Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lửa Đêm – Chương 7: Phẫn nộ, không cam lòng

Lửa Đêm

Tác giả: Le Xineo 18+
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đây không phải là lần đầu tiên Thịnh Thư Ý đến Bắc Kinh.

Hồi nhỏ cô đã từng đến đây với ông ngoại, cũng đã từng vào khu đại viện này.

Lúc cô bảy, tám tuổi, hàng cây ngô đồng hai bên đường chưa cao như vậy, mười mấy năm trôi qua, những cây ngô đồng đã cao vút, cành lá xum xuê rợp bóng cả con đường, ánh sáng chiếu xuyên qua kẽ lá. Những người đàn ông và phụ nữ mặc quân phục màu xanh lá cây đi lại giữa các tòa nhà, bọn trẻ con chơi trò chơi tượng gỗ dưới gốc cây ngô đồng, đuổi bắt nhau.

Không biết vì sao nhìn thấy khung cảnh này, Thịnh Thư Ý lại nghĩ đến một thành ngữ: Quốc thái dân an.

Sau bữa trưa, họ hàng nhiệt tình mời họ ở lại, không để họ quay lại nhà khách.

Vương Dân An gọi hai đứa cháu nhỏ: “Nhà đối diện đã được dọn dẹp cho hai đứa rồi, hôm qua vẫn chưa ổn lắm, chăn chưa được phơi, hôm nay thì ổn rồi, cô của mấy đứa đã dậy từ sớm để phơi chăn.”

Lúc còn rất nhỏ Thịnh Thư Ý đã gặp người cô này vài lần. Trong nhà không có cháu gái, Vương Dân An lại vô cùng thích con gái, ông ấy khoa tay múa chân: “Lúc đó gặp cháu, cháu còn nhỏ xíu, bây giờ đã cao lớn như vậy rồi.”

“Vẫn còn thấp.” Thời Luật tiếp lời: “Kén ăn lắm.”

“Con gái cao như vậy là được rồi.” Người nói câu này là vợ của Vương Dân An, Thời Thúy Cầm, bà ấy còn khen Thịnh Thư Ý: “Khuôn mặt nhỏ nhắn này xinh đẹp, đáng yêu quá đi. Vẫn là cháu gái tốt, tôi nằm mơ cũng muốn có một đứa cháu gái.”

Vương Dân An nói: “Cháu gái thì không trông mong được nữa rồi, mong có chắt gái vậy.”

Đang nói chuyện thì có người ngoài sân gọi: “Chú An!”

Giọng nói này có hơi giống Giang Vũ, Thịnh Thư Ý lập tức đi theo Vương Dân An ra ngoài.

Thời Luật cũng đi theo ra ngoài.

“Chú An, chú đưa cháu mượn chìa khóa xíu, cháu dời xe chú một chút, xe cháu không ra được.” Giang Vũ đánh giá khoảng cách giữa hai chiếc xe, cũng không ngẩng đầu lên nhìn: “Nếu không khi cháu lùi xe ra, chắc chắn xe cháu sẽ quệt vào con xe mới của chú mất.”

Vương Dân An cười nói với anh ấy: “Quệt trúng thì bù cho chú chiếc khác, dù sao cháu cũng có nhiều xe mà.”

“Chú cũng không thích xe của cháu đâu!” Giang Vũ cười ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô gái đứng bên cạnh ông ấy, anh ấy chỉ cảm thấy hơi quen mắt.

Vì kiểu tóc của cô đã hoàn toàn khác trước, cô gái Tiểu Thư Ý trong ký ức có mái tóc dài luôn buộc tóc đuôi ngựa, hơn nữa đã trôi qua khá lâu rồi, ký ức cũng mờ nhạt, anh ấy cũng không dám nhận bừa.

Ban đầu Thịnh Thư Ý muốn chào hỏi anh ấy nhưng thấy anh ấy không nhận ra mình, một cảm giác tự t//i dâng lên, cô nuốt ngược lời chào “anh Vũ” vào trong cổ họng.

Sau khi dời xe xong, Giang Vũ lái xe rời đi.

Nghe Vương Dân An nói một câu: “Thằng nhóc vừa rồi rất ngỗ nghịch, sau này hai đứa gặp nó trong đại viện thì tránh xa nó ra một chút.”

Ánh mắt lẫn giọng điệu của ông ấy đều cho thấy ông ấy rất không hài lòng với người hậu bối tên Giang Vũ này.

Đến căn nhà đối diện, Thời Luật nói với Thịnh Thư Ý: “Con có nghe thấy ông nói không? Người đàn ông vừa rồi là một tay đua xe, con có thấy chiếc xe thể thao của anh ta không? Sơn xe đã bị trầy xước, chắc chắn đã va quệt với không ít xe khác, những người theo đuổi sự kích thích, không coi mạng người khác ra gì như vậy, con đều phải tránh xa.”

“Vâng.” Cô cũng chỉ có thể gật đầu.

