Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lão Vương Không Muốn Lạnh – Chương 178

Lão Vương Không Muốn Lạnh

Tác giả: Đào Lý Sanh Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi sáu chú rùa con đều đã ra khỏi hộp, bên Mỹ cũng biết đượctình trạng của Lãnh Diệp, cụ Lãnh liên tục gọi điện cho Quý LiênHoắc, quản gia già luôn quanh quẩn gần trang viên với vẻ lolắng. Với tình trạng sức khỏe hiện tại, bác sĩ không còn cho phépcụ Lãnh đi xa nữa, theo yêu cầu tha thiết của cụ Lãnh, Quý LiênHoắc cần phải đi Mỹ một chuyến.Quý Liên Hoắc đã chuẩn bị đầy đủ trước khi lên đường. VươngChiêu Mưu vốn định đưa y ra sân bay, không ngờ sáng lại khôngdậy nổi.Quý Liên Hoắc mang theo cả đứa em họ của mình. Trước khi đi,Lãnh Niệm Thành còn tặng Vương Chiêu Mưu một món quà nhỏdo chính tay cậu ta làm, là hai bức tượng được làm bằng đất sétsiêu nhẹ, một Vương Chiêu Mưu và một Quý Liên Hoắc, cả haiđứng nắm tay nhau, nhìn nhau với nụ cười rạng rỡ. Tay nghềcủa cậu ta cũng khá, tượng nặn ra giống người thật vài phần,Vương Chiêu Mưu tỏ lòng biết ơn bằng cách mang hai bướctượng nhỏ dễ thương vào phòng làm việc, bày trên kệ sách.Ngày đầu tiên đến Mỹ, Quý Liên Hoắc gặp cụ Lãnh, tối hôm đógọi video cho Vương Chiêu Mưu nói rằng đã giải quyết xong mọichuyện. Lãnh Niệm Thành cũng đọc nhật ký quan sát của mìnhcho ông ngoại nghe, nghe đến đoạn Lãnh Diệp bị Bạch Mạt lừachạy loanh quanh, lại còn đưa Bạch Mạt về nhà, đuổi vị hôn thêđi, cụ Lãnh cũng đành bất lực.Quý Liên Hoắc thuyết phục cụ Lãnh để Lãnh Diệp tiếp tục gánhchịu hậu quả do chính mình gây ra, để hắn có thể trưởng thành,cũng đã nói chuyện với cụ Lãnh về vấn đề người thừa kế nhà họLãnh, sau vài giờ, cuối cùng cụ Lãnh cũng bình tĩnh lại, tiếp tụcnghỉ ngơi dưỡng bệnh."Đã giải quyết xong rồi, khi nào thì về?" Vương Chiêu Mưu nghekết quả xong chỉ mỉm cười, lại hỏi về chủ đề mà Quý Liên Hoắcthích nghe."Em cần chuẩn bị một món quà cho anh, có thể mất hai hoặc bangày." Quý Liên Hoắc nhìn màn hình, mắt cười long lanh: "Em sẽvề nhà sớm nhất có thể, em nhớ anh."Dùng mất nửa tiếng để chào tạm biệt, thấy đầu kia cúp máy rồi,Quý Liên Hoắc mới đưa điện thoại cho vệ sĩ bên cạnh."Ông chủ, chúng tôi đã tìm được địa chỉ cụ thể." Một vệ sĩ tiếnlên đưa một tập ảnh: "Chúng tôi đã đàm phán với chủ quán rồi,ngài có thể đến bất cứ lúc nào."Quý Liên Hoắc mặt vô cảm nhìn những tấm ảnh trong câu lạc bộthoát y trên màn hình, ánh mắt lướt qua đám đông.