Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Make A Secret (YUNJAE) – Chương 66

Make A Secret (YUNJAE)

Tác giả: Bạo Lực Tiểu Trí
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, thật ra cuộc sống này rất dễ dàng. Áo đến đưa tay, cơm đến há mồm.

Như vậy có gì là không tốt? Ít nhất, trong mắt tôi, thế giới này tốt đẹp như vậy đấy.

Nhưng Trịnh Duẫn Hạo và Tại Trung là trường hợp đặc biệt.

Trịnh Duẫn Hạo cái gì cũng có, nhưng hắn cũng không hạnh phúc. Ngược lại, Tại Trung nhìn như cái gì cũng không có, nhưng cậu ta còn hạnh phúc hơn bất cứ ai.

Cho nên tôi cảm thấy, bọn họ rất hợp nhau.

Tại Trung là đứa con hiếu thuận, nếu cậu ta không phải đoạn tụ thì tôi nghĩ chắc hẳn cũng là bạch mã hoàng tử trong lòng rất nhiều cô gái. Tuy cậu ta luôn bày trò quái đản nào đó, tính tình lại thích đùa giỡn người khác, nhưng bởi vì có Duẫn Hạo vừa chiều vừa yêu, cho nên cuộc sống của cậu ta rất tự do khoái hoạt. Tôi hâm mộ hai người bọn họ, bởi vì bọn họ gặp nhau trong bất hạnh, sau đó đều rất hạnh phúc.

Thật ra việc Tại Trung rời đi thì mọi người nên vui vẻ mới đúng. Cậu ta có co hội đến Pháp du học, tương lai có thể tự tay phụng dưỡng bác gái rồi, lại có thể tạo dựng được gia đình cho riêng mình. Đây cũng coi như là trách nhiệm của một người đàn ông a. Nhưng sai là sai ở chỗ, cậu ta đã yêu Duẫn Hạo.

Tôi nghĩ tôi và Tại Trung có điểm giống nhau. Hai người bọn tôi đều đã từng thích Duẫn Hạo, nhưng ý nghĩa của cái thích đó lại hoàn toàn khác nhau. Tôi gần như ái mộ hắn, nhưng tình cảm của cậu ta còn hơn thế nữa, cậu ta đã khó có thể dứt bỏ hắn được nữa rồi. Đây cũng là lý do vì sao khi cậu ta từ biệt Seoul lại rơi lệ đầy mặt.

Mà tôi biết, cậu ta là một người kiên cường.

Nghe Tuấn Tú nói, sau khi Tại Trung đến Paris không làm gì cả, trước tiên sinh bệnh một trận đã. Rõ ràng miệng đầy vết phồng rộp cả lên mà trong điện thoại gọi về vẫn còn giả vờ hoạt báo, nói rằng bên này tốt lắm.

Tôi quen cậu ta quá muộn, không biết trướckia cậu ta đã chịu những khổ cực gì, nhưng tôi có thể cảm nhận được, cậu ta là người rất quý trọng người nhà và bạn bè.

Cậu ta nhất định là đã chịu qua mất mát, mới có thể biết quý trọng như vậy.

Mỗi khi nhớ tới một Tại Trung như vậy, tôi đều thấy buồn.

Nhưng mà ở Seoul này còn có một người, không biết hắn có khổ sở hay không. Hoặc phải nói là, không biết hắn có hận hay không.

Hắn dùng hận ý nồng đậm để hồi bào lại cái thế giới này.

Duẫn Hạo.

Duẫn Hạo hận mỗi người chúng tôi. Tại Trung đi rồi, chúng tôi có đến Trịnh gia một lần. Duẫn Hạo ngồi trong phòng, dùng ngữ khí rất bình tĩnh mà nói, hắn hận mỗi người chúng tôi. Chúng tôi đều biết Tại Trung phải đi, chỉ có mình hắn không biết gì cả. Hắn hận Tại Trung đi không từ giã, càng hận chúng tôi thờ ơ lạnh nhạt. Còn nói Tại Trung rõ ràng đã đồng ý với hắn sẽ ở cùng nhau, thế mà lại cho hắn một kinh hỉ như vậy.

