, sạch sẽ không hề dính một giọt máu nào.

Tối hôm đó, bầu trời rất đẹp, ánh hoàng hôn lấp lánh. Đã lâu lắm rồi Thẩm Liệt mới thấy cảnh đẹp như vậy.

Khi về nhà, Lâm Mạc Như không có ở đó, trong nhà có rất nhiều người nhưng không ai trong số họ có quan hệ huyết thống với anh.

Đầu bếp cũng là người Hoa nhưng đã sang nước ngoài từ sớm nên nấu đồ ăn Trung Quốc không ngon lắm. Tuy nhiên, người đầu bếp này lại rất giỏi làm bò bít tết. Tối nay cũng vậy, người đó làm bò bít tết. Thẩm Liệt ngồi vào bàn, cầm dao nĩa cắt miếng thịt bò. Bên trong miếng thịt vẫn còn màu hồng. Anh từ tốn thưởng thức.

Dì hỏi hôm nay anh ở trường thế nào.

Thẩm Liệt mỉm cười nhẹ nhàng, nói rất tốt.

Chưa bao giờ tốt như vậy.

Thời gian cứ thế trôi qua, đến khi Thẩm Liệt mười tám tuổi thì anh được gọi về nước.

Thẩm Liệt hỏi Lâm Mạc Như nghĩ sao về việc này.

Dường như Lâm Mạc Như không có ý kiến gì phản đối, bà đã biết ngày này sẽ đến từ lâu rồi. Dù sao cũng chưa ly hôn mà, làm sao có thể cắt đứt quan hệ huyết thống được. Vì vậy, bà nói: “Sớm muộn gì cũng có ngày này, con về nước nghe lời ba con. Tương lai của nhà họ Thẩm sẽ do con gánh vác.”

“Vâng.” Thẩm Liệt đáp.

Thế là anh trở về nước, đặt chân trở lại mảnh đất đã xa cách mười hai năm. Người đến đón anh là Thẩm Hiếu Thành, hai chú cháu đã gặp nhau vài lần ở nước ngoài nên không còn xa lạ. Về đến nhà, anh lại sống trong căn nhà họ Thẩm, một nơi mà ký ức đã trở nên mờ nhạt.

Mấy tháng liền, Thẩm Liệt không gặp Thẩm Kính Sâm. Anh chỉ làm theo sự sắp xếp của gia đình, vào trường học và bắt đầu tham gia quản lý công ty.

Phải sáu tháng sau, anh mới gặp lại Thẩm Kính Sâm. Lúc đó, xung quanh ông ta toàn là các cấp cao. Người trợ lý đi tới nhắc đến sự hiện diện của anh. Nghe vậy, ông ta ngước mắt nhìn qua, ánh mắt lạnh lùng đến mức thờ ơ. Chỉ liếc mắt một cái, ông ta lại quay đầu nói chuyện với người bên cạnh. Một lúc lâu sau, người trợ lý lại đến, tay cầm một xấp tài liệu rồi ném thẳng vào mặt anh.

Thẩm Kính Sâm giật lấy xấp tài liệu và ném lại, câu nói đầu tiên ông ta nói với anh là: “Mẹ con dạy con như vậy à?”

Cả căn phòng trở nên tĩnh lặng.

Thẩm Liệt nhìn thấy những ánh mắt thương hại hoặc châm chọc. Anh nhặt lại tài liệu và nói rằng mình sẽ làm lại.

Vài năm sau, anh cũng ngồi vào vị trí của Thẩm Kính Sâm. Khi nhìn xuống, anh nhận ra mọi thứ cũng chẳng có gì đặc biệt.

Một ngày tháng tư bình thường, anh gặp Trần Tĩnh An trong phòng hòa nhạc.

Làm sao để tả hết cảm giác đó?

Giống như trong đêm đen, một bó hoa nhài trắng đến mức phát sáng, anh từng nghĩ đó là vầng trăng rơi xuống.

