Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lấy Thân Nuôi Rồng – Chương 3

Lấy Thân Nuôi Rồng

Tác giả: Cát Cân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh đèn trong Trường Nhạc điện sáng tỏ, ở xa xa là có thể nghe được tiếng ồn ào náo động. Lý Tri Mân đi vào trong điện, trong đó có mùi Long Tiên Hương cùng mùi đồ ăn, trêи người vũ cơ cũng có hương khí hỗn tạp theo gió ầm ầm nhào tới. Cả tẩm điện là mùi hương khói thế tục, vũ cơ của giáo phường ăn mặc mát mẻ đang xõa tay áo rộng kịch liệt xoay tròn theo điệu vũ ngay giữa điện. Mọi người trong sảnh đang tưng bừng trò chuyện, nói cười, mà ở trêи long tọa chỗ cao nhất có một thân ảnh khoác hoàng bào, đội mũ miện có chuỗi ngọc rủ xuống.

Nơi này tụ tập những người cao quý bậc nhất cái đế quốc này, quyền lực tập trung trêи người bọn họ, tất cả các vị quan lại quyền cao chức trọng đều tụ hợp tại đây. Lý Tri Mân nhíu nhíu mày, cố áp chế cảm giác chán ghét trong lòng, đi tới.

Nguyên Huy Đế Lý Cung Hòa ngồi trêи ngôi cao cười nói: “Đại Lang đi đâu vậy?”

Lý Tri Mân đứng lên khom người đáp lời: “Hài nhi vừa mới uống hơi nhiều rượu nên đến phía sau ngồi. Nhi thần nhớ năm ngoái phụ hoàng có nói qua phía nam tiến cống một quyển khúc phổ, chính là Nam Khúc khó có được nên đi Lang Hoàn Khố nhìn một chút.”

Lý Cung Hòa hơi hơi gật đầu, quay đầu nhìn nội thị phía sau: “Nhớ kỹ, chờ tan yến thì gọi người đem quyển khúc phổ đó đến Tần Vương phủ.”

Lý Tri Mân đứng dậy tạ ơn, Lý Cung Hòa vẫy vẫy tay cười nói: “Không nói chuyện này nữa, chỉ là vừa rồi Thái Tử cùng Nhị Lang, Tam Lang đều đã làm thơ, ngươi lại tránh được một kiếp. Thật là không công bằng, bây giờ ngươi đã về thì mau làm một bài đi.”

Lý Tri Mân chắp tay thi lễ nói: “Phụ hoàng biết nhi thần rồi mà. Có Thái Tử ca ca châu ngọc ở trước, nhi thần vạn phần không dám bêu xấu, mong phụ hoàng để nhi thần giấu dốt.”

Lý Cung Hòa cười ha ha, quay đầu đối với Hoàng thái tử Lý Tri Bích đang ngồi ngay ngắn cười nói: “Ngươi nhìn đệ đệ của ngươi xem, vừa nghe thấy làm thơ thì liền luống cuống tay chân, ngày thường ngươi phải dạy dỗ đệ đệ ngươi nhiều hơn mới được.”

Lý Tri Bích vội đứng dậy cười nói: “Mân đệ quá khiêm nhường thôi, chất nhi thật hổ thẹn.” Dung mạo của hắn cực tuấn mỹ, mắt phượng mày ngài, mặt hoa da phấn, sau khi uống chút rượu vào lại càng hồng nhuận, có vẻ phá lệ ôn nhã thẹn thùng.

Tấn Vương Lý Tri Kha thả chén rượu xuống, cúi đầu cùng Tề Vương Lý Tri Phác nói cái gì đó. Lý Tri Phác tuổi còn nhỏ, nghe xong chỉ cười, cái gì cũng không nói, nhìn lên phía trêи thấy Nguyên Huy Đế cười nhìn về phía Lý Tri Bích, biểu tình từ ái: “Trẫm nghe thái phó nói, Thái Tử hiện giờ học vấn càng thêm tiến bộ, qua năm liền có thể lưu ý triều chính, làm việc học hỏi kinh nghiệm. Ngươi xem trong lục bộ có chỗ nào ngươi muốn làm việc thì cứ nói với trẫm để trẫm an bài. Trẫm cũng mong ngươi có thể thay trẫm phân ưu.”

Lời này vừa nói ra thì các đại thần trong bữa tiệc liền sôi nổi trao đổi ánh mắt, trêи mặt Lý Tri Bích cũng ngẩn ra, vội chắp tay thi lễ nói: “Hoàng thúc phụ coi trọng, chất nhi cảm ơn trong lòng…… Chỉ là chất nhi vẫn còn nhiều chỗ phải học tập, sợ không gánh nổi trách nhiệm to lớn.”

