Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lập Quốc Ký III – Chương 7

Lập Quốc Ký III

Tác giả: Người Qua Đường A
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngưng Bích chạy ra kéo Hồng Tụ vào trước mặt Lạc Thiên. Nàng làm ra dáng kỹ nữ nhõng nhẽo lên tiếng.

- Ma ma à, Ngưng Bích đã gặp khách xong rồi. Vị khách lần này thật khiếm nhã nha. Ngưng Bích không thích gặp loại như vậy nữa đâu.

Lạc Thiên nghe giọng nói nhão nhẹt đó đến nổi hết da gà, suýt tý nữa đã tin rằng đây là bộ mặt thật của nàng. Thế nhưng hắn lại nhìn thấy nàng nghiêm mặt, nháy mắt ra hiệu. Rõ ràng giữa Ngưng Bích và người mới tới vừa trao đổi một thông tin bí ẩn gì đó.

- Ai đây vậy con?

Hồng Tụ nhận được tín hiệu của Ngưng Bích cũng nhanh chóng phối hợp. Nàng nhẹ nhàng đi vòng qua bàn, ngồi đối điện với Lạc Thiên.

Đó là một cô nương trẻ trung ẩn mình sau một tấm lụa trắng che trên mặt. Nhưng nghe giọng nói cùng quan sát đôi mắt sắc sảo của nàng, Lạc Thiên khẳng định vị ma ma này cũng không thể lớn hơn Ngưng Bích bao nhiêu, nói bọn họ là tỷ muội thì có vẻ đáng tin hơn. Tuy phục sức trên người hơi phô trương, nhưng hắn ước chừng người vừa mới đến cũng có vóc dáng nhỏ nhắn như Ngưng Bích. Không giống mấy ma ma trung niên mặt trát đầy phấn trắng như các kỹ viện khác.

- Đây là Kim Thành tiên sinh, một cầm sư. Là người ba ngày trước chúng ta vướt được trên biển cùng với cây cổ cầm đó.

Ngưng Bích vui vẻ giới thiệu, thế nhưng Lạc Thiên nhìn thấy mặt nàng ngưng trọng. Sau đó môi mấp dùng khẩu hình trao đổi với ma ma. “Phát hiện hắn ở bên ngoài hỷ phòng, lúc đang hành sự. Người này thân phận không rõ ràng, cần điều tra cho kỹ.”

Lạc Thiên cười thầm trong lòng, thì ra vẫn là đề phòng hắn như vậy. Chỉ tiếc là cái loại khẩu hình này hắn năm tuổi đã học được rồi. Ai bảo trong nhà hắn có một người bị điếc, còn có một đứa nha hoàn bị câm. Để nghiên cứu bọn họ ‘nói chuyện’ hắn đã học được cách nhìn miệng đoán chữ này.

- Ai nha, hoá ra là một cầm sư. Hồng Tụ hân hạnh gặp mặt.

Cùng lúc đó Hồng Tụ liền cầm cây quạt quơ quơ trước mắt Lạc Thiên để thử kiểm tra.Nếu là người thường thì phản xạ không tránh khỏi đó là né tránh vật ở quá gần mắt của mình. Thế nhưng trước mắt Lạc Thiên vẫn bất động như thái sơn, không có lấy một phản ứng gì. đọc truyện mới nhất tại .

- Tiên sinh mắt của ngài... – Nàng ngập ngừng hỏi

- Ma ma, Kim tiên sinh không nhìn thấy đường nha! – Giọng Ngưng Bích nhão nhẹt đến ghê gớm.

- Đúng vậy, tại hạ quả thật là một người mù. – Hắn cười khổ nói, bộ dáng giống như đã quen với việc bị người ta chà đạp nỗi đau trong đời mình.

- Hoá ra là vậy? Tiên sinh bị đây là bẩm sinh hay do bạo bệnh. – Hồng Tụ bắt đầu truy vấn.

- Là do tai nạn cách đây đã sáu năm rồi.