Vì từ nhỏ đến lớn Thời Luật luôn xuất sắc cả về cả học lực lẫn đạo đức, anh ấy không có bất kỳ thói xấu nào, lại còn theo học ngành Luật. Từ khi còn bé, cô đã ngưỡng mộ người cậu nhỏ này rồi. Ngay cả mẹ cô là Thời Thu cũng nói: “Con có thể không nghe lời ai nhưng phải nghe lời cậu nhỏ!”

Bên phía Giang Vũ, anh ấy đang gặp Tiết Trạch tại một câu lạc bộ trên phố Trường An. Anh ấy nói với anh rằng mình đã gặp một cô gái ở khu đại viện, trông rất giống Tiểu Thư Ý: “Anh không dám nhận, tóc dài đến đây này, trông giống phải không? Nhưng cũng có khác một tí.”

Anh ấy nhấp một ngụm rượu, nhớ ra hình như vợ của Vương Dân An cũng họ Thời: “Không chừng đúng là Tiểu Thư Ý thật!”

Thấy Tiết Trạch không có phản ứng gì: “Em sao vậy? Quên mất Tiểu Thư Ý rồi thật rồi à?”

“Anh còn nhớ cô ấy rõ hơn cả em.” Tiết Trạch rút một que diêm, quẹt lửa châm thuốc.

Giang Vũ: “Ê không phải, anh nhớ cô ấy rõ ràng như thế, còn không phải vì em sao! Cô ấy chính là cô gái đầu tiên ngủ trên giường của Tiết Trạch em mà!”

Nụ cười trong đáy mắt Tiết Trạch lập tức biến mất.

Có một kiểu người không cần nổi giận cũng khiến người khác e dè, Tiết Trạch chính là kiểu người như vậy.

Một người đàn ông nóng nảy như Giang Vũ cũng không chịu nổi ánh mắt của anh, anh ấy vội vàng vỗ vào miệng mình: “Coi như anh chưa nói gì cả.”

Đêm khuya, Tiết Trạch ngồi trên tầng thượng của câu lạc bộ, hứng gió ngắm nhìn cảnh đêm trên phố Trường An. Hai ba giờ sáng, trên đường chẳng còn mấy chiếc xe, anh nhắm mắt lại, toàn là hình ảnh đã thấy ban ngày: Thịnh Thư Ý dịu dàng đứng bên cạnh cậu trai thanh tú kia, cô ngoan ngoãn để người đó chỉnh lại tóc cho mình.

Lúc đó, một cảm xúc chưa từng có trước đây dâng lên trong lòng anh, cùng với một ý nghĩ không nên có, ý nghĩ đó hơi bạo lực, nó cứ bị anh kìm nén, rồi lại kìm nén…

Tiết Trạch thường xuyên thấy Giang Vũ đánh người, anh vốn luôn phản cảm việc dùng bạo lực để giải quyết vấn đề nhưng khi thấy bàn tay của cậu trai kia chạm vào Thịnh Thư Ý, anh lại nổi lên cảm giác muốn đánh người.

Cảm giác bứt rứt càng bị kìm nén thì sự khó chịu, phẫn nộ càng trào dâng mãnh liệt. Điếu thuốc bị vứt xuống đất, bị dập tắt bằng một cú giẫm mạnh. Công chúa với hoàng tử cái khỉ gì chứ! Anh, Tiết Trạch, không phải là kiểu người tin vào chuyện cổ tích!

Thời Luật đến nhà bạn học, trước khi đi có dặn dò cô đừng chạy lung tung, Thịnh Thư Ý ở một mình nên thấy hơi chán, cô muốn ra ngoài đi dạo.

Cô đeo ba lô, bên trong có một chiếc ô gấp, dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ có mưa giông.

Đã qua giờ trưa, mặt trời vẫn nắng rực rỡ, trời trong xanh không một gợn mây. Thịnh Thư Ý bước đi trên đại lộ Ngô Đồng, cô vẫn nghĩ: Dự báo thời tiết hôm nay chắc chắn không chính xác. Phía trước có một chiếc Audi A8 màu đen đang dừng lại, cửa xe bên ghế lái đang mở, một đôi chân dài thò ra ngoài, đôi giày vải Bắc Kinh cổ điển màu đen, chiếc quần dài màu xám đậm, làn khói thuốc màu xanh lam lượn lờ bay ra từ trong xe, như đang đợi ai đó. Thịnh Thư Ý đi vòng qua thân xe, khẽ liếc mắt vào trong: Tiết Trạch đang ngậm điếu thuốc, lười biếng nheo mắt nhìn cô. Ánh mắt chạm nhau, cô lập tức thu hồi tầm nhìn, cô né tránh, tay cũng vô thức nắm chặt dây đeo ba lô, bước nhanh về phía trước.

… Nhiều năm sau, Thịnh Thư Ý mới thừa nhận với Tiết Trạch, lý do cô giả vờ không quen anh là vì lòng tự trọng của cô trỗi dậy, từ nhỏ cô đã được nuông chiều, cô không muốn hạ mình đeo bám một người đàn ông để làm bạn.

… Nếu không phải Tiết Trạch xuống xe gọi cô lại, có lẽ cô sẽ không bao giờ chủ động đến gần người đàn ông này nữa.