Lý Cung Hòa nói: “Ngươi là con cháu Lý gia, sao không thể gánh nổi thiên hạ của Lý gia chứ?” Trong thanh âm mang theo một tia ngạo nghễ, lại nhìn trong mắt Lý Tri Bích càng thêm lo lắng thì ôn thanh an ủi nói: “Chậm rãi học là được.” Lời vừa nói xong thì một nữ quan từ trong điện đi ra, thi lễ rồi cung kính nói: “Thần phụng mệnh Hoàng Hậu nương nương đem thơ do các mệnh phụ và khuê tú làm trong bữa tiệc trình lên để bệ hạ ngự lãm.”

Lý Cung Hòa rất có hứng thú tiếp nhận tập thơ kia nhưng không mở ra mà quay đầu hướng Thượng Quan Khiêm cười nói: “Trẫm không cần xem cũng biết lệnh thiên kim thể nào cũng nằm trong ba người đứng đầu.”

Thượng Quan Khiêm vội đứng dậy nói lời khiêm tốn: “Tiểu nữ ngốc nghếch, Hoàng Thượng cùng nương nương đã nâng đỡ rồi.”

Lý Cung Hòa lắc đầu cười nói: “Lệnh ái nếu ngốc nghếch thì công chúa của trẫm đúng là giống mắt cá rồi.”

Thượng Quan Khiêm thập phần bất an, vội vàng cáo tội, nói không dám. Lý Cung Hòa lại mở tập thơ kia ra, nhìn trong chốc lát rồi cười nói: “Quả nhiên không ngoài sở liệu, Thượng Quan Quân xếp thứ hai, đúng là thám hoa (Lý ra là Bảng Nhãn, chả hiểu sao lại là Thám Hoa). Người tới a, đem tập thơ này mang xuống cho Nhạc phủ sai người xướng lên.” Vừa nói ông ta vừa tán thưởng: “Thơ hay, bất quá đứa nhỏ còn nhỏ mà đã có thể viết đến phóng khoáng như vậy, chữ viết cũng thật đĩnh đạc, phong quang, thật không giống chữ của một đứa trẻ, quả là viên minh châu trong kinh thành.”

Triều đại này trọng văn trị, trong thượng kinh mọi người đều rất phong nhã. Từ Thánh Hậu khởi xướng, khoa cử cũng thêm thi phú, lấy thơ lấy sĩ, tạo cơ hội để người hiền tài được trọng dụng. Hoàng đế thích ra lệnh cho quần thần làm thơ phú, hay trọng thưởng những người làm thơ hay nên thế gia quý tộc đều thích tôn sùng văn nhã chi sĩ. Trong khoảng thời gian ngắn, việc làm thơ có thể đem lại lợi ích thực tế không gì sánh kịp khiến người đọc sách khắp thiên hạ càng coi trọng việc làm thơ.

Thượng Quan Khiêm xuất thân từ thế gia đại tộc ở Hà Tây, văn chương nổi bật, văn viết ra thập phần thanh tú, uyển chuyển. Hoàng thượng rất thưởng thức tài hoa của hắn, ban cho hắn chức đại học sĩ, thường xuyên lệnh cho hắn soạn chiếu dụ, làm thơ phú trong yến tiệc. Dưới gối hắn chỉ có một nữ nhi, năm nay gần cập kê. Vị nữ nhi này thiên tư thông minh, khiến hắn hết sức yêu thương tự mình giáo dưỡng. Danh tiếng của nữ nhi hắn sớm truyền xa, hiện tại lại được chính hoàng thượng khen ngợi. Tuy rằng điều này cũng khiến nhiều người nghi ngại, hơn nữa thơ văn của nàng cũng chưa hẳn là tuyệt tác nhưng việc thánh thượng chiếu cố Thượng Quan gia là vô cùng rõ ràng.

Tiếng nhạc vang lên, quần thần cùng hoan hỉ, hòa thuận vui vẻ trong bữa tiệc. Chỉ là ca vũ lui xuống rồi nhưng người ta vẫn còn kϊƈɦ động. Đế vương hôm nay chỉ một lời mà khiến toàn cục đều sôi s//ụ//c lên. Vị đế vương này tuy rằng luôn luôn mềm yếu, nhưng một đêm này không biết bao nhiêu người muốn nghiền ngẫm thánh tâm, từ việc để Thái Tử tham gia vào triều chính tới việc mọi người xu nịnh Thượng Quan gia. Nhóm quan lại mưu cầu lợi ích cứ thế ngo ngoe rục rịch, vươn tay quấy loạn này triều cục.

Lý Tri Mân nhìn Thượng Quan Khiêm ngồi ngay ngắn ở kia, cố bảo trì trầm ổn nhưng lại không dấu nổi vui mừng thì rũ mắt. Hắn tiếc cho Thượng Quan Quân, một thiếu nữ ngây thơ lại bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió, từ đây nàng ta phải sống dưới cái danh tài nữ này, cũng không biết tương lai sẽ ra sao.