Hắn rành rọt đáp trả lời nàng. Cứ như thế nàng một câu, hắn một câu, vừa trò chuyện vừa truy vấn. Lạc Thiên cũng vô cùng bình tĩnh ứng đỡ, đem hết gia thế mình đã bịa sẵn trong đầu ra nói. Thật là thập phần hoàn mỹ, không lộ ra bất cứ sai sót gì.

- Haizz, cuộc sống này thật là khó sống mà. – Hồng Tụ than vãn.

- Đúng vậy, cuộc sống mà không có tiền thì càng khó sống hơn. – Hắn phụ hoạ, cố lái câu chuyện theo hướng có lợi ình. – Không ngờ lần này gặp nạn rơi xuống biển, tư trang đều mất sạch. Tại hạ cứ tưởng cùng cổ cầm chôn thay nơi biển cả rồi.

- Sau này tiên sinh có dự tính gì chưa?

- Ta cũng không biết, trước giờ Kim Thành chỉ dựa vào cầm mà sống. Thường hay ra phố chợ, trà quán bán nghệ tìm kế sinh nhai. – Hắn nói đến thê thảm, ngay cả bản thân cũng cảm thấy phải tội nghiệp ình.

Ngưng Bích đứng một bên mấp mấy môi xen vào “Giữ lại để kiểm tra thêm!”

Hồng Tụ thấy vậy liền hiểu ý, nàng nói.

- Hay như vậy đi Kim tiên sinh. Chỗ của ta cũng có một sân khấu nhỏ, thường xuyên biểu diễn các tiết mục để khách mua vui. Ngài có muốn gia nhập?

- Thật là một ý tốt quá.

Hắn vui mừng. Ở đây đều là đám khách giàu sang, chủ yếu là vung tiền khoe của trước đám kỹ nữ, cơ bản không biết thưởng thức âm nhạc là gì. Hắn ở đây biết đầu kiếm được một mớ, đủ tiền mua vé tàu trở về Việt Quốc.

Thấy hắn mau chóng đồng ý như vậy, Hồng Tụ nhíu mày. “Tên này không phải muốn trà trộn, điều tra bổn tiệm đó chứ?”

- Kim tiên sinh, có điều ở đây khách quý khó tính. Có thể hay không đàn thử một khúc, ta xem cầm nghệ của ngài có thể làm hài lòng được khách nhân không?

“Nếu tên này chỉ là một tên trà trộn, chiêu thử này sẽ làm hắn lòi đuôi ngay”.

Lạc Thiên nhanh chóng hào sảng đồng ý. Thật ra trước đó hắn không phải tự tiện nhận bừa mình là cầm sư, mà bản thân hắn biết chơi cổ cầm thật.

Lúc mới xuất môn học tập đạo kinh thương, hắn được phụ thân giao ột tiệm đồ cổ. Mà trấn bảo trong tiệm chính là cây đàn cổ cực kỳ quý giá, Bạch Đằng cầm. Một hôm có tên cầm sư vang danh kinh thành đến xem qua. Gã tuy biết cổ cầm trân quý, nhưng bởi vì không đủ tiền mua nên buông lời chê bai. Lạc Thiên vào đó thêm lời thì bị gã mắng cho té tát. Nói rằng hắn là gian thương có biết gì về cầm đâu mà bán cầm, rõ ràng là tự mình khen mình, nâng giá lừa gạt người mua.

Đó là lần đầu tiên Lạc Thiên bị vũ nhục như vậy trước nơi công cộng. Hắn nhỏ nhen lập kế báo thù, mà là cách báo thù tàn độc vô cùng khiến gã cầm sư mất mặt nhất, đau khổ nhất.

Lạc Thiên chú tâm học chơi cổ cầm. Ba tháng sau hắn đả bại đệ nhất cầm sư kinh thành bằng chính Bạch Đằng cầm. Khiến gã kia tủi nhục phải bỏ xứ mà đi. Đó là trận thắng vang danh đầu tiên trên con đường thương nghiệp của mình.