Lúc ấy, anh vẫn chưa hiểu điều đó có ý nghĩa gì.

Thẩm Liệt gặp một cơn ác mộng.

Trong mơ, đám cưới vừa kết thúc, họ đi hưởng tuần trăng mật. Hành trình bắt đầu từ Copenhagen, sau đó chuyển tiếp đến Iceland để chiêm ngưỡng những cảnh quan tuyệt đẹp như sông băng, núi lửa, hang động. Cuối cùng, họ đi xe bus đến bán đảo Snæfellsnes. Cả hai đều mặc quần áo ấm áp, chuẩn bị kỹ lưỡng để ngắm cực quang. Đến nửa đêm, các hạt tích điện từ mặt trời va chạm với khí quyển, tạo ra những vệt sáng lung linh, nhảy múa trên bầu trời. Cảnh tượng ấy đẹp đến mức không lời nào có thể diễn tả hết được.

Trần Tĩnh An che mặt lại, xúc động thốt lên: “Đẹp quá!”

Anh vô thức nắm lấy tay cô nhưng lại sờ không thấy gì cả.

Trong nháy mắt, người đang bên cạnh anh bỗng dưng biến mất. Mặc dù giọng nói của cô vẫn còn văng vẳng bên tai nhưng Trần Tĩnh An đã hoàn toàn biến mất. Anh nhìn xung quanh, một không gian tối tăm và trống trải. Cô đã biến mất hoàn toàn, như thể chưa từng tồn tại.

Thẩm Liệt đứng đờ ra tại chỗ, cảm thấy như bị hút vào một khoảng không vô tận.

Anh giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra trong cảm giác khó thở như thể vừa bị đuối nước. Đến khi nghe thấy một giọng nói ngái ngủ quen thuộc hỏi anh có sao không, anh mới nhận ra Trần Tĩnh An đã bị mình đánh thức. Cô ngồi dậy, bật đèn ngủ.

Trần Tĩnh An vẫn còn ngái ngủ, khuôn mặt ửng hồng, vẻ mặt hơi bất lực. Tóc cô xõa tung. Cô nhìn anh và hỏi có phải anh vừa gặp ác mộng không.

Khi người vừa biến mất lại xuất hiện, anh mới nhận ra đó chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ quá thật, quá sống động. Anh vội vã ngồi dậy, ôm chặt lấy cô, ôm chặt đến mức khiến cô khó thở. Dù bị cô phản kháng nhưng anh vẫn không chịu buông tay, như thể muốn chìm đắm mãi trong cảm xúc này.

“Anh sao vậy?” Trần Tĩnh An dở cười dở khóc.

Giọng Thẩm Liệt khàn khàn: “Anh gặp ác mộng”.

“Anh mơ thấy gì? “Cái gì có thể khiến anh hốt hoảng như vậy?

Giọng anh rất mệt mỏi: “Không thấy em đâu.”

Chỉ bốn chữ ngắn ngủi thôi.

Trần Tĩnh An cảm thấy tim mình như thắt lại. Cô dịu dàng an ủi anh: “Em ở đây mà.”

Thẩm Liệt không nói gì nữa, anh chỉ ôm chặt lấy cô như thể sợ cô sẽ biến mất lần nữa. Anh ôm cô rất chặt, trân trọng và nâng niu như thể vừa tìm lại được một báu vật đã mất.

Đêm đó, cả hai đều ngủ không ngon, sáng hôm sau, cả hai đều có quầng thâm dưới mắt. Khi cùng nhau đánh răng trong phòng tắm, họ nhìn nhau trong gương cười nhẹ.

Cuộc sống hôn nhân trôi qua êm đềm và bình dị.

Một ngày, Trần Tĩnh An chợt nảy ra ý định muốn đến chùa cầu nguyện cho ba mẹ, thầy cô và cả cho cả hai vợ chồng. Mặc dù Thẩm Liệt không phải người có tín ngưỡng nhưng vì muốn chiều lòng vợ, anh vẫn đồng ý đi cùng.

