Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 198
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Trước kia Úy Lam vẫn đang học ở nước Y, rất ít khi về nước, cho nên hai người mãi không có cơ hội gặp mặt. Bây giờ cô ấy quay về rồi, hai người lại cùng ký hợp đồng chuyển thể thành phim. Úy Lam còn ký một lúc hai cuốn, gần như là tin tốt này chồng lên tin tốt khác, cũng đã đến lúc nên gặp mặt chúc mừng rồi.
Có điều, cô không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy. Vào ngày thứ hai sau khi bọn họ quyết định, Úy Lam bỗng nhiên hỏi cô đang ở đâu.
Khi đó Sở Tiểu Điềm đang đi dạo trung tâm thương mại, bởi vì sắp tới lễ Giáng sinh rồi nên cô định mua ít quà tặng cho mọi người.
“Tớ đang đi dạo ở trung tâm thương mại *, sao thế?”
ÚY Lam nói: “Tớ đến thành phố C rồi.”
Sở Tiểu Điềm: “!!!”
“Cậu đến lúc nào, sao không nói trước cho tớ biết vậy!!!”
Úy Lam: “Tạo bất ngờ cho cậu mà. Thực ra, tớ vốn định hai ngày nữa mới đến tìm cậu, vừa hay hôm nay đến đây giải quyết ít việc. Nếu cậu tiện thì gặp mặt chút nhé?”
Nhà của Úy Lam cách thành phố C không xa, lái xe cũng chỉ mất hai ba tiếng.
Sở Tiểu Điềm: “Được, cậu ở đâu, gửi định vị cho tớ, bây giờ tớ đến tìm cậu.”
Úy Lam gửi định vị cho cô, Sở Tiểu Điềm nhìn một lúc, phát hiện cô vừa hay đang ở trung tâm thành phố, cách chỗ đó không gần, nhưng cũng không xa.
Đúng lúc cô đang lựa quà, nên đã chọn luôn quà cho Úy Lam. Sau đó cô lập tức về nhà bỏ những món đồ khác lại, và cầm quà ra ngoài.
Vốn dĩ trong hầm để xe có hai chiếc xe, một chiếc là xe jeep của Đoàn Tiêu, một chiếc là xe Mercedes mà thỉnh thoảng ngày thường anh cũng sẽ lái ra ngoài.
Sáng nay Đoàn Tiêu không đến công ty, có tài xe lái một chiếc xe khác đến đón cho nên hai chiếc xe của anh đều ở trong hầm. Sở Tiểu Điềm do dự một lúc, cô lấy chìa khóa xe Mercedes, định tự mình lái xe tới đó, muốn chở Úy Lam đi đâu cũng tiện.
Mặc dù cô không có xe, nhưng trước kia trong nhà có, thỉnh thoảng cô cũng sẽ lái ra ngoài. Buổi tối, lúc Lạc Bắc Sương uống say, có đôi khi cô sẽ đi làm tài xế, cho nên tự lái xe không thành vấn đề.
Cô gửi tin nhắn cho Đoàn Tiêu, nói anh biết cô muốn lái xe ra ngoài tìm bạn chơi.
Chắc Đoàn Tiêu đang bận nên không trả lời cô ngay, chờ đến khi cô đang lái xe lên đường, anh mới gọi cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Đã ra ngoài rồi à?”
Sở Tiểu Điềm đeo tai nghe Bluetooth và nói: “Đúng vậy, em vừa mới lái xe của anh ra ngoài.”
Đoàn Tiêu hỏi: “Lái chiếc nào?”
“Mercedes.”
Đoàn Tiêu nói: “Ừ, em cẩn thận chút, có chuyện thì gọi cho anh.”
Sở Tiểu Điềm vừa định đồng ý thì lại nghe anh nói: “Không được. Em tự lái chiếc nào anh cũng không yên tâm, tìm nơi đậu xe lại, anh kêu người đưa em đi.”
“Không sao đâu, em đã lấy được bằng lái nhiều năm rồi. Lúc ở nước K anh cũng đâu phải chưa từng ngồi xe em lái chứ? Kỹ thuật của em không vấn đề, anh yên tâm đi.”
“Được, em cẩn thận chút.”
Cô và Úy Lam hẹn nhau ở gần một tiệm sách, lúc Sở Tiểu Điềm đậu xe xong, vừa hay Úy Lam gửi tin cho cô: Tiểu Âm Âm, ồ không, hôm nay gọi cậu là Tiểu Điềm Điềm được rồi, cậu nhận ra tớ không?
Sở Tiểu Điềm đã từng nhìn thấy ảnh của Úy Lam trên tường bạn bè *, nhưng khác với tương tác thường xuyên trên Weibo, cô ấy rất ít đăng bài lên tường bạn bè *. Lúc trước có một tấm ảnh, dường như là trong buổi tiệc Cosplay ở nước ngoài, cô ấy buộc hai chùm tóc đuôi ngựa màu xanh lam, từ góc mặt nghiêng có thể nhìn ra được làn da rất trắng, trông cũng rất xinh đẹp.
Sở Tiểu Điềm nói: Chắc là nhận ra, cứ nhìn những cô gái xinh đẹp là được, đúng chứ.
Úy Lam: Yes! Có điều, hôm nay tớ đã nói sẽ tạo bất ngờ cho cậu, cho nên vẫn phải đặc biệt một chút. Thế này đi, trên người tớ có món đồ màu xanh dương. Cậu cứ nhìn thấy cô gái có màu xanh dương trên người, chắc chính là tớ đó.
Sở Tiểu Điềm cầm điện thoại, bắt đầu tìm kiếm.
Bởi vì tiệm sách này rất lớn, lại có quán cà phê cho nên vô cùng rộng, người trẻ tuổi đi đi lại lại cũng nhiều, Sở Tiểu Điềm nhìn đến hoa mắt cũng không nhìn thấy cô gái có màu xanh dương trên người.
Cô vừa đi vừa nhìn, kết quả bất cẩn nhìn thấy cuốn sách “Thừa phong” đã xuất bản của Úy Lam trên kệ sách bán chạy, vả lại còn có “Hung đồ” và “Linh oán” của cô.
Không ngờ chúng được xếp chung một chỗ, thật là trùng hợp.
Sở Tiểu Điềm chụp ảnh gửi cho Úy Lam: Tớ vẫn chưa tìm thấy cậu, nhưng tớ tìm thấy sách của chúng ta rồi.
--------------------------------------------------