×××"Ladies and gentlemen!"Vào ban đêm, tại nơi rượu và hormone hòa quyện vào nhau, ánhđèn nhấp nháy, màn biểu diễn của câu lạc bộ thoát y chính thứcbắt đầu, năm vũ công nam đẹp trai bước lên sân khấu nhảynhiệt tình, xé áo để lộ cơ thể săn chắc theo điệu nhạc, khiếnkhán giả phải hét lên liên hồi.MC bước lên sân khấu, màn thoát y cá nhân bắt đầu, người đầutiên xuất hiện có tên là Thái Sơn, quấn khăn kín mít mới bướclên, từng tờ đô la Mỹ liên tục được khách hàng nhiệt tình némlên sân khấu, Thái Sơn bám vào ghế, lắng nghe nhịp điệu củaâm nhạc, cởi áo khoác, mỗi lần cởi một món là có thể nghe thấytiếng khán giả reo hò lớn hơn."Anh Vương, hôm nay chúng ta có khách từ nước Hoa." Mộtphục vụ trong câu lạc bộ thoát y hét vào tai người đồng nghiệp:"Nghe nói rất giàu!""Biết rồi!" Vương Chiêu Vân chỉnh lại đồng phục phục vụ, taybưng khay, đi lên đài quan sát trong câu lạc bộ, thấy vị kháchnước Hoa mà đồng nghiệp vừa nhắc đến. Vị khách này có vẻnhư đến đây một mình, hoặc là nhà giàu hoặc là quý tộc, xungquanh có một nhóm vệ sĩ bảo vệ rất kín kẽ. Vương Chiêu Vântiến lại gần, phát hiện ánh mắt của khách không nhìn về phíasân khấu, người đó ngồi trên sô pha, hai tay gác lên gậy, vẻ mặthờ hững, dường như không phải đến đây để vui chơi."Xin chào." Vương Chiêu Vân đứng ngoài vòng tròn vệ sĩ, chàokhách với nụ cười trên môi: "Tôi là quản lý ở đây, ngài cần bấtcứ thứ gì, vui lòng cho tôi biết."Vị khách liếc nhìn Vương Chiêu Vân đang mỉm cười nịnh nọt, giơtay lên, vệ sĩ lập tức nhường đường cho hắn tiến vào vòng bảovệ."Quý khách có muốn uống gì không?" Vương Chiêu Vân cườirạng rỡ, khéo léo bày thực đơn rượu ra: "Trông ngài hơi lạ, có vẻđây là lần đầu tiên đến đây, chúng tôi có nhiều món đặc sắc,ngài có thể thử xem."Vệ sĩ nhận thực đơn rượu, đưa cho người đàn ông, y qua loa chỉvào một vài món, đợi Vương Chiêu Vân mang đồ uống đến, vệ sĩđưa cho hắn một cuộn tiền."Ngài định thanh toán rồi sao?" Vương Chiêu Vân sững sờ khinhìn thấy số tiền."Tiền boa." Vị khách quay sang, im lặng nhìn Vương Chiêu Vân.Vương Chiêu Vân hít một hơi thật sâu, nhìn quanh một vòng,thấy không ai chú ý đến mình, hắn nhanh chóng cầm lấy cuộnđô la Mỹ."Ngồi đây nói chuyện." Vị khách cầm ly đồ uống đưa cho VươngChiêu Vân.Vương Chiêu Vân cầm lấy ly rượu, do dự một lát rồi ngẩng đầunhìn khách: "Tôi... không bán thân.""Tôi có người yêu." Vị khách ngẩng đầu liếc nhìn Vương ChiêuVân.Vương Chiêu Vân nghe vậy mới an tâm uống hết ly rượu. Uốngxong ly rượu, Vương Chiêu Vân thở dài một hơi, nghe thấy tiếnghét như muốn thổi bay mái nhà bên kia, hắn quay đầu lại, thấyThái Sơn đã cởi hết quần áo, chỉ còn lại quần đùi."Tôi đã từng lên sân khấu rồi." Vương Chiêu Vân nhìn cảnh reohò cuồng nhiệt từ bên lề sân khấu, không khỏi mỉm cười: "Lầnđầu tiên tôi lên sân khấu, kiếm được nhiều tiền hơn cả cậu tanữa.""Thật sao?" Người đàn ông hỏi một cách bình thản."Tôi cũng từng là phục vụ ở đây, lần đó là một chương trình đặcbiệt, tất cả các phục vụ đều lên sân khấu biểu diễn." VươngChiêu Vân cười hề hề: "Đó là lúc vợ tôi phải lòng tôi.""Cậu kết hôn rồi?" Quý Liên Hoắc ngước lên nhìn Vương ChiêuVân."Tôi đã ngoài ba mươi, gần bốn mươi rồi mà." Vương Chiêu Vânuống chút rượu nên cũng thấy hơi lâng lâng: "Nếu không quyếttâm sống