Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưu Manh Phố Đêm – Chương 22

Lưu Manh Phố Đêm

Tác giả: Tiểu Hổ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đột ngột bị cưỡng hôn nên toàn bộ tâm trí của Cố Thương hiển nhiên đều dồn vào chuyện này. Mặc dù là vậy, dù cho Lâm Đại Minh đã dùng tay bịt tai cô, nhưng Cố Thương vẫn có thể nghe loáng thoáng tiếng súng nổ trong mưa. Gió lướt ngang, đem hơi lạnh của cả không gian vỗ nhẹ vào thân thể ướt sũng từ lâu của Cố Thương khiến cô không tự chủ mà run lên.

Cô kinh ngạc, bàng hoàng…

Cô cứ như vậy hết lần này tới lần khác bị kẻ này thao túng. Hắn thích làm gì thì làm. Với thân thể cô?!

Lại nghĩ tới ngày hôm nay, hết gặp cướp ngân hàng lại tới lưu manh đường phố, tiếp đến là đám du côn giang hồ. Cô nhớ, cô rất lương thiện, không có gây thù chuốc oán với ai, không có dã tâm mưu mô gì đó. Cô chỉ là đứa con gái đầu hai còn mộng mơ và những sự đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ. Nay lại chịu những đả kϊƈɦ kinh tởm này?!

Cố Thương như một trái bom đã đến lúc bùng nổ. Cô dùng toàn bộ sức lực đẩy Lâm Đại Minh lùi về phía sau, vung cao tay ban cho hắn cái tát. Âm thanh chói tai đan xen với tiếng mưa rơi không ngớt, cô trừng đôi mắt đã hơi ửng đỏ căm giận nhìn kẻ trước mặt.

Lâm Đại Minh đột ngột đón nhận sự bất ngờ từ Cố Thương, hắn chạm tay lên má nơi nóng hổi vết hằn đỏ năm ngón tay. Hắn thấy ran rát lạ thường, khác hẳn những cuộc đánh đấm lúc trước. Mắt ngọc đen âm trầm nhìn con bé đang trừng trợn trước mặt, lồng ngực cô phập phồng khiến cặp thỏ nhỏ ẩn hiện sau lớp sơ mi dính sát người, rung rinh trong mưa gió.

Như thách thức lại như mời gọi…

Hắn nhận ra, con bé này thực chất có khuôn mặt xinh xắn. Tuy không như mấy đứa người mẫu diễn viên, nhan sắc cô cũng chỉ đại trà. Nhưng mắt cô rất đẹp, dưới trời mưa càng thêm sinh động, hai vì sao lấp lánh dưới bầu trời ướt át se lạnh. Môi cô sưng tấy vì bị hành hạ, nó ửng đỏ một cách bất thường. Như trái dâu tây chín mọng đang chờ được hái xuống.

Trong hắn dâng lên cỗ cảm xúc kỳ lạ, tâm trí hắn chẳng biết từ bao giờ lại luôn nghĩ về cô. Con mồi trong đêm đi săn ấy, một con mồi đặc biệt…

Hắn nhận ra, từ khi gặp cô cuộc sống của hắn đã chẳng còn là cái màu u ám đó nữa. Tựa như mây đen che kín trời xanh bao năm, đột nhiên bị một tia sáng mỏng manh xuyên thủng một lỗ, thẳng tắp rọi xuống nhân gian. Hắn biết kiên nhẫn hơn, sự chiếm hữu tăng vọt, hắn thậm chí còn biết thế nào là… ghen tức…

Cái cảm xúc này là gì?

Không lẽ…

Không! Hắn không cho phép điều đó xảy ra! Giữa hắn và cô chỉ tồn tại mối quan hệ kẻ đi săn và con mồi, ngoài ra không có điều gì hết!

