Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưu Quang Nhập Họa – Chương 54

Lưu Quang Nhập Họa

Tác giả: Liễm Chu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thái giám kia lập tức té nhào.

Hắn thay quần áo bình dân, vừa mới ra ngoài hoàng cung đã bị người để mắt tới.

Thái giám đến chỗ hẹn trước nhưng không có kẻ tìm tới.

Hắn nhận ra chuyện không đúng, vừa muốn rời đi đã bị đạp một cước vào lưng.

Hắn nằm trên mặt đất quay đầu nhìn lại, người đạp hắn hắn cũng nhận ra, đó là cung nữ thiếp thân Trần Tâm bên cạnh Cảnh Hàm U.

"Giờ thì xem ngươi còn lời gì để nói!" Trần Tâm lạnh giọng.

Sau đó bóng dáng Cảnh Hàm U xuất hiện, ánh mắt kia âm u tựa như có thể giết người.

Thái giám rối trong lòng, còn muốn giảo biện, lại bị Cảnh Hàm U trực tiếp đánh gãy ba cái xương, lần này thì khai hết.

"Các ngươi định giấu Thần Nhứ ở đây?" Cảnh Hàm U ngẩng đầu nhìn, nơi này là kho củi của một hộ bình dân, bên trong chất đầy tạp vật.

"Nơi đây sẽ có… người tiếp ứng của chúng nô tài." Thái giám che lấy xương cốt đã gãy, đau đến nỗi nhe răng trợn mắt.

"Bây giờ người đâu?"

"Nô tài không biết." Thái giám thấy Cảnh Hàm U nghi ngờ nhìn mình, lập tức lắc đầu kêu to: "Công chúa, nô tài thật sự không biết!"

"Canh chừng hắn." Cảnh Hàm U dặn dò một tiếng, ra kho củi.

Trên con đường này chỉ có phòng ốc như vầy, ở đây cũng đều là bình dân.

Một thống lĩnh Phi Vân Kỵ bấy giờ cưỡi ngựa tới gần đó, xuống ngựa trả lời: "Khởi bẩm công chúa, tìm thấy Thuận Ân quận chúa rồi ạ!"

Đôi mắt Cảnh Hàm U phát sáng, dẫn người đi tới một ngôi nhà lớn sát đường cái, chỉ thấy Thần Nhứ đứng trước cổng, cười mỉm trông nàng.

Cảnh Hàm U chẳng để ý gì cả, bước đến ôm nàng vào lòng.

Thống lĩnh nọ vẻ mặt không được tự nhiên quay đầu, Trần Tâm bất đắc dĩ, chủ tử nhà mình thật sự là… không phân thời gian địa điểm.

"Nhiều người đang nhìn đấy." Thần Nhứ vẫn rụt rè, dùng sức đẩy nàng ra.

Vừa nãy Cảnh Hàm U có hơi kích động, lúc này ngay trên đường nhiều người tới lui, mặt mũi vẫn phải có.

Thế là nghiêm mặt nói: "Đưa đám người đến đại doanh đi."

Ngoài thành, đại doanh Phi Vân Kỵ.

Thần Nhứ ngồi trên ghế xem sách, trên mặt bàn kề tay đặt trà thơm mới pha xong.

Cảnh Hàm U không ở trong phòng, nàng ở một gian khác thẩm vấn kẻ có liên can.

Thủ pháp sử dụng để thẩm vấn phạm nhân đương nhiên không dễ xem, cho nên Cảnh Hàm U không muốn Thần Nhứ tham dự, dù nàng biết người sư tỷ này tàn nhẫn lên thì chẳng kém mình chút nào.

Cửa mở, Thần Nhứ ngẩng đầu, trông thấy Cảnh Hàm U cau mày đi tới.

"Nàng hỏi được kết quả rồi?" Thần Nhứ đưa một chén trà nóng qua.

Cảnh Hàm U nhận lấy, uống.

"Bọn chúng thế mà muốn mang nàng khỏi đây!"