Trong đầu hắn bỗng nhiên xẹt qua một bóng hình, hai búi tóc tròn tròn, áo váy màu xanh lá cây dành cho cung nữ nửa mới nửa cũ, lụa đỏ bên hông rủ xuống đất, một đôi mắt trong sáng, cùng với Thượng Quan Quân tuổi tác không sai biệt lắm nhưng đúng là khác nhau một trời một vực. Hắn nhíu nhíu mày, cảm giác hơi say. Kỳ thật hôm nay hắn luôn cảm thấy tiểu nha hoàn kia có chút quen mắt, lại nhất thời không nhớ đã gặp nàng ở nơi nào. Có điều nàng thật an tĩnh, hắn ở trong cung này lớn lên nên biết một cung nữ còn nhỏ tuổi mà đã có thể an tĩnh như vậy thì đúng là không nhiều lắm.

Sau khi tan tiệc, Lý Tri Mân ngủ lại ở trong cung mà không có hồi phủ. Năm trước hắn ra khỏi cung khai phủ riêng kết quả lại chọc vào rắc rối. Đậu Hoàng Hậu liền thập phần oán trách hắn khai phủ quá sớm, tuổi còn nhỏ không người quản thúc nên rất không vui. Bà thường tìm cơ hội lưu hắn lại ngủ trong cung để mượn cơ hội dạy dỗ.

Nhưng hắn không thích lưu tại trong cung, trong cung chỉ làm hắn gặp ác mộng. Một đêm này tuy rằng uống rượu nhưng rượu cũng không giúp hắn ngủ tốt hơn. Hắn vẫn mơ thất ác mộng. Dưới ánh trăng trắng bệch, phụ hoàng cùng Thôi nương nương lăn ở trêи giường, phụ hoàng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về hắn đang rình coi phía ngoài cửa sổ, lộ ra một nụ cười.

Hắn lại lần nữa từ trong ác mộng bừng tỉnh, yên lặng xoay người nhìn về phía ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ cũng không có ánh trăng, đêm đông dài mà bình minh còn lâu mới tới, nhưng hắn không thể ngủ tiếp. Cơn ác mộng kia cứ ban đêm lại trở về trong trí nhớ của hắn. Mỗi lần hắn đều mong đó chỉ là ác mộng, đáng tiếc mỗi một phân mỗi một giây của đêm hôm đó đều rõ ràng trước mắt hắn, khắc vào xương cốt hắn. Mỗi một đêm hắn đều như trở lại đêm hôm đó, hoặc là hắn bị phụ hoàng phát hiện, rút kiếm trêи tường chém về phía hắn, hoặc là bị Thôi nương nương thấy, ngón tay bà ta gắt gao bấm lên cái lưng trơn bóng của phụ hoàng, mặt hướng hắn lộ ra một nụ cười quỷ dị mang theo sát khí.

Có lúc lại là hắn cố sức muốn diệt khẩu nhưng lại bị tiểu nội thị kia gắt gao bóp chặt lấy cổ, hít thở không thông cùng đau đớn…… Tiểu nội thị kia có một đôi mắt hắc bạch phân minh, giống như mắt một con nai mà hắn lần đầu tiên giết được đi khi săn, vừa trong sáng vừa thấu triệt…… Lý Tri Mân bỗng nhiên ngồi dậy! Ánh mắt!

Ánh mắt kia!

Trong đầu hắn phảng phất có một tia chớp lóe qua, sáng chói như tuyết!

Tiểu cung nữ ở Lang Hoàn Khố hôm nay! Lúc nàng ta nhìn thấy hắn thì trong mắt có hoảng sợ rõ ràng, tuy rằng nàng ta nhanh chóng cúi đầu nhưng hắn vẫn nhìn thấy. Hắn lúc đó giật mình, nhưng cũng chỉ quy kết là vì mình đột ngột xuất hiện nên dọa tới nô bộc nhưng giấc mộng vừa rồi khiến hắn đột nhiên nhớ tới cặp mắt kia. Đôi mắt đó cùng với đôi mắt của tiểu nội thị lúc hấp hối giống nhau như đúc!

Hóa ra là nữ nhi sao? Chính hắn sau đêm kia đã âm thầm điều tra đám nội thị nhưng không tra được gì. Nàng ta và Thượng Quan Quân tuổi không sai biệt nhiều. Cung nữ Lang Hoàn Khố, tuổi tầm mười mấy —— tên gọi là gì nhỉ? Hình như là họ Triệu.

Là nàng ta sao?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lấy Thân Nuôi Rồng
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...