Về sau có vị vương gia nghe tin trận quyết đất bằng cầm của hắn, liền chạy tới tiệm đồ cổ đòi mua Bạch Đằng cầm. Lúc này Lạc Thiên đổi ý không bán cầm nữa, nói rằng chỉ chịu nhượng lại cho người tri kỷ. Tin tức hắn từ chối vương gia lan ra, tiệm đồ cổ lập tức nổi lên như diều gặp gió. Sau này mỗi món đồ bán ra giá đều nâng gấp ba gấp bốn lần, nhưng mấy người khách đều vui vẻ trả tiền, bởi vì được ông chủ tiệm khó tính coi là tri kỷ.

Bạch Đằng cầm lại được hắn giữ lại bên người coi như huân chương cho thành công bước đầu đó. Thỉnh thoảng công việc căng thẳng, hắn lại lấy cổ cầm ra chơi, hồi tưởng lại lần trả thù oanh oanh liệt liệt năm đó mà vui sướng trong lòng.

Ngưng Bích ôm đến một cây cổ cầm đặt trước mặt hắn, quả nhiên là Bạch Đằng cầm. Lần này đi mua đảo, hắn không hiểu tại sao cũng vác theo cây đàn này. Không ngờ cơ duyên trùng hợp hắn rớt xuống biển, thì cây cổ cầm cũng bị rớt xuống theo luôn, lại còn trở thành vật cứu mạng của hắn. Lạc Thiên vui vẻ vuốt ve mặt đàn. Người bên cạnh nhìn vào, cũng thấy được hắn thật yêu thương cây đàn này lắm.

Lạc Thiên so dây, rồi gảy thử mấy tiếng đàn. Tính tính ... tang tang ...

“...Lòng như bát ngát mây xanh,

Thân như sương tụ trên cành đông mai.

Cuộc đời – chớp lóe, mưa bay,

Càng đi, càng thấy dặm dài nỗi không.

Thân tâm bệnh – nghiệp trần hồng,

Lênh đênh trầm nguyệt, bềnh bồng phù vân.

Giam trong Tài, Mệnh, Giả, Chân,

Trăm năm hồ dễ một lần bay cao.

Đau lòng chuốc tiếng đàn nao,

Năm cung nước chảy lại chao phận mình...”

(trích Đoạn trường vô thanh – Phạm Thiên Thư)

Tiếng đàn réo rắc nao lòng, dây cao dây thấp lần lần nối nhau. Lại có người trên nền nhạc đó, ngâm nga lại mấy bài thơ cổ, kể lại mấy chuyện đau lòng từ thời xa xưa. Giọng hắn lúc trầm ấm, lúc vang cao làm người nghe ngẩn ngơ trôi nổi trong không gian cổ kính u tịch. Tư lự cùng hoàn cảnh nhân vật, buồn bã cùng nỗi đau của nhân vật. Cuộc đời Kiều nữ năm xưa chẳng phải cũng là trôi nổi lênh đênh chốn phong trần. Tự nhiên có người ngẫm lại cuộc đời mình, thấy đồng cảm trong đó rồi bất giác lệ đổ châu sa.

Liếc mắt thấy khúc đàn của mình đã đạt được hiệu quả nhất định, Lạc Thiên độc ác đặt hai bàn tay lên dây đàn kiến âm thanh ngân nga đột nhiên nhín bặt. Hai nữ nhân trong phòng đang say mê tiếng đàn, đột nhiên bị đạp một cú, tống thẳng về với thực tại. Biết mình thất thố, Hồng Tụ lấy khăn tay ra chấm chấm hai hàng mi. Nàng thầm thở dài, “May rằng hắn không nhìn thấy cảnh vừa rồi”. Tâm tư của các nàng, sợ nhất là có người nhìn ra được.

- Kim tiên sinh, cầm nghệ quả thật tuyệt luân. Khúc đàn vừa rồi làm tiểu nữ thấy buồn bã quá. – Ngưng Bích trở về sắm vai kỹ nữ nhõng nhẽo nói.

- Quả thật rất buồn! Kim gia, sau này xin ngài đừng đàn khúc này trước mặt khách nhân. Hỷ Lạc Phường là nơi mua vui, cầu lạc. Nghe xong khúc đàn của ngài thì mọi người đều sẽ não lòng.

Lạc Thiên sao có thể không nghe ra ý nàng đã chấp nhận cho hắn gia nhập Hỷ Lạc Phường. Hắn vui vẻ mỉm cười nói.