Tiết Trạch xuống xe, đóng cửa xe lại, anh dựa vào thân xe nghịch hộp diêm màu đen trong tay, dõi mắt nhìn cô gái nhỏ nhắn đang vội vã bỏ đi, anh khẽ gọi về phía bóng lưng cô: “Tiểu Thư Ý, đã lâu không gặp.”

Giọng anh không lớn nhưng vào buổi chiều văng vẳng tiếng kèn lệnh ở xa xa ấy, trong tai Thịnh Thư Ýchỉ có tiếng của anh vang lên.

Bước chân cô dừng lại, gió lớn bất ngờ nổi lên, lá ngô đồng lần lượt rơi xuống, thổi rối mái tóc ngắn ngang vai của cô. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô đã tủi thân đến mức khóe mắt đỏ hoe.

Thấy cô vẫn không quay người lại, Tiết Trạch xoay xoay hộp diêm: “Không phải cô nói sẽ lấy thân báo đáp à? Mới có một năm đã không nhận ra tôi rồi?”

Lần này Thịnh Thư Ý quay người lại, ánh mắt nhìn anh mang theo một nỗi oán giận: “Tôi cho, anh Tiết Trạch có dám nhận không?”

Anh đi vòng qua cửa xe phụ, mở cửa xe ra, Tiết Trạch cười khẽ với cô: “Dám lên không?”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Lấy thân báo đáp?
Chương 2: Cô gái được nhặt về
Chương 3: Dựa dẫm
Chương 4: Anh không thích phụ nữ
Chương 5. Giấc mộng hoàng lương
Chương 6: Khách qua đường
Chương 7: Phẫn nộ, không cam lòng
Chương 8: Say mê
Chương 9: Nụ hôn đầu
Chương 10: Suy nghĩ xấu xa
Chương 11:
Chương 12
Chương 13: Chiều lòng cô
Chương 14: Giúp anh
Chương 15:
Chương 16: Cầm ô
Chương 17: Nuôi em cả đời
Chương 18: Muốn anh
Chương 19: Sinh nhật vui vẻ
Chương 20: Muốn anh yêu
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23: Tàn nhẫn
Chương 24: Chị dâu nhỏ không thể lộ mặt
Chương 25: Chim hoàng yến
Chương 26:
Chương 27: Xé nát
Chương 28
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31: Thăm dò
Chương 32: Vết
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36: Tràn ngập
Chương 37: Đùa giỡn
Chương 38: Điều cấm kỵ của Tiết Trạch
Chương 39
Chương 40: Năm mới vui vẻ, Tiểu Thư Ý
Chương 41: Quà tặng và bất ngờ
Chương 42:
Chương 43: Không thể làm bẩn tay anh
Chương 44: Cắn anh
Chương 45: Từ phía sau
Chương 46: Đại khai sát giới
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49: Phá sản
Chương 50:
Chương 51: Phế chân của anh - Chương 51: Phế chân của anh
Chương 52 - Chương 52
Chương 53: - Chương 53:
Chương 54: - Chương 54:
Chương 55: Cầu hôn - Chương 55: Cầu hôn
Chương 56 - Chương 56
Chương 57: - Chương 57:
Chương 58: Hận - Chương 58: Hận
Chương 59: Mối quan hệ hỗn loạn - Chương 59: Mối quan hệ hỗn loạn
Chương 60: Không cho phép cô phản kháng - Chương 60: Không cho phép cô phản kháng
Chương 61: - Chương 61:
Chương 62: Kẻ tồi tệ - Chương 62: Kẻ tồi tệ
Chương 63: Gây rối - Chương 63: Gây rối
Chương 64: Mai mối hẹn hò - Chương 64: Mai mối hẹn hò
Chương 65: Không thoát khỏi lòng bàn tay anh - Chương 65: Không thoát khỏi lòng bàn tay anh
Chương 66: Hắc hoá - Chương 66: Hắc hoá
Chương 67: Trên du thuyền - Chương 67: Trên du thuyền
Chương 68: Tu La Tràng - Chương 68: Tu La Tràng
Chương 69: Hôn - Chương 69: Hôn
Chương 70: - Chương 70:
Chương 71: - Chương 71:
Chương 72: - Chương 72:
Chương 73: Cái tát - Chương 73: Cái tát
Chương 74: - Chương 74:
Chương 75: Cầu thần cầu Phật không bằng cầu anh - Chương 75: Cầu thần cầu Phật không bằng cầu anh
Chương 76: Trưởng thành chỉ sau một đêm - Chương 76: Trưởng thành chỉ sau một đêm
Chương 77: Nhà của bọn họ đã không còn nữa rồi - Chương 77: Nhà của bọn họ đã không còn nữa rồi
Chương 78: Tạm biệt, Tiết Trạch - Chương 78: Tạm biệt, Tiết Trạch
Chương 79: Sát khí - Chương 79: Sát khí
Chương 80: Tỉnh dậy khỏi giấc mơ (Kết thúc quyển một) - Chương 80: Tỉnh dậy khỏi giấc mơ (Kết thúc quyển một)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lửa Đêm
Chương 7: Phẫn nộ, không cam lòng

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Phẫn nộ, không cam lòng
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...