Cố Thương lại một lần nữa mở to mắt kinh hãi nhìn kẻ trước mặt. Hắn như con sói hoang, to lớn vồ lấy người cô, ép cô ngã ngửa xuống lòng đường lạnh giá ướt át. Cô kinh hãi nhìn Lâm Đại Minh đang dùng thân hình to lớn của hắn phủ lên người cô. Ánh mắt hắn sắc bén tựa như dao, cảm tưởng như hắn muốn chém cô ra làm ngàn mảnh bằng cặp mắt đó. Người cô run lên bần bật, vì lạnh và vì sợ…

Suốt từ chiều đến giờ, mưa vẫn tuôn không ngớt, xả từng hạt nặng nề xuống nhân gian. Trút hết lên lưng, lên đầu Lâm Đại Minh, từng tia buốt giá như hàng ngàn chiếc kim vô hình xuyên qua thân thể hắn. Cố dập tắt ngọn lửa vô hình bên trong tâm hồn, hắn tức giận! Đôi mắt đen như ngọc nhìn thẳng cặp mắt đẹp như trời sao của Cố Thương.

Hắn nói như thể ra lệnh, âm thanh bén nhọn khiến người ta run rẩy: “Mau nói, cô lỡ yêu tôi rồi đi!”

Cố Thương quay mặt đi hướng khác, sự chán ghét hiện rõ trêи khuôn mặt. Mặc kệ Lâm Đại Minh sắc thái trở nên sa sầm, cô ngậm bặt miệng im như phỗng. Mùi tanh của máu thoang thoảng bay vào sống mũi, mày cô hơi nhíu lại, định ngẩng đầu nhìn về phía trước lại bị Lâm Đại Minh dùng tay bưng mặt cản lại. Cô cau có, cố đẩy hắn ra khỏi người.

“Nói!” Lâm Đại Minh dường như mất bình tĩnh, giọng điệu kϊƈɦ động vô cùng. Khác hẳn vẻ điềm đạm lạnh lùng thường ngày của hắn. Đứa con gái này, khi ở bên cô mọi cảm xúc trong hắn dù không muốn cũng đều dần được bộc lộ trong vô thức.

“Nói gì chứ?” Cố Thương bị ép phải đối mắt nhìn Lâm Đại Minh, cô bực mình gắt lên. Chán ghét nhắm chặt mắt lại, điều này như can dầu hất vào ngọn lửa đang cháy hừng hực. Lâm Đại Minh quỳ ngồi trêи thân Cố Thương, hai tay nắm hai bên cổ áo sơ thô bạo giật mạnh. Hàng khuy áo bung khỏi vị trí, rơi vung vãi khắp nơi vang lên những thanh âm trong trẻo lại lạnh lẽo vô cùng.

Cố Thương hết lần này tới lần khác hứng chịu từng đợt đả kϊƈɦ mà đời này cô không bao giờ nghĩ tới. Da thịt thân thể cô vốn đã rất nhạy cảm, nay trực tiếp đón nhận từng đợt mưa trút xối xả, từng luồng gió sắc lạnh. Cơ thể cô đã run lại càng run mãnh liệt, đến mức tiếng răng gõ vào nhau cũng vang lên cầm cập. Cô tức tối nhìn tên khốn nạn trước mặt, cố nâng người dậy lại bị hắn ép nằm xuống trở lại. Cô ấm ức nhắm chặt mắt lại.

Cô một chút cũng không muốn nhìn thấy hắn!

“Nói!” Lâm Đại Minh gằn giọng, tay luồn xuống lớp áo sơ mi ra sau lưng Cố Thương tháo chốt áo ngực. Chiếc áօ ɭót lới lỏng dần, bật nhẹ khỏi vị trí để đôi thỏ nhỏ tắm dưới cơn mưa tầm tã. Cặp mắt đen như ngọc, nhìn chằm chằm vào nó…

Hôm ấy, là trời đã về khuya nên hắn chỉ có thể dùng tay đo đạc. Hôm nay, dưới ánh sáng còn sót lại của chập tối dần sắp tắt, hắn tận mắt nhìn thấy. Tuy có chút khiêm tốn, chung quy lại vừa đủ, trông có chút đáng yêu. Yết hầu khô khốc chuyển động, cơ thể ướt át này thật hấp dẫn…

“Cô lỡ yêu tôi rồi!”

“Đồ điên! Ai thèm yêu cái loại anh!” Cố Thương không kiêng nể chửi thẳng mặt. Hai tay cầm hai bên vạt áo sơ mi kéo che đi thân thể. Tên chó má này hắn rất thích vũ nhục cô, sự tôn nghiêm của một phụ nữ của cô đều bị hắn đem dưới đế giày chà đạp không tiếc thương.