- Sau này sẽ không đàn khúc này nữa.

- Được rồi, Kim gia vừa mới hồi tỉnh, thân thể còn chưa khoẻ. Ngài nên trở về phòng nghỉ ngơi đi. – Hồng Tụ ra vẻ bà chủ phất tay. Sực nhớ ra là hắn không nhìn thấy nên tay đang vung ra nửa chừng bèn thu lại.

- Để tiểu nữ đưa tiên sinh về phòng. – Ngưng Bích hăng hái xung phong.

Nàng không hiểu sao lại có cảm giác tốt đẹp về con người này. Qua mấy lần kiểm tra, dần dần Ngưng Bích cũng tin rằng hắn thật sự vô tội. Mà cái cảm giác vô hại, vô ưu đó lại khiến nàng bất giác muốn ở gần bên thêm chút nữa. Giống như đang mùa đông, con người sẽ bị thu hút bởi một lò sưởi ấm.

Là vì hắn không giống những người đàn ông khác, không dùng ánh mắt d//â//m đ//ã//n//g nhìn nàng. Là vì hắn là kẻ lang thang nghèo mạt nên nàng không phải nghĩ cách lợi dụng hắn. Là vì hắn yếu đuối nho nhã nên nàng cũng không cần đề phòng hắn hại mình. Nàng không biết gì hết! Chỉ biết là hắn toả ra một khí chất hoà nhã tự nhiên khiến nàng ở bên cạnh thật thoải mái yên lòng.

Lạc Thiên ôm lấy cổ cầm, còn đang bối rối không biết đi hướng nào thì bàn tay hắn đã bị nắm lấy.

- Kim tiên sinh, đi theo ta. – Ngưng Bích vui vẻ tự nhiên như làn nước.

- Làm phiền cô nương rồi! – Hắn hoà ái mỉm cười.

