Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 192
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Chỗ ngã rẽ hành lang có một người đi tới, từ xa đã cất giọng nói: “Thật ngại quá. Chó bảo vệ của Sếp và chị dâu là vật vô giá, cho dù bố cô có bán cả tập đoàn cũng không thể mua được.”
Áo khoác của Triệu Huy mở toang, trông có vẻ cà lơ phất phơ. Châu Viên phải mất mấy giây mới phản ứng lại: “Sếp, là anh Đoàn à? Vậy chị dâu là ai? Không phải anh ấy chưa kết hôn à?”
Câu hỏi cuối cùng giọng nói của cô ta trở nên sắc nhọn, hiển nhiên là vô cùng khó tin, mắt mở to.
Sở Tiểu Điềm xoa mũi: “Quả thực là chưa kết hôn.”
Triệu Huy nói: “Chưa kết hôn cũng là chị dâu mà.”
Châu Viên hơi phát điên: “Tôi không tin!”
Khi thấy cô ta sắp tranh cãi với Triệu Huy đang trưng ra vẻ mặt vô tội, Lạc Bắc Sương lặng lẽ và nho nhã trợn mắt.
Sở Tiểu Điềm xoa đầu Karl: “Karl, em giúp chị đi xem thử Đoàn Tiêu đang làm gì?”
Karl nhanh chóng rời khỏi người cô, chẳng bao lâu sau đã quay lại, trong miệng còn ngậm một món đồ, là hộp quà được buộc dây. Karl ngậm sợi dây đi tới trước mặt Sở Tiểu Điềm và ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn cô.
Sở Tiểu Điềm lấy hộp quà khỏi miệng nó, mở ra nhìn, là một hộp kẹo sữa.
Cô đang nhìn kẹo bên trong, còn những người khác nhìn về một hướng khác.
Đoàn Tiêu từ trên lầu đi xuống.
“Anh Đoàn.” Lạc Bắc Sương chào hỏi với anh.
Đoàn Tiêu gật đầu với cô ấy, đi tới trước mặt Sở Tiểu Điềm, anh nhấc tay chỉnh tóc con ở góc thái dương cho cô một cách rất tự nhiên: “Thích không?”
Sở Tiểu Điềm cười, gật đầu: “Ừ, toàn là thứ em thích ăn.”
“Đi thôi, dẫn em đi ăn trưa.”
“Cho Karl và Tuyết Cầu ăn trước đi.”
“Đến căn tin, dẫn bọn chúng đi chung.”
Sở Tiểu Điềm hỏi Lạc Bắc Sương: “Bắc Sương, cậu đi cùng không?”
Lạc Bắc Sương lắc đầu: “Tớ còn phải về công ty họp, chờ lần sau có cơ hội đi.”
Châu Viên trơ mắt nhìn Sở Tiểu Điềm khoác tay Đoàn Tiêu, một lúc sau mới khó tin nói: “Đó chính là...”
“Không sai, đó chính là chị dâu của chúng tôi.” Triệu Huy nói một cách tự hào.
Lạc Bắc Sương thầm nghĩ, quả thật phải tự hào, dù sao đó cũng là Boss Phạn Âm danh tiếng lẫy lừng. Chưa kể đến fan mù quáng như Triệu Huy, bây giờ Châu Viên còn coi cô là nam thần... À không, nữ thần rồi.
“Tôi cảm thấy anh rất thích hợp để làm vệ sĩ của Viên Viên nhà chúng tôi đó.” Lạc Bắc Sương chợt nói: “Viên Viên, hay là cô suy xét về anh ta xem?”
“Đùa gì thế, tôi thà làm vệ sĩ của cô cũng không làm cho cô ta.” Triệu Huy suýt thì giậm chân: “Ông đây tốt xấu gì cũng là đội trưởng đội vệ sĩ đặc chủng đó.”
Châu Viên ngẩn ngơ nhìn về một hướng, vài giây sau cô ta đột nhiên khóc òa lên: “Đều không cần tôi nữa, tôi có chỗ nào không tốt chứ! Hu hu hu, tôi muốn đi tìm bố!”
