Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 4

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sâu trong vườn thượng uyển, Triệu Phác Chân đang trực đêm không biết trong lúc này nàng đã bị người ta nhận ra, lại càng không biết cái tên sát thần kia không phải Thái Tử như nàng tưởng. Lúc này nàng chỉ cho rằng mình may mắn lại lần nữa từ trong cõi chết trốn được. Sau khi sửa sang lại đống sách, nàng theo thói quen tắt ngọn đèn dầu, kiểm tra lại mọi thứ, khóa chặt cửa rồi trở về nơi ở của mình.

Nàng cùng Tư Thư Cố Hỉ Cô ở trong một viện nhỏ. Cố Hỉ Cô vào cung từ khi còn nhỏ, dưới thời Trung Tông thì được thăng chức thất phẩm, đến nay đã qua tuổi ba mươi nhưng bởi vì ngoài cung không có người thân nên liền bẩm với Hoàng Hậu xin được ở lại trong cung làm việc. Bởi vì Cố Hỉ Cô làm người quy củ thành thật nên được lưu lại làm nội kho Tư Thư, lại tuyển Triệu Phác Chân do mình dạy dỗ tới trông coi làm việc. Bà coi Triệu Phác Chân thành nữ nhi mà yêu thương.

Cố Hỉ Cô tối nay phải ở phía trước hỗ trợ. Hiện tại bà đã về và đang ngâm chân. Bà nhìn thấy Triệu Phác Chân trở về thì cười nói: “Đã trở lại sao? Bên trong hộp giữ ấm có bánh phục linh bách hợp và canh sữa dê, ngươi mau ăn rồi tẩy rửa và đi ngủ thôi.”

Triệu Phác Chân đi qua mở cái nắp hộp lên thì quả nhiên thấy một đĩa điểm tâm trong suốt, vẫn còn bốc khói khiến mùi thơm bay nức mũi. Đây chắc là đồ còn thừa từ yến hội nền được chia cho đám nữ quan. Nàng lo lắng hãi hùng cả đêm, đến giờ mới phát hiện bản thân rất đói bụng nhưng cũng không vội ăn mà chỉ hỏi: “Cô cô đã ăn chưa?”

Cố Hỉ Cô cười nói: “Ta không đói bụng, ngươi ăn đi, ngươi hiện giờ đúng là lúc đang phát triển, sớm ăn rồi đi ngủ cho đủ giấc, đêm nay kho sách bên kia cũng không có sự tình gì chứ?”

Triệu Phác Chân cầm một khối điểm tâm lên ăn, hàm hồ nói: “Không có, chỉ có một hoàng tử tới đọc sách.”

Cố Hỉ Cô ngẩn ra, tối nay bà ở bên trong điện hỗ trợ dẫn nhóm nha mệnh phụ đi tham gia yến hội, cũng không biết chuyện ở trước điện nên vội hỏi: “Là vị hoàng tử nào? Sao Tết nhất còn đến nội kho đọc sách chứ?”

Triệu Phác Chân lắc đầu: “Không biết, con xem phục sức thì là trang phục mùa đông của hoàng tử, tiểu công công đi theo cũng lạ mắt. Bọn họ cũng không nói với con mình là ai, chỉ ngồi xem một lát liền đi, mà con cũng không dám hỏi gì.” Trong cung có quy củ quy định cung nhân không có phẩm cấp thì chỉ khi được gọi mới thưa, nếu chủ tử không hỏi thì không thể tùy tiện mở mồm nói chuyện chứ đừng nói tới đặt câu hỏi.

Cố Hỉ Cô lại vội hỏi tướng mạo tuổi tác cùng tính nết người kia, suy nghĩ một hồi mới nói: “Hiện giờ trong cung cấp có vài vị hoàng tử mười mấy tuổi là Thái Tử, Tần Vương, Tấn Vương, Tề Vương thì có vẻ hơi nhỏ —— Thái Tử điện hạ tuổi còn nhỏ nhưng học vấn tốt, đêm giao thừa còn muốn đọc sách thì chắc là hắn rồi.”