“Không nói cũng được…” Giọng Lâm Đại Minh trầm ổn, vẻ mặt hắn hòa nhã như một thư sinh lịch lãm phong độ. Hắn vẽ lên nụ cười nguy hiểm, cứ thế đội mưa cúi xuống hôn lên cổ Cố Thương. Một tay gom gọn đôi cổ tay cô kéo lên quá đầu vô tình kéo luôn chiếc áօ ɭót trượt lên tận cổ, tay còn lại bung mở chiếc áo sơ mi đáng thương hung hăng bóp mạnh một con thỏ nhỏ ướt át bởi mưa. Nhiệt độ cơ thể bởi gió mà giảm dần, lại mang tới sự đê mê khó cưỡng.

Cố Thương gồng cứng người, theo bản năng cắn môi chặt môi dưới. Như mọi lần, cô chọn nằm im, không giãy giụa phản kháng lại ngoan cường chống đối. Cả tâm trí lẫn thân thể, kháng cự tới thuần thục.

Lâm Đại Minh càng thêm nóng mắt, hắn dùng môi lưỡi để lại trêи cổ cô những dấu ấn của chính mình. Hơi thở nóng như khí đốt, phả lên một thỏ nhỏ ướt mưa, cất giọng khản đặc: “Cho cô thêm một cơ hội!”

Như để Cố Thương không nghi ngờ lời cảnh cáo của hắn là dọa chơi hay là thật, Lâm Đại Minh ngậm lấy một thỏ nhỏ, dùng lưỡi bỏng rát ɭϊếʍ nhẹ, thân thể người kia run lên mãnh liệt. Hắn ngẩng đầu ghé sát tai cô, thấy cô vẫn nhắm nghiền mắt, nghiến chặt môi. Cất giọng trầm ổn: “Nói hay bị hϊế͙p͙?”

Thanh âm nhẹ nhàng lại mang trọng lực nặng nề.

Cố Thương ngăn tiếng nức nở trong cổ họng, hơi hé mắt nhìn kẻ cầm thú trêи người. Không dám nghĩ nhiều, lắp ba lắp bắp: “T…tôi… tôi… tôi… tôi… n…nói…”

“…” Lâm Đại Minh nâng cao người, mắt đen như ngọc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cau có của con bé dưới thân, trong lòng ngập tràn đầy mong chờ.

“Tôi…” Cố Thương hít sâu một hơi, miễn cưỡng nói một câu, trong lòng thì phỉ nhổ trăm lần: “Tôi… tôi lỡ… yêu… yêu… yêu… yêu… a…anh…”

Câu từ ngấp ngứng không hoàn chỉnh, Cố Thương nói chưa hết câu đã ngậm bặt miệng quay mặt đi hướng khác. Thân thể vẫn run lên từng đợt, răng lại cầm cầm gõ vào nhau.

“Nói lại!” Lâm Đại Minh không hài lòng gắt lên.

“Anh đừng có quá đáng!”  Cố Thương ngay lập tức hét lên phản bác, tuy nhiên mặt vẫn quay đi hướng khác, mắt vẫn nhắm nghiền. Một bộ dạng ngang ngạch, như con mèo hoang mềm mại lại khó thuần phục.

“Vậy chúng ta tiếp tục!” Lâm Đại Minh không nhanh không chậm nói, khóe môi vẽ lên nụ cười nửa miệng nguy hiểm. Hắn luồn tay vào trong cạp quần Cố Thương, phá hủy rào cản mỏng manh, phủ bàn tay lạnh ngắt vì mưa lên đóa hoa nóng bỏng nhẹ nhàng vuốt ve.

“Khốn nạn!” Cố Thương theo phản xạ kẹp chặt đùi lại. Cô mở mắt khinh thường nhìn tên chó má đang ngang nhiên cưỡng bức cô giữa đường. Ấy vậy, chẳng hiểu sao nãy giờ không có ai đi vào con đường này ngoại trừ mấy gã giang hồ ngu đần đó. Hít sâu một hơi, cố gắng dùng sự diễn xuất không đáng một đồng của mình ra, cố gắng nói rõ ràng: “Tôi lỡ yêu anh rồi!”

