Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lưỡng Thế Hoan – Chương 136

Lưỡng Thế Hoan

Tác giả: Tịch Nguyệt Giảo Giảo
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trùng Dương

Một câu của DUy "Độc tại dị hương vì dị khách, mỗi phùng giai tiết bội tư thân"*, ngày lễ Trùng Dương, những người tha hương không thể trở về nhà tăng thêm vài phần nỗi nhớ quê.

*Trích từ bài thơ: Cửu nguyệt cửu nhật ức Sơn Đông huynh đệ

Dịch nghĩa (Nguồn thivien.net): Một mình ở nơi đất lạ làm khách lạ, mỗi khi tới ngày tiết đẹp lại nhớ người thân bội phần, t

ừ nơi xa này vẫn biết rằng anh em lên nơi cao, đều cắm cánh thù du nhưng thiếu mất mội người.

Bội thù du, thưởng thu cúc, lên cao uống rượu.*

(*Theo truyền thuyết thì vào thời Nam Bắc Triều, người của Nam Triều là Ngô Quân Chi thuộc nước Lương, ghi trong "Tục Tề Hài Ký" rằng:

Đời Đông Hán, ở huyện Nhữ Nam có một người tên là Hoàn Cảnh, cha mẹ đều chết vì bệnh ôn dịch ở cuối thu, nên anh ta quyết định lên núi tầm sư học đạo để trừ ôn dịch ôn thần. Đạo nhân Phí Trường Phòng dạy cho phép tiên dưỡng sinh và y học. Một năm, sau Trung Thu, đạo nhân gọi Hoàn Cảnh đến mà bảo rằng: mùng 9 tháng 9 năm nay, ôn thần lại đến gieo rắc bệnh dịch, con hãy về quê mà cứu nhân độ thế. Nói đoạn bèn trao cho anh ta một cây Thanh Long Kiếm, một bao lá Thù Du và một bình Rượu Cúc, căn dặn mọi người phải lên cao mà tránh nạn.

Đến hôm mùng 9 tháng 9, Hoàn Cảnh gọi hết bà con lối xóm cùng đăng cao lên núi, giắt cho mỗi người một lá Thù Du và uống một ly rượu Cúc, rồi đơn thân độc mã đứng chặn ở sườn núi, chiến đấu và tiêu diệt ôn thần. Từ đó về sau không ai còn bị chết về bịnh dịch nữa, và cũng từ đó về sau mới có tục Đăng Cao, cài lá Thù) - Nguồn: trithucvn.net/ bài viết Sau tết Trung thu là Tiết Trùng Cửu.

Phàm là những gì người khác có trên đời, Cảnh Từ tựa hồ cũng có nhưng nhìn vài nơi chỗ còn trống, vàng bạc tơ lụa rượu ngon nhiều hơn cũng vẫn bất mãn.

Uống rượu chưa đủ, hắn chắp tay đứng ở trong tiểu đình bên hòn giả sơn, im lặng trông về phía xa xa.

Miên Vãn không uống rượu, nhưng tham luyến mỹ thực. Cảnh Từ tự mình làm những món ăn sáng khác nhau, thiếu chút nữa nàng đến súp cũng đều l//i//ế//m sạch.

Nếu là bình thường, Cảnh Từ nhất định lại sẽ từ trên cao nhìn xuống trợn mắt nhìn nàg, sau đó khi nàng ủy khuất quay sang, hắn sẽ hài lòng thưởng thức cái cằm nhỏ gần đây mới dưỡng ra của nàng.

Quý tiểu thư nhà cao quý, nên nuôi dưỡng tròn trịa một chút, mới thấy khí độ bất phàm. Nếu gầy trơ xương, liền trông không vui vẻ,giống như bị ai ngược đãi.

Nhưng hắn giờ phút này tâm tình sa sút, đã chẳng muốn đi quản Miên Vãn.

Ăn cơm no không có việc gì làm, Miên Vãn rất nhàm chán, đi qua nắm vạt áo hắn, "Huynh đang nhớ Triệu vương gia à? Hay là nhớ Tắc Sênh quận chúa?"

Cảnh Từ nói: "Ừm,...... Kỳ thật, ta chỉ là có hơi nhớ nhà!"

Hắn quay đầu nhìn về phía sư muội không tim không phổi, "Muội không nhớ nhà à?"

Miên Vãn ngây thơ hỏi: "Nhà?"

Cảnh Từ muốn trào phúng nàng vài câu, mãnh liệt nhớ tới cái khái niệm "Nhà" này, thật sự là với nàng có chút xa xỉ. Hắn nói: "Không hiểu được rồi, mang theo Tiểu Phong của muội đi chơi đi. Dù sao nơi nào có muội, chính là nhà của nó."

Miên Vãn cười cười, mặt mày cong cong, "Ta làm sao không hiểu? Nơi có sư huynh, cũng chính là nhà của muội."

Ngực Cảnh Từ giống như bị cái gì trùng trùng điệp điệp đập phá, định thần nhìn nàng một lát, chợt quay đầu nhìn phía bên ngoài, chậm rãi xuống núi.

Miên Vãn bề bộn chạy đi qua, cười nói: "Huynh cũng không nhớ nhà?"

Cảnh Từ thở dài: "Chỗ nào có muội, coi như là...... nhà!"

Vừa thấy bạch ưng Tiểu Phong lướt cánh theo bên tai bay qua, thổi âm thanh vốn trầm thấp của hắn càng nhỏ đi. Miên Vãn mơ hồ nghe thấy một chút, đôi mắt trong trẻo như nước suối ngày xuân, vui mừng cao giọng hỏi:" Sư huynh nói cái gì?"

Cảnh Từ mấp máy môi, "Ta nói...... Muội có thể ăn ít một chút không? Nuôi dưỡng giống như heo vậy! Cái gì muội cũng ăn hết, ta ăn cái gì đây?"

Miên Vãn cười hì hì vén lên tay áo, lộ ra cánh tay trắng noãn tựa như củ sen, nói ra: "Ăn thịt heo đi...!"

Cảnh Từ nhàn nhạt lườm qua, "Thịt tươi, không ăn!"

Chờ một ngày nuôi xong, có thể ăn hết......

Thời cơ chín muồi, đó là chuyện thuận lý thành chương

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 142
Chương 143
Chương 143
Chương 144
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 155
Chương 156
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 243
Chương 244
Chương 244
Chương 245
Chương 245
Chương 246
Chương 246
Chương 247: ( bản kết cục trên mạng)
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 253
Chương 253
Chương 254
Chương 254
Chương 255
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 263
Chương 264
Chương 264

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lưỡng Thế Hoan
Chương 136

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 136
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...