Triệu Phác Chân nghĩ đến cái tên hung thần kia thì trong lòng cười ha hả. Cố Hỉ Cô nhìn Triệu Phác Chân cúi đầu ăn bánh, trêи mặt cũng không có biểu tình ngượng ngùng linh tinh, trêи cằm hơi hơi có chút thịt béo của trẻ nhỏ, bộ dáng có chút ngây thơ thì hơi hơi cảnh cáo nàng: “Chúng ta ở bên trong kho, về sau còn thấy hoàng tử nhiều nhưng ngươi cũng đừng có học theo một ít kẻ kiêu ngạo. Những kẻ đó vừa nhìn thấy hoàng tử lớn lên anh tuấn, lại nói nhiều hai câu thì sẽ sinh vọng tưởng, muốn làm chim sẻ biến thành phượng hoàng. Ngươi hiện giờ cũng đã lớn, những lời này cô cô nói là vì tốt cho ngươi. Lúc trước bên phủ nội vụ bảo chúng ta chọn người, những người khác đều thích chọn những kẻ khéo nói chuyện nhưng ta thích ngươi biết giữ bổn phận. Ta đã ở trong cung đã hai mươi năm, cũng gặp nhiều kẻ thông minh nhưng kết cục cuối cùng thế nào chứ?” Nói tới đây, lại nghĩ đến những cố nhân trong cung trước kia, Cố Hỉ Cô cũng có chút thổn thức. Triệu Phác Chân ngày thường có chút ngốc khờ, những nữ quan khác đều ngại nàng không nhanh nhẹn nên không muốn, chỉ có mình chọn nàng. Trong cung này không thiếu kẻ thông minh nhưng mà người thông minh thì thế nào chứ?

Nàng tiếp tục dông dài nói: “Lúc Thánh Hậu còn cầm quyền, có một ít nữ quan đọc được nhiều sách, được Thánh Hậu sủng ái, quyền khuynh triều dã, rất oai phong a. Lúc đó cả triều đình đều tranh nhau mà ninh bợ các nàng nhưng sau đó thì sao? Kết cục của các nàng chẳng ai tốt cả, người thì tự sát, kẻ thì xuất gia, người thì gả chồng —— cũng mặc kệ người kia già trẻ, xấu xí thế nào, chỉ một cái chiếu chỉ hôn thì ngươi cũng phải gả ra ngoài. Mặc kệ ngươi từng oai phong cỡ nào thì dưới sự chèn ép của mẹ chồng cũng phải thành thật, tuổi bọn họ lại đều đã lớn, không được trượng phu thích, gả đến không thể sinh nhi ɖu͙ƈ nữ, mỗi một phân tiền đều phải xin từ tay bà bà hoặc trượng phu…… Kẻ xuất gia…… thì cũng đừng mong có thể thật sự thanh đăng cổ phật niệm kinh, mà đều phải ngày qua ngày gánh nước, quét rác, lau tượng phật, làm các công việc khổ sai khác. Càng nói càng thương tâm……”

Bà dừng một chút, nghĩ Triệu Phác Chân cũng đã lớn, liền nửa kín nửa hở nói: “Trêи danh nghĩa là đạo cô, kỳ thật thanh danh bọn họ đều hỏng rồi. Những nữ nhân thanh nhã đó kỳ thật đều trở thành ca cơ. Bọn họ cho rằng có thể biết vài chữ, đọc nhiều sách chút thì có thể ngang hàng với đám nam nhân đó sao?…… Nữ nhân vẫn là không thể quá tranh cường háo thắng, an an phận phận thì tốt hơn.” Hiển nhiên bà rất là vừa lòng tình trạng hiện tại của chính mình.

Triệu Phác Chân thấy Hỉ cô nói vẫn là những lời đó, không hy vọng nàng xuất sắc giành thắng lợi, chỉ cần bình an, dù vụng về chút cũng tốt nên cũng làm cho có vẻ mà thuận theo câu truyện hỏi bà: “Cô cô, ta chỉ nghe nói Thuận Thánh Hoàng Hậu, hóa ra đó là nữ đế sao?”