"Nàng rất kinh ngạc?" Thần Nhứ cười tươi tắn, "Ở chỗ quân vương các quốc gia ta vẫn còn chút thanh danh.

Nghĩ đến tương lai nàng không cần ta nữa thì cũng không thiếu nơi."

Đây chỉ là nói giỡn, hai người đều rất rõ ràng, thế nhưng Cảnh Hàm U vẫn cứ không nghe được lời đùa như vầy.

Nàng dùng sức kéo Thần Nhứ từ trên ghế vào lòng mình, nắm cằm của nàng, bảo: "Dù ta biết nàng đang đùa nhưng ta không cảm thấy điều đó buồn cười.

Giả thiết ấy vĩnh viễn sẽ không phát sinh.

Ta sống một ngày, nàng liền ở bên cạnh ta một ngày."

"Nếu nàng chết thì sao?" Thần Nhứ khiêu khích.

"Nàng chết cùng ta, ngược lại cũng thế." Ngược lại cũng thế ý là nếu như Thần Nhứ chết, Cảnh Hàm U nàng cũng sẽ chết cùng Thần Nhứ.

Thần Nhứ rốt cục không cười nữa, nàng quay đầu, không muốn nhìn thấy vẻ trịnh trọng trong đôi mắt Cảnh Hàm U.

Kỳ thật đã nói sinh tử một lòng, vì sao đến thời khắc này mình luôn luôn muốn dò xét? Là không đủ tin tưởng nàng ấy sao? Hay là không có lòng tin với chính bản thân mình? Thần Nhứ không kiềm được tiếng thở dài, cơ thể nghiêng về phía trước dựa vào người Cảnh Hàm U.

"Ta không đáng để nàng đối đãi như vậy."

Cảnh Hàm U cũng hòa hoãn cảm xúc, hôn lên mặt Thần Nhứ một cái, "Rất ít khi thấy nàng thiếu tự tin thế này.

Có thể nhìn ra được trong lòng nàng có ta nên mới lo lắng." Thấy Thần Nhứ ngẩng đầu muốn giải thích, tay của nàng đặt lên môi Thần Nhứ, "Đừng gấp gáp phủ nhận.

Dẫu sao chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, ý nghĩ của nàng không gạt được ta."

"Bị nhìn thấu cả rồi." Thần Nhứ dứt khoát tựa vào người nàng không ngồi dậy.

"Rốt cuộc lo lắng cho ta đến dường nào?"

"Lo tới nỗi hồn ta bay mất rồi." Thấy Thần Nhứ bị nhìn thấu tâm tư mà vẫn muốn bướng bỉnh gỡ gạc, Cảnh Hàm U cũng tâm tình tốt phối hợp.

Một hồi thoải mái qua đi, hai người vẫn nói tới chủ đề mấu chốt.

"Có người ra tay cứu nàng?"

"Có, nhưng mà ta không thể nói cho nàng biết thân phận của người ấy." Thần Nhứ không lảng tránh.

"Người ấy chỉ là đến trả một nhân tình, bây giờ đã đi." Con ngươi Thần Nhứ gần kề nhìn chằm chằm nàng, "Nàng sẽ không truy cứu, đúng chứ?"

Cảnh Hàm U trầm mặc hồi lâu mới mở miệng, "Nếu người kia không có ý xấu với nàng."

"Nàng cho rằng ai cũng giống nàng…" Nói tới đây, Thần Nhứ phát hiện mình không mở miệng nổi nữa.

"Giống ta thế nào?" Cảnh Hàm U lại không buông tha mà hỏi.

Thần Nhứ trừng nàng một cái, "Da mặt dày giống nàng." Bảo, nàng ra vẻ muốn đứng dậy, lại bị Cảnh Hàm U ôm chặt trong ngực.

"Đừng nhúc nhích, để ta ôm một lát." Lúc này Cảnh Hàm U mới có cảm giác may mắn mất nhưng được lại.

May mà không xảy ra chuyện gì, may mà Thần Nhứ chưa rời đi, may mà tất cả vẫn còn kịp.