Câu nói rành mạch, cứng đơ và đầy giả tạo. Giống như một đứa học sinh lớp một, nhìn vào cuốn sách máy móc đọc to rõ ràng trước giáo viên.

“Gọi tên tôi!” Lâm Đại Minh hài lòng gật gù, tuy nhiên tay vẫn vuốt ve đóa hoa nóng bỏng. Hôn lên thỏ nhỏ ướt lạnh bởi mưa, âu yếm cà nhẹ răng lên điểm nhấn. Cố Thương nhăn mặt, nghiến răng chịu đựng.

“Tên anh là gì?” Cố Thương nắm chặt đôi tay đang bị một tay Lâm Đại Minh khống chế. Nước mắt từ khóe mi, theo mưa chảy dọc thái dương xuống đường. Cố gồng mình, cố dặn lòng tuyệt đối không được khóc!

“Cái đ*t…” Lâm Đại Minh tức tối chửi thề. Hắn nhớ rõ, hắn từng nói tên hắn cho cô. Cô lại một chút cũng không nhớ? Hắn bực bội trừng phạt cô bằng cách cho ngón tay xâm nhập vào động hoa dần trở nên ẩm ướt. Cơ thể này cuối cùng cũng có phản ứng.

Khuôn mặt hắn lặng lẽ hiện lên ý hài lòng mờ nhạt…

“Mẹ thằng c…” Cố Thương định chửi thề lại bị cái nhìn sắc lẻm của Lâm Đại Minh cảnh cáo cho im bặt, nuốt nốt chữ cuối cùng vào bụng. Cô không thể cứ thế bị hắn cướp đi lần đầu một cách kinh tởm thế này được! Càng không để hắn thêm thì giờ bỡn cợt. Cô cố gắng hạ nhẹ giọng: “Tôi làm gì biết tên anh…”

“Lâm – Đại – Minh.” Hắn nhấn mạnh từng chữ một rõ ràng đang muốn Cố Thương khắc lên xương tủy, khảm vào trong tâm trí. Hắn nhàn nhạt nói thêm: “Nói ‘Anh Minh, em lỡ yêu anh rồi!”

Trần đời Cố Thương chưa gặp tên nào vừa mặt dày vừa vô sỉ như thằng cha này. Tự tin vào bản thân đến phát nôn! Còn ngang nhiên ép cô nói yêu hắn, cô thề danh dự thà yêu chó còn hơn yêu cái loại cặn bã như hắn!

“Anh… anh….”

Lâm Đại Minh rút tay khỏi quần Cố Thương, đem sự ấm áp ướt át còn đọng lại nơi ngón tay dùng lưỡi ɭϊếʍ qua, nhẹ nhàng thưởng thức. Cố Thương trông thấy vậy bèn nôn khan vài tiếng.

“Chê mùi vị chính mình?”

“Im đi!” Cố Thương cáu bẳn hét lên. Lâm Đại Minh bật cười một tiếng, cúi xuống ngậm lấy vành tai cô, nó theo phản xạ sinh lý mà bừng đỏ.

Hắn phả hơi nóng bỏng vào tai cô, thì thào: “Nói nhanh đi, tôi sắp không chịu nổi rồi!”

“Anh Minh em đã lỡ yêu anh rồi!” Cố Thương nói nhanh liến thoắng như cái máy móc, gượng gạo, miễn cưỡng và rõ rệt sự giả tạo. Cô muốn nôn!

Lâm Đại Minh không để tâm tình tiết khác, khóe môi cong lên áp sát môi Cố Thương đáp, thanh âm dịu dàng một cách lạ lùng ngay cả hắn cũng chẳng hề nhận ra: “Anh cũng vậy!”

Cố Thương vài giây ngơ ngác, lại có chút không hiểu. Đúng lúc đó Lâm Đại Minh cứ thế áp lên môi cô nụ hôn ngọt ngào, trả lại sự chán ghét thường ngày mà cô vẫn dành riêng cho hắn.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưu Manh Phố Đêm
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...