Cố Hỉ Cô gật gật đầu, thở dài: “Việc này khắp thiên hạ ai ai không biết. Lúc đó ngài ấy là đứng đứng đắn đắn đăng cơ đế vị, thiên hạ thần phục, ngoại phiên tiến cống, hiện giờ người không còn nữa thì các đại thần lại không chịu thừa nhận đã từng phụng sự nữ chủ…… Nhắm mắt lại đem sách sử xóa sạch, lại phong ngài làm cái gì mà Thuận Thánh Thiên Chiếu Hoàng Hậu, nhưng cũng phải chờ thêm mấy chục hoặc vài trăm năm nữa để lừa người đời sau thôi. Có điều chúng ta làm việc trong cung, người bên trêи nói thế nào thì chúng ta liền làm như thế.”

Bà suy nghĩ xong cũng thấy yên tâm, lại điểm lên trán Triệu Phác Chân: “Ngươi đừng nhìn Thái Tử dễ nói chuyện liền thân cận với ngài ấy. Thái Tử a, cũng không phải thân sinh của hoàng thượng. Căn cơ của hắn không ổn, những người ở bên cạnh hoàng tử tương lai đều như ngồi trêи lửa. Đừng có vọng tưởng muốn đuổi theo ánh hào quang, một khi hào quang không còn thì cho dù con rồng cháu phượng thì cũng đều vong thân hết. Chúng ta chỉ cần an an ổn ổn ở bên trong kho làm việc thì tốt rồi.”

Triệu Phác Chân nhớ tới một bàn kinh tâm động phách kia thì giả vờ không biết hỏi: “Thái Tử không phải con ruột của Hoàng Thượng sao ạ?”

Cố Hỉ Cô thở dài: “Chuyện này nói ra thì dài. Thuận thánh Hoàng Hậu —— lúc ấy chính là nữ đế. Bà có ba nhi tử thân sinh, trêи danh nghĩa là nhiều hoàng tử nhưng sau này bọn họ nháo xằng bậy. Lúc đó mọi thứ rất lộn xộn, hôm nay nghe thấy vị vương này làm phản, ngày mai lại nghe được vị vương đó đã bị bắt lại. Cuối cùng con thân sinh của Thánh Hậu chỉ còn lại một mình Trung Tông. Trung Tông vốn dĩ thân mình không tốt, dốc hết sức lực quản lý triều chính vài năm thì rốt cuộc chịu đựng không nổi sớm băng hà. Lúc ấy Thôi Hoàng Hậu đang có thai, còn không biết nam hay nữ, bên ngoài còn có vài vị hoàng thúc giống như gà chọi mà nhìn. Đông Dương công chúa cùng Phò mã Vĩnh Bình quận vương liên hợp với mấy vị trọng thần cùng Thôi gia ủng hộ lập Hoàng Thượng hiện tại lên ngôi. Lúc Thôi nương nương sinh con thì quả thật là con trai, nên bọn họ ép hoàng thượng hạ chiếu phong nhi tử của Trung Tông làm Thái Tử…… Hai bên cứ như vậy mà trao đổi điều kiện với nhau. Đông Dương công chúa là muội muội ruột của Trung Tông, Thánh Hậu chỉ có một nữ nhi này nên rất sủng ái, mà nàng với Trung Tông tình cảm cũng luôn tốt.”