Từ khi phát hiện Thần Nhứ mất tích đến lúc tìm thấy Thần Nhứ, giày vò gần ba canh giờ.

Đối với Cảnh Hàm U, ba canh giờ này từng giây từng phút đều là tra tấn.

"Để nàng lo lắng, thật xin lỗi." Thần Nhứ cảm nhận được cánh tay ôm nàng của Cảnh Hàm U đang run rẩy, biết sự lo âu và sợ hãi trong lòng đối phương lúc này mới phát tiết.

Nàng đau lòng mơn trớn sợi tóc trên trán Cảnh Hàm U, dịu dàng nói lời xin lỗi.

Lúc sau hai người đều yên tĩnh, cứ ngồi lẳng lặng như vậy thật lâu.

Cho đến khi sắc trời bên ngoài hoàn toàn tối, Trần Tâm tiến vào xin chỉ thị khi nào về cung.

"Hồi cung." Không phải chuyện trọng đại, Cảnh Hàm U không thể ở qua đêm trong đại doanh.

Trên xe ngựa, Thần Nhứ hỏi: "Nàng định giải quyết hậu quả thế nào?"

Cảnh Hàm U nắm tay nàng, "Đối phương là Phùng quý phi, ta không thể cứng đối cứng, việc này chỉ sợ phải thiệt thòi nàng."

Thần Nhứ lắc đầu, "Nàng có thể nghĩ vậy là tốt nhất, ta còn sợ nàng hành động theo cảm tính, đối đầu với ngài ấy."

"Thù này, ta sẽ báo." Đây là lời hứa của Cảnh Hàm U.

"Nếu tính như thế thì người ta phải báo thù quá nhiều.

Hàm U, việc này coi như thôi đi.

Về sau chúng ta cẩn thận hơn là được." Thần Nhứ thông tình đạt lý thế kia thực sự khiến Cảnh Hàm U không yên lòng.

Nàng biết rõ Thần Nhứ sẽ không để ý những ân oán kia, thứ nàng ấy để ý chính là nước Dịch của nàng ấy.

Điện Tiêu Lan, Phùng quý phi đợi đến trời tối cũng chẳng thấy thái giám nọ, bà ta biết là có chuyện rồi.

Với sự bao bọc của Cảnh Hàm U với Thần Nhứ, xem ra cửa ải này mình không dễ vượt qua.

Cung Vũ Yên, Thần Nhứ và Cảnh Hàm U tắm rửa xong cho lui cung nữ.

Cảnh Hàm U cầm khăn vải giúp Thần Nhứ lau tóc dài.

"Người nọ nói gì với nàng?" Nàng chung quy vẫn ghen.

Một người vì Thần Nhứ bôn ba mà đến, là nam là nữ đều khiến nàng kiêng kị.

"Người đó nói nàng biết ta bị bắt liệu có phát điên hay không, còn khuyên ta thừa cơ rời khỏi nước Lịch." Thần Nhứ nói xong cảm giác bàn tay sau lưng bất động, nàng không hiểu mà quay đầu, lập tức bị Cảnh Hàm U đè lên mặt bàn.

"Nàng làm gì thế?"

Cảnh Hàm U ngăn Thần Nhứ giãy dụa, "Chẳng phải nàng muốn nhìn thấy bộ dáng ăn giấm của ta à? Vậy ta ăn cho nàng xem." Nói, nàng dùng miệng cắn mở vạt áo Thần Nhứ, lộ ra da thịt trắng nõn bên trong.

Thần Nhứ nào ngờ tới nàng đột nhiên hóa sói? Bất đắc dĩ đẩy đầu nàng.

"Nàng còn muốn mặt mũi hay không? Nào có ai càn quấy như nàng?"

Cảnh Hàm U chẳng để ý, há mồm ngậm lấy vành tai Thần Nhứ, m//ú//t một cái rồi một cái.

Chỗ này của Thần Nhứ khá mẫn cảm, lập tức mềm nhũn ra.