Duẫn Hạo là người như vậy đấy, hỉ nộ không hiện ra mặt. Bât luận hắn có tâm tình thế nào, chúng tôi cũng không thể nhìn ra. Còn người duy nhất có thể hiểu hắn – Tại Trung – nay lại đến một đất nước khác xa xôi mất rồi.

Chúng tôi cũng rất lo cho Duẫn Hạo, nhưng  Duẫn Hạo cự tuyệt tất cả mọi người, hắn tự phong bế chính mình, bắt đầu những ngày sống độc lai độc vãng.

Một mình ăn cơm, một mình đọc sách, một mình trên đường.

Một mình làm tất cả những chuyện mà vốn phải là mọi người cũng nhau làm.

Chúng tôi cũng biết, lần này hắn hận thật rồi.

Tại Trung dặn chúng tôi, bất luận thế nào cũng phải ở cạnh Duẫn Hạo, đừng để hắn thấy cô độc. Nhưng Tại Trung a, cậu thật đúng là người ngu ngốc. Chỉ cần không phải là cậu, bân cạnh Duẫn Hạo có bao nheiue người vây quanh thì có ích gì chứ? Hắn đã căm hận tất cả, cậu muốn chúng tôi phải lấy cái gì cứu hắn đây?

Tuấn Tú nói, cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ thấy Duẫn Hạo gọi điện đến Paris. Trước kia hắn còn thường gọi điện đến, nói chuyện phiếm với y, nhưng bây giờ, ngay cả em trai mình – Tuấn Tú – hắn cũng cự tuyệt rồi. Còn Tại Trung, vẫn mỗi ngày mỗi ngày canh giữ bên cạnh chiếc điện thoại.

Có lẽ cậu ta còn chưa biết tình trạng  Duẫn Hạo bây giờ; hoặc cũng có lẽ cậu ta đã đoán được, nhưng vẫn ôm hi vọng.

Không có Tại Trung, Trịnh gia rất lạnh. Tôi và Xương Mân vì đã đồng ý với Tại Trung nên thường đến đó thăm Duẫn Hạo. Mỗi khi nhìn thấy bóng dáng cô độc của Duẫn Hạo, lòng tôi đều thấy đau đớn. Tôi nghĩ hẳn Duẫn Hạo hiểu được ý Tại Trung, nhưng Xương Mân nói, hắn hiểu được sao chứ, căn bản là không giải quyết được gì cả.

Sự thật là, Tại Trung đã bỏ rơi Duẫn Hạo, bỏ đi một mình. Hơn nữa là đi không từ giã.

*

Chúng tôi đều đã vào đại học Seoul. Tại Trung cũng thuận lợi nhập học.

Nhưng tình trạng của Duẫn Hạo vẫn làm người ta lo lắng. Hắn thuần túy là đang giận lẫy mà thôi, lại đối kháng với tất cả mọi người. Không chỉ cả ngày trầm mặc mà càng ngày càng lãnh khốc. Mà những bức ảnh Tại Trung gửi về, cái nào cũng là vẻ mặt tươi cười, như mộc xuân phong (cây cỏ trong gió xuân aka vui vẻ rạng rỡ). Duẫn Hạo hỏi tôi cho mượn một hai bức, nhưng chỉ là cầm trên tay xem một cái là nhất định sẽ xá nát nó, nghênh ngang bỏ đi.

Ta sợ một Duẫn Hạo như vậy. Cả đời này, tôi chưa từng sợ thứ gì, nhưng rốt cuộc tôi lại sợ hắn.

Sợ bộ dáng lúc nào có thể vứt bỏ mọi người của hắn.

Tôi biết, hắn và  Tại Trung, có lẽ vĩnh viễn cũng không có hi vọng gì. Tại Trung có thành công hay không, có trở về hay không, đã không còn quan trọng nã rồi.

Mọi người lẩn vào đám đông náo nhiệt, chỉ vì muốn che giấu nội tâm tịch mịch của mình.

Nhưng Duẫn Hạo rời xa đám người náo nhiệt đó, cũng là người cô độc nhất.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Make A Secret (YUNJAE)
Chương 66

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