Cố Hỉ Cô nói nhỏ: “Nhưng Tiểu Chân Nhi a, ngôi vị hoàng đế này nếu chưa đến cuối cùng thì vĩnh viễn cũng không có gì nói chắc được. Giống như ba hoàng tử ruột thịt của Thánh Hậu, giết tới giết lui, cuối cùng một người cũng không còn, để cho Hoàng Thượng bây giờ ngồi lên ngai vàng đâu? Lúc ấy hắn bất quá chỉ là thứ hoàng tử, được phong một vùng đất nhỏ. Ngươi cứ nhìn Đậu Hoàng Hậu thì biết. Hoàng tử của hoàng gia tuyển phi thì nếu không phải thiên kim của môn phiệt thế tộc cũng là khuê tú nhà cao cửa rộng nhưng Đậu Hoàng Hậu kia xuất thân chỉ là một tiểu hàn lâm. Chỉ cần nhìn đó là ngươi biết Hoàng Thượng lúc đó có bao nhiêu phân lượng…… Đông Dương công chúa cũng vì thế mà mới ủng hộ Hoàng Thượng lên ngôi, đợi thời thế ổn định, chờ Thái Tử điện hạ lớn lên sẽ đem ngôi vị trả lại cho nhi tử của huynh trưởng ruột thịt của nàng. Đáng tiếc a, kể cả Hoàng Thượng không có chút quyền hành gì nhưng cũng là huyết mạch của Lý gia a, sao có thể cam tâm không để con đẻ của mình ngồi lên ngai vị hoàng đế chứ? Ngươi xem mấy năm nay, Hoàng Thượng giống như đối với Thái Tử cực kỳ coi trọng và từ ái nhưng càng như vậy thì càng khiến người ta nhìn không thấu a. Đông Dương công chúa ỷ vào công ủng hộ lập đế mà thập phần ương ngạnh, trong kinh hiện giờ có nhiều người không thích nàng ta —— cho nên hiện tại tuy rằng Thái Tử nhìn có vẻ ổn, nhưng ai biết được tương lai chứ? Kẻ đã ngồi ở vị trí kia há lại nhẫn nhịn để người ta áp bức sao?”

“Hoàng Thượng muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Đại hoàng tử của mình sao?”

Cố Hỉ Cô nói: “Nhân sinh một đời, ai không muốn đồ của mình để lại cho con đẻ của mình chứ? Ngay cả dân thường áo vải, chỉ có một gian phòng nửa mẫu đất thì cũng không muốn tiện nghi người ngoài đâu. Kể cả trong nhà chỉ có một nữ nhi thì cũng muốn kén rể. Hoàng Thượng hiện giờ có ba hoàng tử, Đại hoàng tử cùng Tam hoàng tử là Đậu Hoàng Hậu sinh, phong làm Tần Vương cùng Tề Vương. Tần Vương tuổi tác cùng Thái Tử không sai biệt lắm, đều là mười lăm, nghe nói học thức không quá tốt, không bằng Thái Tử. Năm trước nghe nói hắn còn dung túng nô tài ức hϊế͙p͙ lương dân, cường đoạt dân tài, lấy thế áp người bị người ta tố cáo, bị thánh thượng phạt, danh tiếng trêи triều không được tốt lắm. Tề Vương năm nay mười hai, ngược lại thông minh lanh lợi thật sự. Nhị hoàng tử Tấn Vương là do Chu Quý Phi sinh, năm nay mười bốn tuổi. Mấy vị hoàng tử tuổi đều còn nhỏ, hiện giờ còn nhìn không ra cái gì, nhưng đợi mấy năm nữa, chờ bọn họ đều lớn thì ngươi cứ chờ xem. Cho nên ngươi phải nhớ kỹ, ngàn vạn đừng hướng hoàng tử thân cận, đừng dính vào ai hết, chỉ lo thành thật làm việc của mình là được rồi.”

Triệu Phác Chân nghe xong Cố Hỉ Cô nói chuyện, nghĩ tên sát thần kia cũng chẳng phải người tốt gì. Tuy rằng giữa mày hắn phảng phất có thứ gì đó đè nén trầm trọng nhưng chính loại uy nghi ẩn ẩn không để người ta làm trái ý vẫn khiến người khác cảm giác được một cỗ uy hϊế͙p͙. Cũng không hiểu sao những người khác lại cảm thấy hắn khoan dung nhỉ? Nếu hắn làm hoàng đế thì chỉ sợ sẽ giết người như ngóe đi?

Triệu Phác Chân hơi hơi rùng mình một cái.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...