Hồng Tụ đứng tựa cửa nhìn bóng dáng Ngưng Bích lôi kéo tên cầm sư mù đi mất. Nàng ưu tư, “Ngưng Bích cuối cùng cũng đã động tâm rồi!”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 0: Một lời đã định
Chương 1
Chương 1: Đệ nhất gian thương cũng là phú hào đệ nhất
Chương 2: Ta đi mua vài hòn đảo
Chương 2
Chương 3
Chương 3: Không nên đắc tội tiểu nhân
Chương 4: Càng không nên đắc tội nữ nhân
Chương 4
Chương 5: Giỏi nhất là gạt người
Chương 5
Chương 6
Chương 6: Hữu thù tất báo
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: Cuộc sống vẫn thật khó khăn
Chương 9
Chương 9: Hồng nhan và họa thủy
Chương 10: Sự cố chấp của kẻ tham lam
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Có người sống sao gọi là đảo hoang!
Chương 12
Chương 12: Nàng là ... tiểu thiếp!
Chương 13
Chương 13: Tạm biệt đảo cá voi
Chương 14
Chương 15
Chương 15: ... mà vấp phải đá, mà quàng phải dây
Chương 16
Chương 16: Được rồi lại mất
Chương 17
Chương 17: Lại một khúc đàn thâu tâm
Chương 18
Chương 18: Khả năng của một thư sinh
Chương 19
Chương 19: Không bao giờ rời xa
Chương 20
Chương 20: Tiểu nhân đắc ý
Chương 21
Chương 21: Tân quan nhậm chức
Chương 22
Chương 22: Thiếu tiền thật khó lắm thay
Chương 23
Chương 23: Ta cho rằng nhiều tiền vẩn tốt hơn là ít
Chương 24
Chương 24: Phượng cầu hoàng
Chương 25
Chương 25: Dạ Yến
Chương 26
Chương 26: Diễn tiến bất ngờ!
Chương 27
Chương 27: Bản lĩnh của nam nhân
Chương 28
Chương 28: Tội phạm đào vong
Chương 29
Chương 29: Không được nói ta không được!
Chương 30
Chương 30: Ngươi là Khinh Trần?
Chương 31
Chương 31: Ta đệ nhị, không ai dám nhận đệ nhất
Chương 32
Chương 32: Chợt nhớ chuyện xưa ... chỉ muốn quên
Chương 33
Chương 33: Ăn mày cũng phải có học thức
Chương 34
Chương 34: Đại chiến tam anh
Chương 35
Chương 35: Dạ vâng, thưa chủ nhân!
Chương 36
Chương 36: Cuộc thi sắc đẹp vô tiền khoáng hậu
Chương 37
Chương 37: Tiêu chuẩn mỹ nữ
Chương 38
Chương 38: Suốt đời không dám đắc tội nữ nhân
Chương 39
Chương 39: Chẳng hay tướng quân muốn gì?
Chương 40
Chương 40: Quá anh tuấn sẽ khó làm việc
Chương 41
Chương 41: Đầu tiên phải quà cáp, thứ hai nhận họ hàng
Chương 42
Chương 42: Nhất thân, nhì thế
Chương 43
Chương 43: Lụy vì ải mỹ nhân
Chương 44
Chương 44: Có những chuyện không cần nói ra, trong lòng tự biết rõ là được
Chương 45
Chương 45: Những câu hỏi chưa lời giải đáp
Chương 46
Chương 46: Cừu nhân nhận mặt
Chương 47
Chương 47: Trên giang hồ lắm điều kỳ quái
Chương 48
Chương 48: Cục nợ nhỏ
Chương 49
Chương 49: Lần đầu lưu lạc
Chương 50
Chương 50: Tương tư khúc
Chương 51
Chương 51: Nhận lầm người
Chương 52
Chương 52: Kẻ tham lam vô độ
Chương 53
Chương 53: Khi thật khi giả
Chương 54
Chương 54: Sập bẫy
Chương 55
Chương 55: Sát thủ không phải là người
Chương 56
Chương 56: Thâm nhập quỷ môn quan
Chương 57
Chương 57: Sự thật đau lòng
Chương 58
Chương 58: Rắc rối lại kéo đến
Chương 59
Chương 59: Bị bắt cóc
Chương 60
Chương 60: Lấy răng trả răng, lấy mắt trả mắt
Chương 61
Chương 61: Hắn là loại người gì?
Chương 62
Chương 62: Tham gia đại hội võ lâm
Chương 63
Chương 63: Ngày thứ nhất của đại hội
Chương 64
Chương 64: Qua vòng đầu bảng
Chương 65
Chương 65: Oan gia ngã hẹp
Chương 66
Chương 66: Âm mưu tính kế
Chương 67
Chương 67: Mang đá đập vào chân mình
Chương 68
Chương 68: Làm Ơn đi nhanh giùm cho
Chương 69
Chương 69: Suy tinh cho tương lai
Chương 70
Chương 70: Hồ ly tinh xuất hiện
Chương 71
Chương 71: Nguyện suốt đời theo chàng.
Chương 72
Chương 72: Lại bị bắt cóc
Chương 73
Chương 73: Dẫn sói về nhà đọc truyện mới nhất tại .
Chương 74
Chương 74: Đừng mong rời khỏi
Chương 75
Chương 75: Con dâu xấu cũng phải ra mắt bố chồng
Chương 76
Chương 76: Kim Thành đoạt bảo
Chương 77
Chương 77: Vạn niên bất biến nguyệt
Chương 78
Chương 78: Trở về Việt quốc
Chương 79
Chương 79: Dầu cạn đèn tắt
Chương 80
Chương 80: Trở về Triệu Đảo
Chương 81
Chương 81: Đi vào hiểm địa
Chương 82
Chương 82: Đại thiện nhân
Chương 83
Chương 83: Đăng môn bái phỏng
Chương 84
Chương 84: Hoàng đế băng hà
Chương 85
Chương 85: Bảo vệ nụ cười đó
Chương 86
Chương 86: Hiểu rõ trái tim mình
Chương 87
Chương 87: Trở lại kinh đô
Chương 88
Chương 88: Số phận của nữ nhi
Chương 89
Chương 89: Ra trận
Chương 90
Chương 90: Đại chiến

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lập Quốc Ký III
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...