Họ đến chùa Thanh Nguyên ở Tây Hoàn. Vì đã vào hè nên hai người đã bỏ lỡ mùa hoa đinh hương nở rộ trong chùa. Hai con sư tử đá trước cổng chùa đã có tuổi, tường đỏ ngói xanh, cánh cửa gỗ cũ kỹ. Bước vào bên trong, bức tường đỏ ngăn cách sự ồn ào của thế giới bên ngoài, chùa rất vắng vẻ nên càng thêm tĩnh lặng.

Trần Tĩnh An thành tâm thắp hương cầu nguyện. Cô không nhất thiết phải tin vào điều gì đó, nhưng cô cần một nơi để gửi gắm tâm tư.

Trong khi đó, Thẩm Liệt chỉ đứng nhìn. Mặc dù chùa có phát miễn phí ba nén hương, anh vẫn không lấy, chỉ lặng lẽ đứng nhìn Trần Tĩnh An ngồi trên chiếc gối nhỏ, hai tay chắp lại, thành tâm lạy Phật. Sau khi làm xong, cô hỏi anh có muốn vào không.

Thẩm Liệt vẫn đứng như cũ, hỏi cô đã xong chưa.

“Anh đợi em một chút nhé, em muốn nói chuyện với sư thầy vài câu.” Trần Tĩnh An sợ anh nhàm chán.

“Được mà.”

“Nếu anh thấy chán quá… có thể đi chơi với mấy chú mèo.” Chùa có rất nhiều mèo, mèo tam thể, mèo lông vàng đều có. Ban ngày, có một chú mèo lông vàng đang nằm phơi nắng trên tấm đá.

Thẩm Liệt cười: “Chơi với mèo?”

Nghe có vẻ như anh rất tốt bụng.

Trần Tĩnh An cũng nhận ra mình nói hơi quá nên bèn sửa lời: “Em nói vớ vẩn thôi, anh đợi em một chút nhé.”

“Ừ.”

Trần Tĩnh An rời đi.

Thẩm Liệt vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt hướng về phía bức tượng Phật. Đức Phật đang nhìn anh với ánh mắt từ bi, hiền hòa.

Một lát sau, Thẩm Liệt bước vào, ngồi xuống chiếc gối nhỏ và thành tâm lạy Phật. Anh cũng chỉ là một người phàm trần, có những ước muốn của riêng mình.

Kính lạy Phật.

Anh chỉ cầu mong Trần Tĩnh An sống lâu trăm tuổi, bình an hạnh phúc.

Chỉ có một điều ước này, không có điều gì khác nữa.

Giọng nói cảm ơn của Trần Tĩnh An vang lên rất gần, anh đứng dậy và đi ra ngoài. Hai người nhìn nhau, cô hoàn toàn không biết anh vừa cầu nguyện. Cô đeo cho anh một vòng trầm hương và nói: “Đây là em xin cho anh, cầu mong anh luôn bình an.”

Cổ tay anh gân guốc, làn da trắng tái lộ rõ những đường gân xanh. Trước đây, anh từng nổi gân xanh vì tức giận. Giờ đây, vòng trầm hương màu gỗ tô điểm thêm cho cổ tay anh, trông rất đẹp. Trần Tĩnh An ngẩng đầu lên, đôi môi cong lên một nụ cười dịu dàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Cô còn xin thêm cho ba mẹ, thầy cô và bạn bè.

Cầu nguyện là một điều tốt đẹp nhưng liệu có được phù hộ hay không thì tùy thuộc vào thần linh.

Thẩm Liệt cúi đầu nhìn xuống chiếc vòng trên cổ tay, rồi nắm chặt tay cô: “Về nhà thôi em?”

“Ừm.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mãnh Liệt
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...