Triệu Huy, Lạc Bắc Sương: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Quả nhiên là một đứa nhóc. Lạc Bắc Sương lắc đầu, hơi bất lực.
Cô ấy vừa định dỗ dành Châu Viên, dẫn cô ta đi, bỗng nhiên Triệu Huy chau mày: “Chuyện của đại tiểu thư này mà cô cũng phải quản à?”
Lạc Bắc Sương nói: “Tôi thích.”
“Cô thích thật à?”
“... Không cần anh quan tâm.”
Triệu Huy lắc đầu: “Tôi đưa hai người về, lỡ như đại tiểu thư lại giở bệnh, cào cô ở trên xe thì làm sao?”
“... Anh coi trọng cô ta quá rồi, cô ta cùng lắm chỉ chùi nước mắt nước mũi lên người tôi thôi.”
Triệu Huy ghét bỏ: “Thật là con nít.”
Trong căn tin, Sở Tiểu Điềm nhìn miếng thịt gà lớn trong hai cái bát của Karl và Tuyết Cầu, cô nói: “Nhiều thịt ghê.”
Đoàn Tiêu nói: “Thưởng cho bọn chúng.”
Sở Tiểu Điềm ngẩng đầu lên: “Tại sao lại thưởng? Có phải Karl và Tuyết Cầu đã làm chuyện tốt gì rồi không?”
Đoàn Tiêu cong khóe môi, không nói gì.
Sở Tiểu Điềm hỏi hai con chó: “Karl, Tuyết Cầu, hai em làm gì rồi?”
Karl và Tuyết Cầu đều nghiêng đầu khó hiểu, tỏ ý mình không hiểu cô nói gì.
Sở Tiểu Điềm còn muốn hỏi thêm, nhưng thấy Tuyết Cầu đã vùi đầu ăn sột soạt hết thịt gà trong bát, sau đó l*m bát thèm thuồng, hiển nhiên nó vẫn chưa ăn đã.
Karl ăn được một nửa, bỗng nhiên dùng miệng đẩy bát của mình tới bên miệng của Tuyết Cầu.
Tuyết Cầu ngẩng đầu nhìn nó, sau đó rất tự nhiên ăn thịt gà trong bát của Karl.
Cô đi lấy thêm ít thịt gà cho Karl, lúc quay về thì nhìn thấy có người ngồi xuống bàn trống bên cạnh hai người.
Tuy rằng chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn nhận ra ngay.
Khí chất của anh ta thực sự quá đỗi đặc biệt, rõ ràng là thân hình thẳng tắp như quân nhân, nhưng lại toát lên vẻ lười nhác không để mọi chuyện trong lòng. Đã tới mùa đông rồi, nhưng anh ta chỉ mặc mỗi áo thun trắng, áo khoác đen được anh ta tiện tay vứt bên cạnh, ống quần rằn ri được nhét bên trong đôi bốt quân đội.
Không ngờ lại là Nhiếp Phi Chiến!
Chẳng trách lúc cô đi tới, bỗng nhiên cảm thấy bầu không khí không bình thường.
Trong căn tin vẫn còn những người khác đang ăn cơm, bao gồm cả đám Trình Nhượng cũng đang ở cách đó không xa. Căn tin vốn ồn ào, bởi vì người đàn ông này bước vào mà bầu không khí trở nên khác lạ. Cũng không biết có phải có người quen biết anh ta hay không, Sở Tiểu Điềm nghe thấy có người ngạc nhiên nói gì đó.
Sở Tiểu Điềm đi tới nhìn anh ta một cái.
Khi nhìn chính diện anh ta, Sở Tiểu Điềm hơi ngạc nhiên.
Lần trước gặp nhau, trên mặt anh ta còn dán bộ râu trông như thật, sau này gặp thì anh ta đã gỡ bộ râu xuống, nhưng giữa hàng lông mày luôn toát ra vẻ hung dữ, hoặc là vội vội vàng vàng, chưa nói được mấy câu đã đi mất.
--------------------------------------------------