Hai tay nàng yếu ớt khoác lên vai Cảnh Hàm U, không còn sức lực chối từ.

"Đừng rời xa ta lần nữa." Cảnh Hàm U buông vành tai Thần Nhứ, nỉ non bên tai nàng.

Đôi mắt Thần Nhứ hơi ướt át.

Nàng đưa tay ôm lấy Cảnh Hàm U, "Ta hứa với nàng, ta sẽ luôn ở bên nàng."

"Cảm ơn nàng, sư tỷ."

Một tiếng "sư tỷ" dường như về lại thư viện Phi Diệp Tân, về lại năm tháng hai người không buồn không lo.

Thần Nhứ nhắm mắt, nếu hết thảy không xảy ra thì thật tốt biết bao.

Rèm che rơi xuống, che khuất thân thể xinh đẹp của hai người, cũng che khuất một đêm triền miên.

Người không ngủ cả đêm còn có Phùng quý phi.

Ngày thứ hai sau khi thức giấc, bà ta phát hiện vành mắt mình đen cả, vội vàng bôi thêm chút phấn, lúc này mới đi thỉnh an hoàng hậu.

Hôm nay đặc biệt yên tĩnh, yên tĩnh đến mức làm người ta thấy áp lực.

Cung Vũ Yên từ đầu đến cuối không có tăm hơi.

Điều đó khiến nhóm tần phi hôm qua biết hết chuyện chờ xem kịch vui đợi không cả ngày.

Mà trong ngày này, Trần Tâm canh giữ ở cửa tẩm điện cau mày.

Công chúa mất kiềm chế thế, quận chúa sợ là không chịu nổi.

Thân thể quận chúa còn chưa khỏi hẳn đấy, đã ở trong cả ngày không ra, cơm cũng không ăn sao?

Đang oán trách, Cảnh Hàm U bỗng nhiên bảo nàng đi vào.

Trần Tâm không dám thất lễ, lập tức đẩy cửa vào, chỉ là con mắt không dám tùy ý nhìn loạn.

"Chuẩn bị đồ ăn, bưng thẳng vào đây." Cảnh Hàm U quay đầu trông Thần Nhứ nằm trên giường ngủ như chết, "Nàng ấy mệt muốn chết rồi."

Trái tim Trần Tâm "bình bịch" nhảy loạn trong lòng, nghe giọng nói dịu dàng của công chúa kìa! Xem ánh mắt cưng chiều kia kìa! Nhưng mà người chí ít chú ý một chút có được không? Gì mà "mệt muốn chết rồi"? Người ta còn là con gái nhà lành, thế này sẽ bị người dạy hư!

Trần Tâm vừa lảm nhảm trong lòng vừa sai người chuẩn bị đồ ăn.

Thần Nhứ cảm giác trên người mình chẳng có chỗ nào thoải mái.

Trong lúc mơ màng có chút ý thức, nhưng mà trong ý thức đó đều là hình ảnh Cảnh Hàm U điên cuồng chiếm đoạt nàng.

"Thật sự là làm loạn!" Nàng lầm bầm một câu.

Lúc ấy Cảnh Hàm U đã mặc y phục, tiến đến nghe được câu này.

Nàng tưởng rằng Thần Nhứ dậy rồi, qua xem một hồi phát hiện nàng ấy chỉ vô thức nói một câu như vậy, không khỏi cười nói: "Ai bảo nàng phối hợp đến thế? Thần tiên cũng không nhịn được."

Thần Nhứ là bị mình tiếng bụng mình kêu đánh thức, mở mắt ra đã thấy khuôn mặt tươi cười ranh mãnh của Cảnh Hàm U.

"Trước giờ ta không biết bụng của nàng có thể kêu như thế."

"Nàng còn không biết xấu hổ mà nói?" Thần Nhứ há miệng mới phát hiện cổ họng khô khốc vô cùng, chưa kịp tỉnh táo lại đã bị Cảnh Hàm U miệng đối miệng đút một ngụm nước trà.

.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưu Quang Nhập Họa
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