độc thân còn ai ở độ tuổi này mà chưa lập gia đìnhđâu?"Quý Liên Hoắc im lặng một lát. Nếu thông tin trong dữ liệu làchính xác thì Vương Chiêu Vân bằng tuổi y."Tôi không chỉ có vợ mà còn có một cô con gái." Vương ChiêuVân nghĩ đến cô công chúa nhỏ của mình thì lại cười, rồi khóemiệng rũ xuống. "Tôi là một người cha tệ hại, con bé muốn đitrại hè với bạn, nhưng tôi không có tiền cho nó đi, con gái tôi rấtngoan, thấy nhà vẫn còn hóa đơn chưa thanh toán, nó suy nghĩrồi quyết định không đi nữa."Vương Chiêu Vân lén sờ tiền trong túi, lại cười toe toét: "Giờ thìđược rồi.""Mà nói này đại ca, anh là người chỗ nào ở nước Hoa?" VươngChiêu Vân nhìn Quý Liên Hoắc trước mặt, không hiểu sao lại cảmthấy quen quen, nhưng không biết đã từng gặp ở đâu."Người Tô Thành." Quý Liên Hoắc đáp ngắn gọn."Tô, Tô Thành?" Vương Chiêu Vân nghe thấy hai chữ này, mắtlập tức mở to, vừa kích động vừa tay chân luống cuống. "Tôicũng là người Tô Thành!"Quý Liên Hoắc chỉ nhìn Vương Chiêu Vân, không tiếp lời."Tôi ở đây lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên tôi gặp một ngườicùng ở Tô Thành!" Vương Chiêu Vân kích động khôn tả: "Đại ca,anh biết nhà họ Vương của Tô Thành không, nhà họ Vương làmchủ tập đoàn Vương Thị ấy, bây giờ nhà họ Vương thế nào rồi?""Nhà họ Vương..." Quý Liên Hoắc khựng lại: "Cậu quan tâm đếnTô Thành như vậy, sao không quay về xem thử?""Chậc." Vương Chiêu Vân ngại ngùng gãi đầu: "Đó là một câuchuyện dài, kể ra nghe cũng xấu hổ lắm. Nếu tôi có thể tạo dựngđược sự nghiệp gì ở đây thì trở về cũng được, nhưng anh thấyrồi đấy, tôi làm việc ở đây nhiều năm mà cũng chỉ là quản lýnhỏ, chuyên phụ trách khách đến từ nước Hoa, nói trắng ra thìcũng vẫn là phục vụ. Hơn nữa, tôi vẫn chưa trả hết tiền vay muanhà mua xe, còn vợ con nữa, cũng không có tiền để về, về rồi ởnhà chắc cũng lại giận tôi..."Quý Liên Hoắc lẳng lặng nhìn Vương Chiêu Vân: "Cậu vừa hỏinhà họ Vương phải không?""Đúng đúng!" Vương Chiêu Vân sáng mắt: "Nhà họ Vương hiệntại thế nào rồi, càng ngày càng ghê gớm rồi phải không?"Quý Liên Hoắc suy nghĩ một lát: "Nhà họ Vương ở Tô Thành, bâygiờ chỉ còn lại một người.""Một, một người?" Vương Chiêu Vân ngơ ngác nhìn người đànông trước mặt, ánh mắt đờ đẫn."Năm năm trước, Vương Kỳ Yên của nhà họ Vương qua đời, sauđó đôi vợ chồng già cũng lần lượt qua đời." Quý Liên Hoắc chốnggậy, ánh mắt hơi buồn bã: "Hiện tại nhà họ Vương ở Tô Thànhchỉ còn lại một mình Vương Chiêu Mưu."Vương Chiêu Vân nhìn người trước mặt với vẻ không tin, lắc đầulia lịa: "Không thể nào, tuyệt đối không thể như vậy được, ba mẹtôi rất khỏe mạnh, chị hai tôi còn trẻ như vậy, sao có thể chếtđược!"Quý Liên Hoắc không nói gì, vệ sĩ bên cạnh bước lên trước đưamột tập tài liệu cho Vương Chiêu Vân.Vương Chiêu Vân run rẩy mở tập tài liệu ra, xem đi xem lại nhiềulần rồi từ từ ngồi xuống, mắt đỏ hoe, nước mắt từng giọt rơixuống tập tài liệu trước mặt. Phía sau vang lên tiếng reo hò lahét, Vương Chiêu Vân run rẩy cầm tài liệu, nghẹn ngào khócthành tiếng, như có một cánh cửa đang từ từ mở ra, hắn ôm tàiliệu, ngồi bệt dưới đất, gào khóc thảm thiết.Tiếng reo hò át đi tiếng khóc khàn khàn của hắn, Vương ChiêuVân vừa ch* n*c mắt, vừa đột nhiên hiểu ra điều gì đó, đôimắt đỏ hoe nhìn vị khách trước mặt."Anh là ai, anh đã chuẩn bị từ trước, anh..." Vương Chiêu Vânnghẹn ngào, thấy người đàn ông kia mở điện thoại ra, bấm mởmột tấm ảnh.Là ảnh chụp y và anh ba."Tôi là bạn đời của anh trai cậu." Quý Liên Hoắc giới thiệu vắntắt, ánh mắt sâu thẳm: "Anh trai cậu tìm cậu đã lâu rồi."Vương Chiêu Vân nhìn khuôn mặt quen thuộc trên màn hìnhđiện thoại của người đàn ông, ngón tay run rẩy chạm vào, lạikhông nhịn được khóc. Năm đó hắn không sống nổi ở Tô Thànhnữa, bỏ trốn cho xong chuyện, ở nhà xảy ra nhiều chuyện nhưvậy mà hắn chẳng làm gì cả, liệu anh ba có giận không."Tôi hy vọng cậu có thể cùng gia đình trở về nước Hoa." QuýLiên Hoắc nắm gậy trong tay: "Tôi sẽ cung cấp cho cậu mọi tiệnnghi, tôi còn sở hữu một khách sạn, có thể để cậu điều hànhnó.""Nhưng vợ tôi..." Vương Chiêu Vân do dự."Nếu cậu đang nói đến cô Winnie làm việc tại nhà hàng thức ănnhanh, thì cô ấy đã đồng ý với yêu cầu của tôi rồi." Quý LiênHoắc nhìn Vương Chiêu Vân, đưa một tấm danh thiếp ra: "Đây làdanh thiếp của tôi, cậu có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào, hoặccó thể về nhà thảo luận với gia đình."Vương Chiêu Vân cầm lấy danh thiếp, nhìn người đàn ông nọđứng dậy, chống gậy, được vệ sĩ vây quanh, từng bước mộtbước ra khỏi câu lạc bộ. Ánh mắt hắn dừng lại ở chân người đànông, một lát sau lại dời mắt sang tấm danh thiếp trước mặt.Vương Chiêu Vân trở về nhà trong trạng thái thất thần, thấy vợmình đã thu dọn đồ đạc, vẻ mặt cô thì vui mừng không giấuđược."Chiêu Vân, chồng của anh trai anh đưa cho em một số tiền lớn,anh ấy đã hoàn tất mọi thủ tục, con gái chúng ta sẽ được học ởmột trường tư thục rất tốt, em rất vui vì được đến nước Hoacùng anh, em đã muốn đến thăm nước Hoa từ lâu rồi!""Papa!" Cô bé con lai tóc nâu vội vã chạy về phía Vương ChiêuVân.Vương Chiêu Vân ôm con gái vào lòng, nghĩ đến cha mẹ, tronglòng bị thương yêu và nỗi đau đớn lấp đầy."Mama nói, gia đình chúng ta sẽ có cuộc sống tốt đẹp." Cô bésung sướng nói: "Papa, khi đi nước Hoa, con muốn ăn kem vịnào cũng có phải không?""Có kem, còn có bác của con nữa." Giọng Vương Chiêu Vânnghẹn ngào."Bác của con?" Cô bé nghiêng đầu."Phải, bác của con." Vương Chiêu Vân hôn lên má con gái, nướcmắt lưng tròng: "Người thân của chúng ta."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lão Vương Không Muốn Lạnh
Chương 178

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 178
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...